Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Việc thở
 
 
Mật tông

Việc thở

Image result for thở

 

Chân lí bao giờ cũng ở đây. Nó đã là hoàn cảnh rồi. Nó không phải là cái gì đó để được đạt tới trong tương lai. Bạn là chân lí ở ngay đây và bây giờ, cho nên nó không phải là cái gì đó được tạo ra hay cái gì đó sẽ được phát minh ra hay cái gì đó sẽ được thăm dò. Hiểu điều này rất rõ ràng vào; thế thì những kĩ thuật này sẽ là dễ hiểu và cũng dễ làm.

Tâm trí là cái máy của việc ham muốn. Tâm trí bao giờ cũng trong ham muốn, bao giờ cũng đi tìm cái gì đó, đòi hỏi cái gì đó. Đối thể bao giờ cũng trong tương lai; tâm trí không quan tâm tới hiện tại chút nào. Trong chính khoảnh khắc này tâm trí không thể di chuyển được - không có không gian. Tâm trí cần tương lai để di chuyển. Nó có thể di chuyển hoặc vào quá khứ hoặc vào tương lai. Nó không thể di chuyển được trong hiện tại; không có không gian. Chân lí là trong hiện tại, còn tâm trí bao giờ cũng trong tương lai hay trong quá khứ, cho nên không có gặp gỡ giữa tâm trí và chân lí.

Khi tâm trí đi tìm những đối thể trần tục, việc này không đến nỗi khó thế, vấn đề này không vô lí; nó có thể được giải. Nhưng khi tâm trí bắt đầu tìm kiếm chân lí, chính nỗ lực này trở thành vô nghĩa, vì chân lí là ở đây và bây giờ và tâm trí bao giờ cũng ở ở kia và lúc khác. Không có gặp gỡ. Cho nên hiểu điều thứ nhất: bạn không thể tìm kiếm được chân lí. Bạn có thể thấy nó, nhưng bạn không thể tìm kiếm được nó. Chính việc tìm kiếm là cản trở.

Khoảnh khắc bạn bắt đầu tìm kiếm, bạn đã rời xa khỏi hiện tại, xa khỏi bản thân bạn, vì bạn bao giờ cũng trong hiện tại. Người tìm kiếm bao giờ cũng trong hiện tại và việc tìm kiếm là trong tương lai, bạn sẽ không gặp dù bạn đang tìm kiếm bất kì cái gì. Lão Tử nói, "Không tìm; bằng không ông sẽ bỏ lỡ. Không tìm và thấy. Không tìm và thấy."

Tất cả những kĩ thuật này của Shiva đơn giản là chuyển tâm trí từ tương lai hay quá khứ về hiện tại. Cái mà bạn đi tìm đã có đó rồi, nó đã là hoàn cảnh rồi. Tâm trí phải được chuyển từ việc tìm kiếm sang không tìm kiếm. Điều đó là khó. Nếu bạn nghĩ về nó một cách trí tuệ điều đó sẽ rất khó. Làm sao chuyển tâm trí từ việc tìm kiếm sang không tìm kiếm? - vì thế thì tâm trí làm cho bản thân việc không tìm kiếm thành đối thể! Thế thì tâm trí nói, "Không tìm kiếm." Thế thì tâm trí nói, "Mình phải không tìm kiếm." Thế thì tâm trí nói, "Bây giờ không tìm kiếm là đối thể của mình. Bây giờ mình ham muốn trạng thái vô ham muốn." Việc tìm kiếm đã lại đi vào, ham muốn đã lại tới qua cửa sau. Đó là lí do tại sao có những người đang tìm kiếm đối thể thế gian, và có những người nghĩ họ đang tìm kiếm đối thể không thế gian. Mọi đối thể đều là thế gian vì “việc tìm kiếm” là thế gian.

Cho nên bạn không thể tìm kiếm bất kì cái gì mà không thế gian. Khoảnh khắc bạn tìm kiếm, nó trở thành thế gian. Nếu bạn tìm kiếm Thượng đế, Thượng đế của bạn là một phần của thế gian. Nếu bạn tìm kiếm moksha - giải thoát - niết bàn, giải thoát của bạn là một phần của thế gian, giải thoát của bạn không phải là cái gì đó siêu việt trên thế gian, vì việc tìm kiếm là thế gian, việc ham muốn là thế gian. Cho nên bạn không thể ham muốn niết bàn, bạn không thể ham muốn vô ham muốn. Nếu bạn cố hiểu một cách trí tuệ, nó sẽ trở thành thách đố.

Shiva không nói gì về nó, ông ấy lập tức tiến hành việc cho các kĩ thuật. Chúng là phi trí tuệ. Ông ấy không nói với Devi, "Chân lí là ở đây. Đừng tìm kiếm nó và ông sẽ thấy nó." Ông ấy lập tức cho các kĩ thuật. Những kĩ thuật đó là phi trí tuệ. Làm chúng, và tâm trí chuyển. Việc chuyển chỉ là hệ quả, chỉ là sản phẩm phụ - không phải là đối thể. Việc chuyển chỉ là sản phẩm phụ.

Nếu bạn làm một kĩ thuật, tâm trí bạn sẽ chuyển khỏi cuộc hành trình của nó vào tương lai hay quá khứ. Đột nhiên bạn sẽ thấy bản thân bạn trong hiện tại. Đó là lí do tại sao Phật đã cho các kĩ thuật, Lão Tử đã cho các kĩ thuật, Krishna đã cho các kĩ thuật. Nhưng họ bao giờ cũng giới thiệu các kĩ thuật của họ bằng các khái niệm trí tuệ. Chỉ Shiva là khác. Ông ấy lập tức cho các kĩ thuật, và không có hiểu biết trí tuệ, không giới thiệu về trí tuệ, vì ông ấy biết rằng tâm trí là thứ đầy thủ đoạn, tinh ranh nhất có thể được. Nó có thể biến bất kì cái gì thành vấn đề. Không tìm kiếm sẽ trở thành vấn đề.

Có những người tới tôi hỏi làm sao để không ham muốn. Họ đang ham muốn vô ham muốn. Ai đó đã bảo họ, hay họ đã đọc ở đâu đó, hay họ đã nghe các chuyện tán gẫu tâm linh, rằng nếu bạn không ham muốn bạn sẽ đạt tới phúc lạc, nếu bạn không ham muốn bạn sẽ được tự do, nếu bạn không ham muốn sẽ không có khổ. Bây giờ tâm trí họ thèm khát đạt tới trạng thái đó nơi không có khổ, cho nên họ hỏi làm sao không ham muốn. Tâm trí họ đang giở thủ đoạn. Họ vẫn đang ham muốn, chỉ mỗi điều là bây giờ đối thể đã thay đổi. Họ đã ham muốn tiền bạc, họ đã ham muốn nổi tiếng, họ đã ham muốn danh giá, họ đã ham muốn quyền lực. Giờ họ đang ham muốn vô ham muốn. Chỉ đối thể đã thay đổi, và họ vẫn còn như cũ và việc ham muốn của họ vẫn còn như cũ. Nhưng bây giờ ham muốn đã trở thành lừa dối hơn.

Vì điều này, Shiva lập tức tiến hành mà không giới thiệu bất kì cái gì. Ông ấy lập tức bắt đầu nói về các kĩ thuật. Những kĩ thuật đó, nếu được tuân theo, đột nhiên chuyển tâm trí của bạn: nó về tới hiện tại. Và khi tâm trí về tới hiện tại, nó dừng lại, nó không còn nữa. Bạn không thể là tâm trí trong hiện tại, điều đó là không thể được. Ngay bây giờ, nếu bạn ở đây và bây giờ, làm sao bạn có thể là tâm trí được? Ý nghĩ dừng lại vì chúng không thể di chuyển. Hiện tại không có không gian để di chuyển; bạn không thể nghĩ được. Nếu bạn ở trong chính khoảnh khắc này, làm sao bạn có thể chuyển được? Tâm trí dừng lại, bạn đạt tới vô trí.

Cho nên điều thực là làm sao ở đây và bây giờ. Bạn có thể thử, nhưng nỗ lực có thể chứng tỏ là vô tích sự - vì nếu bạn làm ở trong hiện tại thành vấn đề, thế thì vấn đề này đã đi vào trong tương lai. Khi bạn hỏi làm sao ở trong hiện tại, lần nữa bạn đang hỏi về tương lai. Khoảnh khắc này đang trôi qua trong việc truy hỏi, "Làm sao ở hiện tại? Làm sao ở đây và bây giờ?" Khoảnh khắc này đang trôi qua trong việc truy hỏi, và tâm trí bạn sẽ bắt đầu thêu dệt và tạo ra mơ trong tương lai: một ngày nào đó bạn sẽ ở trong trạng thái tâm trí nơi không có chuyển động, không động cơ, không tìm kiếm, và thế thì sẽ có phúc lạc - cho nên làm sao ở trong hiện tại?

Shiva không nói gì về điều đó, ông ấy đơn giản cho kĩ thuật. Bạn làm nó, và đột nhiên bạn thấy bạn ở đây và bây giờ. Và việc ở đây và bây giờ của bạn là chân lí, và việc ở đây và bây giờ của bạn là tự do, và việc ở đây và bây giờ của bạn là niết bàn.

Chín kĩ thuật đầu tiên liên quan tới việc thở. Cho nên chúng ta hãy hiểu cái gì đó về việc thở, và thế rồi chúng ta sẽ tiến hành các kĩ thuật này. Chúng ta đang thở liên tục từ khoảnh khắc sinh tới khoảnh khắc chết. Mọi thứ thay đổi giữa hai điểm này. Mọi thứ thay đổi, không cái gì còn lại như cũ, chỉ việc thở là điều thường hằng giữa sinh và chết.

Đứa trẻ sẽ trở thành thanh niên; thanh niên sẽ trở nên già. Ông ấy sẽ bị bệnh, thân thể ông ấy sẽ trở nên xấu, ốm, mọi thứ sẽ thay đổi. Ông ấy sẽ hạnh phúc, bất hạnh, trong khổ; mọi thứ sẽ liên tục thay đổi. Nhưng bất kì cái gì xảy ra giữa hai điểm này, người ta phải thở. Dù hạnh phúc hay bất hạnh, trẻ hay già, thành công hay không thành công - dù bạn là bất kì cái gì, điều đó là không liên quan - một điều là chắc chắn: giữa hai điểm này của sinh và chết, bạn phải thở.

Việc thở sẽ là luồng chảy liên tục; không kẽ hở nào là có thể. Nếu cho dù một khoảnh khắc bạn quên thở, bạn sẽ không còn nữa. Đó là lí do tại sao bạn không được cần để thở, vì thế thì chắc sẽ khó khăn. Ai đó có thể quên thở trong một khoảnh khắc, và thế thì không cái gì có thể được làm. Cho nên, thực sự, bạn không thở, vì bạn không được cần. Bạn ngủ say, và việc thở tiếp diễn; bạn bất tỉnh, và việc thở tiếp diễn; bạn đang trong hôn mê sâu, và việc thở tiếp diễn. Bạn không được cần; việc thở là cái gì đó tiếp diễn mặc bạn.

Nó một trong những yếu tố thường hằng trong nhân cách của bạn - đó là điều đầu tiên. Nó là cái gì đó rất bản chất và cơ bản cho sống - đó là điều thứ hai. Bạn không thể sống mà không có thở. Cho nên thở và sống đã trở thành đồng nghĩa. Việc thở là cơ chế của sống, và sống có quan hệ sâu sắc với việc thở. Đó là lí do tại sao ở Ấn Độ chúng ta gọi nó là prana. Chúng ta đã để một từ cho cả hai - prana nghĩa là sinh khí, sức sống. Sự sống của bạn là hơi thở của bạn.

Thứ ba, hơi thở của bạn là chiếc cầu giữa bạn và thân thể bạn. Thường xuyên, hơi thở đang bắc cầu bạn với thân thể bạn, kết nối bạn, đặt quan hệ bạn với thân thể bạn. Hơi thở không chỉ là chiếc cầu tới thân thể bạn, nó cũng là chiếc cầu giữa bạn và vũ trụ. Thân thể chính là vũ trụ mà đã đi tới bạn, cái gần với bạn hơn.

Thân thể bạn là một phần của vũ trụ. Mọi thứ trong thân thể đều là một phần của vũ trụ - mọi hạt, mọi tế bào. Nó là việc đến gần nhất với vũ trụ. Hơi thở là chiếc cầu. Nếu cầu bị gẫy, bạn không còn trong thân thể. Nếu cầu bị gẫy, bạn không còn trong vũ trụ. Bạn đi vào trong chiều không biết nào đó; thế thì bạn không thể được tìm thấy trong không gian và thời gian. Cho nên, điều thứ ba, hơi thở cũng là chiếc cầu giữa bạn, và không gian cùng thời gian.

Hơi thở, do đó, trở nên rất có ý nghĩa - điều có ý nghĩa nhất. Cho nên chín kĩ thuật đầu tiên có liên quan tới hơi thở. Nếu bạn có thể làm cái gì đó với hơi thở, bạn sẽ đột nhiên chuyển về hiện tại. Nếu bạn có thể làm cái gì đó với hơi thở, bạn sẽ đạt tới cội nguồn của sự sống. Nếu bạn có thể làm cái gì đó với hơi thở, bạn có thể siêu việt trên thời gian và không gian. Nếu bạn có thể làm cái gì đó với hơi thở, bạn sẽ ở trong thế gian và cũng ở bên ngoài nó.

Hơi thở có hai điểm. Một điểm là chỗ nó chạm vào thân thể và vũ trụ, và điểm kia là chỗ nó chạm vào bạn và cái siêu việt trên vũ trụ. Chúng ta chỉ biết một phần của hơi thở. Khi nó chuyển vào trong vũ trụ, vào trong thân thể, chúng ta biết nó. Nhưng nó bao giờ cũng chuyển từ thân thể tới “vô-thân thể," từ "vô-thân thể" tới thân thể. Chúng ta không biết điểm kia. Nếu bạn trở nên nhận biết về điểm kia, phần kia của chiếc cầu, cực kia của chiếc cầu, đột nhiên bạn sẽ được biến đổi, được đưa vào chiều hướng khác.

Nhưng nhớ, điều Shiva dự định nói không phải là yoga, nó là mật tông. Yoga cũng làm việc trên hơi thở, nhưng công việc của yoga và mật tông về căn bản là khác nhau. Yoga cố hệ thống hoá việc thở. Nếu bạn hệ thống hoá việc thở của bạn, mạnh khoẻ của bạn sẽ được cải thiện. Nếu bạn hệ thống hoá việc thở của bạn, nếu bạn biết các bí mật của việc thở, cuộc sống của bạn sẽ trở nên dài hơn; bạn sẽ mạnh khoẻ hơn và bạn sẽ sống lâu hơn. Bạn sẽ mạnh mẽ hơn, tràn đầy năng lượng hơn, sống động, trẻ trung, tươi tắn.

Nhưng mật tông không quan tâm tới điều đó. Mật tông không quan tâm tới bất kì việc hệ thống hoá nào về hơi thở, nhưng quan tâm tới việc dùng hơi thở chỉ như một kĩ thuật để quay vào trong. Người ta phải không thực hành một phong cách thở đặc biệt, một hệ thống thở đặc biệt hay nhịp điệu thở đặc biệt - không! Người ta phải làm việc thở như nó vậy. Người ta chỉ phải trở nên nhận biết về những điểm nào đó trong việc thở.

Có những điểm nào đó, nhưng chúng ta không nhận biết về chúng. Chúng ta đã từng thở và chúng ta sẽ liên tục thở - chúng ta được sinh ra với thở và chúng ta sẽ chết đi với thở - nhưng chúng ta không nhận biết về những điểm nào đó. Và điều này là lạ. Con người đang đi tìm, thăm dò trong không gian. Con người đang đi lên mặt trăng; con người đang cố đạt tới xa hơn, từ trái đất vào trong không gian, và con người vẫn chưa biết phần gần nhất của cuộc sống của mình. Có những điểm nào đó trong việc thở mà bạn chưa bao giờ quan sát, và những điểm đó là những cánh cửa - những cánh cửa gần nhất tới bạn từ đó bạn có thể đi vào trong thế giới khác, trong bản thể khác, trong tâm thức khác. Nhưng chúng rất tinh tế.

Quan sát mặt trăng không khó mấy. Ngay cả lên tới mặt trăng cũng không khó mấy; nó là cuộc hành trình thô. Bạn cần cơ giới hoá, bạn cần công nghệ, bạn cần thông tin được tích luỹ, và thế rồi bạn có thể lên tới nó. Việc thở là thứ gần bạn nhất, và thứ càng gần, càng khó để cảm nhận nó. Cái càng ở gần, nó càng khó hơn; cái càng hiển nhiên, nó càng khó hơn. Nó ở gần bạn tới mức lần nữa không có khoảng cách giữa bạn và việc thở của bạn. Hay, có không gian nhỏ tới mức bạn sẽ cần việc quan sát rất sắc bén, chỉ thế thì bạn mới trở nên nhận biết về những điểm nào đó. Những điểm này là cơ sở của những kĩ thuật này. Cho nên bây giờ tôi sẽ lấy ra từng kĩ thuật.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập