Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật thứ chín: thử là chết
 
 
Mật tông

Kĩ thuật thứ chín: thử là chết

Image result for death

 

Nằm ra như chết. Phát rồ trong phẫn nộ, vẫn còn như vậy. Hay nhìn chăm chăm không chuyển động mi, hay bú cái gì đó và trở thành việc bú.

Nằm ra như chết. Thử nó đi: đột nhiên bạn đã chết. Bỏ lại thân thể! Không chuyển động nó, vì bạn chết. Cứ tưởng tượng rằng bạn chết. Bạn không thể chuyển động được thân thể, bạn không thể chuyển động được mắt, bạn không thể khóc, bạn không thể kêu la, bạn không thể làm được bất kì cái gì, bạn chỉ là chết. Và thế rồi cảm xem nó thế nào. Nhưng không lừa dối. Bạn có thể lừa dối - bạn có thể hơi chuyển động thân thể. Không chuyển động. Nếu con muỗi nào đó có đó, thế thì đối xử với thân thể dường như nó chết. Đó là một trong những kĩ thuật hay được dùng nhất.

Raman Maharshi đã đạt tới chứng ngộ qua kĩ thuật này, nhưng nó đã không phải là kĩ thuật được ông ấy dùng trong đời ông ấy. Trong đời ông ấy nó đột ngột xảy ra, một cách tự phát. Nhưng ông ấy phải đã kiên trì với điều này trong kiếp sống quá khứ, vì không cái gì xảy ra một cách tự phát. Mọi thứ đều có móc nối nhân quả, có nhân quả. Đột nhiên một đêm Raman cảm thấy - ông ấy chỉ mới là thanh niên, mười bốn hay mười lăm vào lúc đó - rằng ông ấy đã đi tới chết. Và điều đó đã chắc chắn trong tâm trí ông ấy tới mức chết đã tiếp quản. Ông ấy không thể chuyển động được thân thể mình, ông ấy đã cảm thấy dường như ông ấy bị tê liệt. Thế rồi ông ấy cảm thấy một cú sốc bất thần, và ông ấy biết rằng bây giờ tim sẽ dừng lại. Ông ấy thậm chí không thể kêu và nói với người khác, "Tôi sắp chết."

Đôi khi điều đó xảy ra trong ác mộng nào đó - bạn không thể kêu được, bạn không thể di chuyển được. Ngay cả khi bạn trở nên thức trong vài khoảnh khắc bạn không thể làm được bất kì cái gì. Điều đó đã xảy ra. Ông ấy có quyền tuyệt đối với tâm thức của ông ấy, nhưng không có quyền với thân thể ông ấy. Ông ấy biết ông ấy có đó, rằng ông ấy hiện diện, ý thức, tỉnh táo, nhưng ông ấy cảm thấy ông ấy sắp chết. Và tri thức đó trở thành chắc chắn tới mức không có khả năng khác, cho nên ông ấy chỉ từ bỏ. Ông ấy nhắm mắt và vẫn còn đó, chỉ đợi chết; ông ấy đã đợi đó chỉ để chết.

Dần dần thân thể trở nên cứng ngắc. Thân thể chết, nhưng thế rồi điều đó trở thành vấn đề. Ông ấy biết rằng thân thể đã chết, nhưng ông ấy còn đó và ông ấy biết điều đó. Ông ấy biết rằng ông ấy còn sống và rằng thân thể đã chết. Thế rồi ông ấy quay lại. Đến sáng thân thể trở nên ổn nhưng cùng người này không bao giờ quay lại - vì ông ấy đã biết chết. Ông ấy đã biết một cõi khác, một chiều khác của tâm thức.

Ông ấy đã thoát khỏi ngôi nhà. Kinh nghiệm chết đó đã thay đổi ông ấy hoàn toàn. Ông ấy trở thành một trong rất ít người chứng ngộ ở thời đại này.

Đây là kĩ thuật đó. Điều này đã xảy ra một cách tự phát với Raman, nhưng nó sẽ không xảy ra một cách tự phát cho bạn. Nhưng thử nó đi. Trong kiếp nào đó nó có thể trở thành tự phát. Nó có thể xảy ra trong khi bạn đang thử nó. Và nếu nó không xảy ra, nỗ lực này không bao giờ bị phí hoài. Nó ở trong bạn; nó còn lại trong bạn như hạt mầm. Đôi khi, khi thời gian chín muồi và mưa sẽ rơi xuống, nó sẽ nảy mầm.

Mọi tự phát đều giống điều này. Hạt mầm được gieo thời gian nào đó trước đây, nhưng thời gian đã không chín; đã không có mưa. Vào một kiếp khác thời gian trở thành chín muồi. Bạn trưởng thành hơn, nhiều trải nghiệm hơn, nhiều thất vọng hơn với thế giới - thế rồi đột nhiên, trong tình huống nào đó, có mưa và hạt mầm bùng nổ.

Nằm ra như chết. Phát rồ trong phẫn nộ, vẫn còn như vậy. Tất nhiên, trong khi bạn đang chết nó sẽ không phải là khoảnh khắc hạnh phúc. Nó sẽ không là phúc lạc thế khi bạn cảm thấy rằng bạn chết. Sợ sẽ chiếm lĩnh bạn, giận có thể tới trong tâm trí, hay thất vọng, buồn rầu, sầu thảm, đau khổ… bất kì cái gì. Điều đó sẽ khác từ cá nhân nọ sang cá nhân kia.

Kinh nói: Phát rồ trong phẫn nộ, vẫn còn như vậy. Nếu bạn cảm thấy phát rồ, vẫn còn như vậy. Nếu bạn cảm thấy buồn, vẫn còn như vậy. Nếu bạn cảm thấy lo âu, sợ hãi, vẫn còn như vậy. Bạn chết và bạn không thể làm được bất kì cái gì, vậy vẫn còn như vậy đi. Dù bất kì cái gì có trong tâm trí, thân thể chết và bạn không thể làm được bất kì cái gì, vẫn còn như vậy.

Việc vẫn còn như vậy đó là hay. Nếu bạn có thể vẫn còn như vậy trong vài phút, đột nhiên bạn sẽ cảm thấy rằng mọi thứ đã thay đổi. Nhưng chúng ta bắt đầu chuyển động. Nếu có xúc động nào đó trong tâm trí, thân thể bắt đầu chuyển động. Đó là lí do tại sao chúng ta gọi nó là "emotion-xúc động" - nó tạo ra chuyển động trong thân thể. Nếu bạn giận, đột nhiên thân thể bạn bắt đầu chuyển động. Nếu bạn buồn, thân thể bạn bắt đầu chuyển động. Đó là lí do tại sao nó được gọi là xúc động, vì nó tạo ra chuyển động trong thân thể. Cảm thấy chết và không cho phép xúc động làm chuyển động thân thể. Để chúng ở đó, nhưng bạn vẫn còn như vậy - cố định, chết. Dù bất kì cái gì có đó... không chuyển động. Vẫn còn đó! Không chuyển động.

Hay nhìn chăm chăm không chuyển động mi. Cái Hay nhìn chăm chăm không chuyển động mi này là phương pháp của Meher Baba. Trong nhiều năm liên tục ông ấy đã nhìn chăm chăm lên trần nhà phòng của ông ấy. Trong nhiều năm liên tục ông ấy chỉ nằm chết trên sàn, nhìn chăm chăm lên trần mà không chuyển động mi mắt, không chuyển động mắt. Ông ấy nằm ra hàng giờ, chỉ nhìn chăm chăm, không làm gì cả. Nhìn chăm chăm bằng mắt là tốt, vì bạn trở nên bị cố định lại vào mắt thứ ba. Và một khi bạn bị cố định vào mắt thứ ba, cho dù bạn muốn chuyển động tròng mắt, bạn không thể làm được; chúng trở thành cố định.

Meher Baba đã đạt tới qua việc nhìn chăm chăm này, và bạn nói, "Làm sao với những bài tập nhỏ này...?" Nhưng trong ba năm ông ấy đã nhìn chăm chăm lên trần không làm bất kì cái gì. Ba năm là thời gian dài. Làm nó trong ba phút thôi và bạn sẽ cảm thấy dường như bạn đã từng nằm đó trong ba năm. Ba phút sẽ trở thành rất, rất dài. Sẽ có vẻ dường như thời gian không trôi qua và dường như đồng hồ đã dừng.

Meher Baba đã nhìn chăm chăm, nhìn chăm chăm mãi. Dần dần ý nghĩ dừng lại, chuyển động dừng lại, và ông ấy đã trở thành chỉ là tâm thức, ông ấy trở thành chỉ là việc nhìn chăm chăm. Thế rồi ông ấy vẫn còn im lặng trong cả đời. Ông ấy trở nên im lặng bên trong bởi việc nhìn chăm chăm này tới mức ông ấy không thể nào phát biểu thành lời lần nữa được.

Meher Baba ở Mĩ. Đã có một người có thể đọc được ý nghĩ của người khác, người có thể làm việc đọc tâm trí, và người đó thực sự là một người đọc tâm trí hiếm hoi nhất. Ông ấy sẽ nhắm mắt, ngồi trước bạn, và trong vòng vài phút ông ấy sẽ trở nên hoà điệu với bạn và ông ấy sẽ bắt đầu viết ra điều bạn đang nghĩ. Hàng nghìn hàng nghìn lần ông ấy đã bị kiểm tra, và ông ấy bao giờ cũng phải, bao giờ cũng đúng. Cho nên ai đó mang ông ấy tới Meher Baba. Ông ấy ngồi đó, và đây là thất bại duy nhất trong đời ông ấy - thất bại duy nhất. Nhưng thế thì lần nữa chúng ta không thể nói nó là thất bại được. Ông ấy đã cố và cố, và ông ấy bắt đầu vã mồ hôi, nhưng ông ấy không thể bắt được một lời nào.

Bút trong tay ông ấy, ông ấy vẫn còn đó và nói, "Đây là kiểu người gì vậy? Tôi không thể đọc được vì chẳng có gì để đọc. Người này tuyệt đối trống vắng. Tôi thậm chí quên mất rằng ai đó đang ngồi đó. Sau khi nhắm mắt lại, tôi phải mở chúng ra lần nữa và nhìn xem liệu người kia có đó hay liệu ông ta đã trốn đi. Cho nên khó mà tập trung, vì khoảnh khắc tôi nhắm mắt tôi cảm thấy bị lừa - dường như người kia đã trốn mất và không có người nào trước tôi. Tôi phải mở mắt ra lần nữa, và tôi thấy rằng người kia có đó. Và ông ấy không nghĩ chút nào." Việc nhìn chăm chăm đó, việc nhìn chăm chăm thường xuyên đó đã dừng tâm trí ông ấy lại hoàn toàn.

Hay nhìm chăm chăm không chuyển động mi. Hay bú cái gì đó và trở thành việc bú. Đây là những sửa đổi chút xíu. Bất kì cái gì cũng có tác dụng... bạn là chết - điều đó là đủ.

Phát rồ trong phẫn nộ, vẫn còn như vậy. Ngay cả phần này có thể trở thành một kĩ thuật. Bạn đang giận: nằm ra, vẫn còn trong giận. Không di chuyển khỏi nó, không làm bất kì cái gì, chỉ vẫn còn tĩnh lặng.

Krishnamurti liên tục nói về điều này. Toàn thể kĩ thuật của ông ấy tuỳ thuộc vào mỗi một điều này: Phát rồ trong phẫn nộ, vẫn còn như vậy. Nếu bạn giận thế thì giận đi, và vẫn còn giận. Không chuyển động. Nếu bạn có thể vẫn còn như vậy, giận sẽ đi và bạn sẽ đi ra thành con người khác. Nếu bạn lo âu, đừng làm bất kì cái gì. Vẫn còn ở đó, vẫn còn đó. Lo âu sẽ đi; bạn sẽ đi ra thành con người khác. Và một khi bạn đã nhìn vào lo âu mà không bị chuyển động bởi nó, bạn sẽ là người chủ.

Hay nhìm chăm chăm không chuyển động mi. Hay bú cái gì đó và trở thành việc bú. Câu cuối cùng này có tính thể chất và dễ làm, trở thành việc bú là điều đầu tiên đứa trẻ phải làm. Việc bú là hành động đầu tiên của cuộc sống. Khi đứa trẻ được sinh ra, nó bắt đầu khóc. Bạn có thể đã không thử xuyên thấu vào trong lí do tại sao có việc khóc này. Nó không thực sự khóc đâu - dường như với chúng ta thì nó khóc - nó chỉ đang bú không khí. Và nếu đứa trẻ không thể khóc, trong vòng vài phút nó sẽ chết, vì việc khóc là nỗ lực đầu tiên để bú không khí. Đứa trẻ đã không thở trong khi nó ở trong bụng mẹ. Nó đã sống mà không thở. Nó đã làm cùng điều nhà yogis đang làm dưới đất. Nó đã chỉ lấy prana mà không thở - prana thuần khiết từ người mẹ.

Đó là lí do tại sao tình yêu giữa đứa trẻ và người mẹ là điều khác với những tình yêu khác, vì prana thuần khiết - năng lượng - nối cả hai. Bây giờ điều này không bao giờ có thể xảy ra lần nữa. Có mối quan hệ prana tinh tế. Người mẹ đang trao prana của mình cho đứa con, và đứa con đã không thở chút nào. Khi nó được sinh ra, nó bị ném ra khỏi người mẹ vào một thế giới không biết. Bây giờ prana, năng lượng, sẽ không đạt tới nó dễ dàng thế. Nó phải tự mình thở lấy.

Tiếng khóc đầu tiên là nỗ lực bú, và thế rồi nó sẽ bú sữa từ vú mẹ. Đây là những hàng động cơ bản đầu tiên mà bạn đã làm. Bất kì cái gì bạn đã làm đều tới về sau - đây là những hàng động sống đầu tiên. Chúng có thể được thực hành nữa. Kinh này nói: Hay bú cái gì đó và trở thành việc bú. Bú cái gì đó - như bú không khí, nhưng quên không khí đi và trở thành việc bú. Điều này ngụ ý cái gì? Bạn đang bú cái gì đó; bạn là người bú, không là việc bú. Bạn đang đứng đằng sau và việc bú.

Kinh này nói, đừng đứng đằng sau, chuyển vào trong hành động này và trở thành việc bú. Thử bất kì cái gì sẽ có tác dụng. Bạn chạy - trở thành việc chạy, không là người chạy. Trở thành việc chạy và quên người chạy. Cảm thấy rằng không có người chạy bên trong, chỉ có quá trình chạy. Bạn là quá trình, quá trình như dòng sông chảy. Không ai có đó bên trong. Nó là yên tĩnh bên trong và chỉ có quá trình.

Việc bú là tốt, nhưng bạn sẽ cảm thấy rằng nó rất khó vì chúng ta đã quên mất nó hoàn toàn - tuy nhiên, không thực sự hoàn toàn đâu, vì chúng ta liên tục thay thế nó. Vú mẹ được thay thế bằng điếu thuốc lá; bạn liên tục bú nó. Nó không là gì ngoài đầu vú, vú mẹ và đầu vú. Và khi khói ấm chảy vào, nó cũng giống như sữa ấm.

Cho nên những người không thực sự được phép bú vú mẹ nhiều như họ muốn, sẽ hút thuốc về sau. Đây là cái thay thế, nhưng cái thay thế sẽ có tác dụng. Trong khi bạn hút thuốc, điếu thuốc lá trở thành việc bú. Quên thuốc lá đi, quên người hút đi: trở thành việc hút.

Có đối thể bạn đang bú, có chủ thể người bú, và quá trình ở giữa của việc bú. Trở thành việc bú, trở thành quá trình đi. Thử nó. Bạn sẽ phải thử nó với nhiều thứ; thế thì bạn sẽ thấy cái gì là đúng cho bạn.

Bạn đang uống nước, nước lạnh đi vào - trở thành việc uống đi. Đừng uống nước. Quên nước đi, quên bản thân bạn đi và việc khát của bạn, chỉ trở thành việc uống - chính quá trình này. Trở thành cái mát mẻ, cái chạm, việc đi vào, và việc bú mà đã được trao cho quá trình này.

Sao không? Cái gì sẽ xảy ra? Nếu bạn trở thành việc bú, cái gì sẽ xảy ra? Nếu bạn có thể trở thành việc bú, ngay lập tức bạn sẽ trở thành hồn nhiên, như ngày đầu tiên, đứa trẻ mới sinh - vì đó là quá trình đầu tiên. Bạn sẽ đi lùi lại theo cách nào đó. Nhưng niềm khao khát có đó. Chính việc là con người khao khát việc bú. Con người thử nhiều thứ, nhưng không cái gì giúp ích vì vấn đề này bị bỏ lỡ. Chừng nào bạn chưa trở thành việc bú, không cái gì sẽ giúp ích. Cho nên thử nó đi.

Tôi đã trao phương pháp này cho một người. Anh ta đã thử nhiều thứ; anh ta đã thử nhiều, nhiều phương pháp. Thế rồi anh ta tới tôi, cho nên tôi hỏi anh ta, "Nếu tôi cho bạn chỉ một thứ để chọn trong toàn thế giới này, bạn sẽ chọn cái gì?" Và tôi bảo anh ta lập tức nhắm mắt lại và nói cho tôi, và không nghĩ về điều đó. Anh ta trở nên sợ, ngần ngại, cho nên tôi bảo anh ta, "Đừng sợ, đừng ngần ngại. Cứ thẳng thắn và nói cho tôi."

Anh ta nói, "Điều này là ngớ ngẩn, nhưng vú xuất hiện trước tôi."

Và thế rồi anh ta bắt đầu cảm thấy mặc cảm, cho nên tôi nói, "Đừng cảm thấy mặc cảm. Không cái gì sai trong vú; nó là một trong những thứ đẹp nhất, cho nên tại sao mặc cảm?"

Nhưng anh ta nói, "Cái này bao giờ cũng là nỗi ám ảnh với tôi." Và anh ta nói với tôi, "Xin nói cho tôi trước hết, thế rồi thầy có thể tiến hàng phương pháp và kĩ thuật của thầy: trước hết nói cho tôi tại sao tôi quan tâm nhiều thế tới vú đàn bà? Bất kì khi nào tôi nhìn người đàn bà, điều đầu tiên tôi nhìn là vú. Toàn thân là thứ phụ."

Và điều đó không chỉ là vậy với anh ta, nó là vậy với mọi người - với hầu hết mọi người. Và nó là tự nhiên, vì vú của người mẹ là việc làm quen đầu tiên với vũ trụ. Nó là cơ bản. Tiếp xúc đầu tiên với vũ trụ là vú mẹ. Đó là lí do tại sao vú lại hấp dẫn thế. Chúng có vẻ đẹp; chúng hấp dẫn, chúng có từ lực. Từ lực đó tới từ vô thức của bạn. Đó là điều đầu tiên qua đó bạn đi vào tiếp xúc, và tiếp xúc này là đáng yêu, nó cho cảm giác đẹp. Nó cho bạn thức ăn, sức sống tức khắc, tình yêu, mọi thứ. Tiếp xúc này là mềm mại, đón nhận, mời chào. Nó vẫn còn như vậy trong tâm trí con người.

Cho nên tôi nói với người đó, "Bây giờ tôi sẽ cho bạn phương pháp." Và đây là phương pháp tôi đã cho anh ta, bú cái gì đó và trở thành việc bú. Tôi bảo anh ta, "Cứ nhắm mắt lại. Tưởng tượng vú mẹ bạn hay vú của bất kì người nào mà bạn thích. Tưởng tượng đi, và bắt đầu bú dường như có vú thực. Bắt đầu bú." Anh ta bắt đầu bú. Trong vòng ba ngày anh ta bú nhanh thế, điên thế, anh ta trở nên ca tụng nó nhiều thế. Anh ta bảo tôi, "Nó đã trở thành vấn đề - tôi muốn bú cả ngày. Và nó đẹp thế, và im lặng sâu sắc thế được nó tạo ra."

Trong vòng ba tháng việc bú trở thành cử chỉ rất, rất im lặng. Môi dừng lại, bạn thậm chí không thể phán xét rằng anh ta đang làm cái gì đó. Nhưng việc bú bên trong đã bắt đầu. Anh ta đã bú cả ngày. Nó trở thành mật chú, một japa - việc lặp lại mật chú.

Sau ba tháng anh ta tới tôi và nói, "Cái gì đó kì lạ đang xảy ra cho tôi. Cái gì đó ngọt ngào đang rơi từ đầu tôi lên lưỡi tôi liên tục. Và nó ngọt ngào và tràn đầy năng lượng tới mức tôi không cần bất kì thức ăn nào, không có đói nào còn lại. Việc ăn đã trở thành chỉ là thủ tục. Tôi ăn cái gì đó để không tạo ra vấn đề gì trong gia đình. Nhưng cái gì đó liên tục tới với tôi. Nó ngọt ngào thế, cho cuộc sống."

Tôi bảo anh ta tiếp tục. Ba tháng thêm nữa, rồi một hôm anh ta tới vui sướng ầm ĩ, nhảy múa với tôi, và anh ta nói, "Việc bú đã biến mất, nhưng tôi là người khác. Tôi không còn là cùng người đã tới với thầy. Cánh cửa nào đó đã mở ra bên trong tôi. Cái gì đó đã vỡ ra và không ham muốn nào còn lại. Bây giờ tôi không muốn bất kì cái gì - thậm chí không cả Thượng đế, thậm chí không moksha - giải thoát. Tôi không muốn bất kì cái gì. Bây giờ mọi thứ là được như nó vậy. Tôi chấp nhận nó và tôi phúc lạc."

Thử điều này đi. Cứ bú cái gì đó và trở thành việc bú. Nó có thể giúp ích cho nhiều người vì nó là cơ bản thế.

 

Từ Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập