Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật thở thứ ba: chạm vào trung tâm
 
 
Mật tông

Kĩ thuật thở thứ ba: chạm vào trung tâm

Kĩ thuật thở thứ ba là:

  

Hay, bất kì khi nào hợp nhất thở vào và thở ra, tại khoảnh khắc này chạm vào trung tâm đầy năng lượng, vô năng lượng.

 

Chúng ta bị phân chia thành trung tâm và ngoại vi. Thân thể là ngoại vi; chúng ta biết thân thể, chúng ta biết ngoại vi. Chúng ta biết chu vi, nhưng chúng ta không biết trung tâm ở đâu. Khi hơi thở ra hợp với hơi thở vào, khi chúng trở thành một, khi bạn không thể nói liệu nó là hơi thở ra hay hơi thở vào... khi khó phân ranh và xác định liệu hơi thở đang đi ra hay đang đi vào, khi hơi thở đã xuyên thấu vào và bắt đầu chuyển ra, có một khoảnh khắc của việc hợp lại. Nó không đi ra không chuyển vào. Hơi thở là tĩnh tại. Khi nó chuyển ra nó là động; khi nó đi vào nó là động. Khi nó không là cả hai, khi nó im lặng, không chuyển động, bạn ở gần với trung tâm. Điểm hợp nhất của hơi thở đi vào và ra là trung tâm của bạn.

Nhìn nó theo cách này: khi hơi thở đi vào, nó đi đâu? Nó đi tới trung tâm của bạn, nó chạm vào trung tâm của bạn. Khi nó đi ra, nó đi ra từ đâu? Nó chuyển đi từ trung tâm của bạn. Trung tâm của bạn phải bị chạm vào. Đó là lí do tại sao các nhà huyền bí Đạo và các nhà huyền bí Thiền nói rằng cái đầu không phải là trung tâm, rốn là trung tâm của bạn. Hơi thở đi tới rối, thế rồi nó chuyển ra. Nó đi tới trung tâm.

Như tôi đã nói, nó là chiếc cầu giữa bạn và thân thể bạn. Bạn biết thân thể, nhưng bạn không biết trung tâm của bạn ở đâu. Hơi thở thường xuyên đi tới trung tâm này và chuyển ra, nhưng chúng ta không lấy đủ hơi thở. Do vậy, bình thường nó không thực sự đi tới trung tâm này - bây giờ, ít nhất, nó không đi tới trung tâm này. Đó là lí do tại sao mọi người cảm thấy "lệch tâm." Trong toàn thể thế giới hiện đại, những người có thể nghĩ tất cả đều cảm thấy họ đang bỏ lỡ trung tâm của họ.

Nhìn đứa trẻ đang ngủ, quan sát hơi thở của nó. Hơi thở đi vào; bụng phồng lên. Ngực vẫn còn không bị ảnh hưởng. Đó là lí do tại sao trẻ con không có ngực, chỉ có bụng - bụng rất năng động. Hơi thở đi vào và bụng phồng lên; hơi thở đi ra và bụng xẹp xuống... bụng chuyển động. Trẻ con ở trong trung tâm của chúng, tại trung tâm của chúng. Đó là lí do tại sao chúng hạnh phúc thế, đầy phúc lạc thế, đầy năng lượng thế, không bao giờ mệt mỏi - tràn ngập, và bao giờ cũng trong khoảnh khắc hiện tại không có quá khứ, không có tương lai.

Đứa trẻ có thể giận. Khi nó giận, nó là giận toàn bộ; nó trở thành cơn giận. Thế thì giận của nó cũng là điều đẹp. Khi người ta giận một cách toàn bộ, giận có cái đẹp của riêng nó, vì tính toàn bộ bao giờ cũng có cái đẹp.

Bạn không thể giận và đẹp được, bạn sẽ trở thành xấu, vì một phần bao giờ cũng xấu. Và không chỉ với giận. Khi bạn yêu, bạn xấu vì bạn lại là một phần, mảnh mẩu; bạn không là toàn bộ. Nhìn mặt bạn khi bạn đang yêu ai đó, đang làm tình. Làm tình trước gương và nhìn vào mặt bạn mà xem - nó sẽ là xấu, tựa con vật. Trong yêu mặt bạn cũng thành xấu. Tại sao? Yêu cũng là xung đột, bạn đang giữ lại cái gì đó. Bạn đang cho rất keo kiệt. Ngay cả trong yêu, bạn cũng không toàn bộ; bạn không cho hoàn toàn, toàn thể.

Đứa trẻ ngay cả trong giận và bạo hành vẫn là toàn bộ. Mặt nó trở nên rạng ngời và đẹp; nó ở đây và bây giờ. Giận của nó không phải là cái gì đó liên quan tới quá khứ hay cái gì đó liên quan tới tương lai, nó không tính toán, nó là chỉ giận. Đứa trẻ ở tại trung tâm của nó. Khi bạn ở tại trung tâm của bạn, bạn bao giờ cũng toàn bộ. Bất kì cái gì bạn làm đều sẽ là hành động toàn bộ; tốt hay xấu, nó sẽ là toàn bộ. Khi bạn là mảnh mẩu, khi bạn bị lệch tâm, mọi hành động của bạn nhất định là một mảnh của bản thân bạn. Tính toàn bộ của bạn không tương ứng, chỉ là một phần, và một phần đang chống lại cái toàn thể - điều đó tạo ra cái xấu.

Tất cả chúng ta đều đã là trẻ con. Tại sao có chuyện chúng ta lớn lên việc thở của chúng ta trở thành nông? Nó không bao giờ đi tới bụng; nó không bao giờ chạm tới rốn. Nếu nó có thể đi xuống mỗi lúc càng nhiều thêm chắc nó sẽ mỗi lúc càng ít nông hơn, nhưng nó chỉ chạm tới ngực và đi ra. Nó không bao giờ đi tới trung tâm. Bạn sợ trung tâm, vì nếu bạn đi tới trung tâm bạn sẽ trở thành toàn bộ. Nếu bạn muốn là mảnh mẩu, đây là cơ chế để là mảnh mẩu.

Bạn yêu - nếu bạn thở từ trung tâm, bạn sẽ tuôn chảy trong nó một cách toàn bộ. Bạn sợ. Bạn sợ là mong manh thế, sợ mở thế với ai đó, với bất kì người nào. Bạn có thể gọi anh ấy là người yêu của bạn, bạn có thể gọi cô ấy là người được yêu của bạn, nhưng bạn sợ. Người kia có đó. Nếu bạn là mong manh, là mở toàn bộ, bạn không biết điều gì sẽ xảy ra. Thế thì bạn hiện hữu một cách đầy đủ, theo nghĩa khác. Bạn sợ bị trao cho ai đó một cách đầy đủ thế. Bạn không thể thở được; bạn không thể lấy hơi thở sâu. Bạn không thể thảnh thơi việc thở của bạn để cho nó đi tới trung tâm - vì khoảnh khắc việc thở đi tới trung tâm hành động của bạn trở thành toàn bộ.

Vì bạn sợ là toàn bộ, bạn thở nông. Bạn thở chỉ ở mức tối thiểu, không ở mức tối đa. Đó là lí do tại sao cuộc sống dường như không sống thế. Nếu bạn thở ở mức tối thiểu, cuộc sống sẽ trở thành không sống; bạn sống ở mức tối thiểu, không ở mức tối đa. Bạn có thể sống ở mức tối đa - thế thì cuộc sống là việc tràn ngập. Nhưng thế thì sẽ có khó khăn. Bạn không thể là chồng, bạn không thể là vợ, nếu cuộc sống đang tràn ngập. Mọi thứ sẽ trở thành khó khăn.

Nếu cuộc sống đang tràn ngập, yêu sẽ tràn ngập. Thế thì bạn không thể bám dính vào một người. Thế thì bạn sẽ tuôn chảy khắp nơi; mọi chiều sẽ được rót đầy bởi bạn. Và thế thì tâm trí cảm thấy nguy hiểm, cho nên tốt hơn cả là không sống động. Bạn càng chết, bạn càng an ninh hơn. Bạn càng chết, mọi thứ càng trong kiểm soát. Bạn có thể kiểm soát; thế thì bạn vẫn còn là người chủ. Bạn cảm thấy rằng bạn là người chủ vì bạn có thể kiểm soát. Bạn có thể kiểm soát giận của bạn, bạn có thể kiểm soát yêu của bạn, bạn có thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng việc kiểm soát này là có thể ở mức năng lượng tối thiểu của bạn.

Mọi người đều phải đã cảm thấy lúc này lúc khác rằng có những khoảnh khắc khi mình đột nhiên thay đổi từ mức tối thiểu sang mức tối đa. Bạn đi chơi ở ga trên núi. Đột nhiên bạn ở ngoài thành phố và nhà tù của nó. Bạn cảm thấy tự do. Bầu trời bao la, và rừng xanh mướt, và chiều cao chạm mây. Đột nhiên bạn lấy hơi thở sâu. Bạn có thể đã không quan sát điều đó.

Bây giờ nếu bạn đi lên ga trên núi, quan sát đi. Không thực là ga trên núi tạo ra thay đổi này. Đó là việc thở của bạn. Bạn lấy hơi thở sâu. Bạn nói, "A! A!" Bạn chạm vào trung tâm, bạn trở thành toàn bộ trong một khoảnh khắc, và mọi thứ là phúc lạc. Phúc lạc đó không tới từ ga trên núi, phúc lạc đó tới từ trung tâm của bạn - bạn đã chạm vào nó một cách bất thần.

Bạn đã sợ trong thành phố. Ở mọi nơi đều có người khác hiện diện và bạn kiểm soát. Bạn không thể la hét, bạn không thể cười. Không may làm sao! Bạn không thể hát trên phố và nhảy múa. Bạn sợ - cảnh sát ở đâu đó quanh góc kia, hay tu sĩ hay quan toà hay chính khách hay nhà đạo đức. Ai đó ở quanh đây, cho nên bạn không thể nhảy múa trên phố được.

Bertrand Russell đã nói ở đâu đó, "Tôi yêu văn minh, nhưng tôi đã đạt tới văn minh với giá rất đắt." Bạn không thể nhảy múa trên phố, nhưng bạn đi lên ga trên núi và đột nhiên bạn có thể nhảy múa. Bạn một mình với bầu trời, và bầu trời không phải là việc cầm tù. Nó chỉ là chỗ mở, mở và mở - bao la, vô hạn. Đột nhiên bạn lấy hơi thở sâu, nó chạm vào trung tâm và có phúc lạc. Nhưng điều đó không kéo dài mấy. Trong vòng một hay hai giờ, ga trên núi sẽ biến mất. Bạn có thể ở đó, nhưng ga trên núi sẽ biến mất.

Lo nghĩ của bạn sẽ quay lại. Bạn sẽ bắt đầu nghĩ cần gọi điện về thành phố, viết thư cho vợ bạn, hay bạn sẽ bắt đầu nghĩ rằng sau ba ngày nữa bạn sẽ quay về, bạn phải làm các thu xếp. Bạn mới tới nơi và bạn đang làm thu xếp để ra về. Bạn trở lại.

Việc thở đó không thực sự từ bạn; nó đột nhiên xảy ra. Vì thay đổi tình huống, số bị đổi. Bạn đã ở trong một tình huống mới, bạn không thể thở theo cách cũ, cho nên trong một khoảnh khắc một hơi thở mới bước vào. Nó chạm vào trung tâm, và bạn cảm thấy phúc lạc.

Shiva nói bạn đang chạm vào trung tâm mọi khoảnh khắc, hay nếu bạn đang không chạm, bạn có thể chạm nó. Lấy hơi thở sâu, chậm. Chạm vào trung tâm đi; đừng thở từ ngực - đó là thủ thuật. Nền văn minh, nền giáo dục, đạo đức, họ đã tạo ra việc thở nông. Sẽ là tốt mà đi đi sâu vào trong trung tâm, vì nếu không thì bạn không thể lấy hơi thở sâu được.

Chừng nào nhân loại còn chưa trở nên không kìm nén hướng tới dục, con người không thể thở một cách thực sự. Nếu hơi thở đi sâu xuống dưới tới bụng, nó đem năng lượng tới trung tâm dục. Nó chạm vào trung tâm dục; nó cọ sát trung tâm dục từ bên trong. Trung tâm dục trở nên hoạt động hơn, sống động hơn. Nền văn minh sợ dục. Chúng ta không cho phép trẻ con chạm tới trung tâm dục của chúng, cơ quan dục của chúng. Chúng ta nói, "Đừng! Đừng chạm vào!"

Nhìn đứa trẻ khi nó lần đầu chạm tới trung tâm dục của nó, và thế rồi nói "Đừng!" và thế rồi quan sát việc thở của nó. Khi bạn nói "Đừng! Đừng chạm vào trung tâm dục!" hơi thở sẽ trở thành nông ngay lập tức - vì đó không chỉ là tay chạm vào trung tâm dục, sâu bên dưới hơi thở đang chạm nó. Và nếu hơi thở tiếp tục chạm nó, khó mà dừng tay lại. Nếu tay dừng lại, thế thì về căn bản điều cần thiết, được yêu cầu, là hơi thở phải không chạm, phải không đi sâu. Nó phải vẫn còn nông.

Chúng ta sợ dục. Phần thấp hơn của thân thể không chỉ là thấp hơn về mặt vật lí, nó đã trở thành thấp hơn như một giá trị. Nó bị kết án là "thấp hơn." Cho nên không đi sâu, chỉ vẫn còn nông. Chính điều không may là chúng ta chỉ có thể thở xuống. Nếu nhà thuyết giảng nào đó mà được phép, họ chắc sẽ thay đổi toàn thể cơ chế này. Họ chắc chỉ cho phép bạn thở lên trong đầu. Thế thì bạn chắc đã tuyệt đối không cảm thấy dục.

Nếu chúng ta định tạo ra một nhân loại không có dục, thế thì chúng ta sẽ phải thay đổi hệ thống thở. Hơi thở phải đi vào trong đầu, tới sahasrar - trung tâm thứ bẩy trong đầu - thế rồi quay lại tới mồm. Đây phải là lối chuyển: từ mồm tới sahasrar. Nó phải không đi sâu xuống vì bên dưới là nguy hiểm. Bạn càng đi sâu, bạn càng tới gần các tầng sinh học sâu hơn. Bạn đạt tới trung tâm, và trung tâm đó ở gần trung tâm dục - ngay gần. Nó phải vậy, vì dục là sự sống.

Nhìn vào điều đó theo cách này: thở là sống từ trên xuống dưới; dục là sống từ góc khác - từ dưới lên. Năng lượng dục đang tuôn chảy và năng lượng hơi thở đang tuôn chảy. Việc chuyển hơi thở là trong thân trên và việc chuyển dục là trong thân dưới. Khi chúng gặp nhau chúng tạo ra sự sống; khi chúng gặp nhau chúng tạo ra sinh học, năng lượng sinh học. Cho nên nếu bạn sợ dục, tạo ra khoảnh cách giữa hai điều này, đừng cho phép chúng gặp gỡ. Cho nên thực sự, người văn minh là người bị thiến; đó là lí do tại sao chúng ta không biết về hơi thở, và kinh này sẽ là khó hiểu.

Shiva nói, bất kì khi nào hợp nhất thở vào và thở ra, tại khoảnh khắc này chạm vào trung tâm đầy năng lượng, vô năng lượng. Ông ấy dùng các thuật ngữ rất mâu thuẫn: "đầy năng lượng, vô năng lượng." Nó là vô năng lượng vì thân thể bạn, tâm trí bạn, không thể cho nó bất kì năng lượng nào. Năng lượng thân thể bạn không có đó, năng lượng tâm trí bạn không có đó, cho nên nó là vô năng lượng khi bạn còn biết tới căn cước của bạn. Nhưng nó là đầy năng lượng vì nó có cội nguồn năng lượng vũ trụ, không phải bởi vì năng lượng thân thể của bạn.

Năng lượng thân thể bạn chỉ là năng lượng chất đốt. Nó không là gì ngoài nhiên liệu. Bạn ăn cái gì đó, bạn uống cái gì đó - nó tạo ra năng lượng. Nó chỉ đem nhiên liệu cho thân thể. Dừng ăn và uống và thân thể bạn sẽ sụp đổ chết. Không phải bây giờ, sẽ mất ít nhất ba tháng, vì bạn có kho dự trữ nhiên liệu. Bạn đã tích luỹ nhiều năng lượng; nó có thể chạy được ít nhất ba tháng mà không đi tới bất kì trạm nhiên liệu nào. Nó có thể chạy; nó có kho dự trữ. Trong trường hợp khẩn cấp, bất kì khẩn cấp nào, bạn có thể cần nó.

Đây là năng lượng “nhiên liệu." Trung tâm không nhận bất kì năng lượng nhiên liệu nào. Đó là lí do tại sao Shiva nói nó là vô năng lượng. Nó không phụ thuộc vào việc ăn và uống của bạn. Nó được kết nối với cội nguồn vũ trụ; nó là năng lượng vũ trụ. Đó là lí do tại sao ông ấy nói trung tâm đầy năng lượng, vô năng lượng. Khoảnh khắc bạn có thể cảm thấy trung tâm này từ nơi hơi thở đi ra hay đi vào, chính điểm mà các hơi thở được hợp nhất - trung tâm đó - nếu bạn trở nên nhận biết về nó, thế thì chứng ngộ.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập