Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật toàn thế giới hợp tụ vào con người  
 
 
Mật tông

Kĩ thuật toàn thế giới hợp tụ vào con người  

 

What is Supposed To Happen In Mindfulness Meditation? • Perfectly Here

Như tính chủ thể,

chữ chảy thành lời và lời thành câu,

và như tính đối thể,

vòng tròn chảy vào trong thế giới và thế giới vào trong nguyên lí,

cuối cùng tìm ra những điều này hợp tụ trong con người chúng ta

 

Điều đó nữa cũng là kĩ thuật tưởng tượng. Bản ngã bao giờ cũng sợ - sợ là mong manh, mở; sợ cái gì đó có thể đi vào và phá huỷ nó. Cho nên bản ngã tạo ra thành trì quanh nó; bạn bắt đầu sống trong nhà tù có tường. Không cái gì được phép vào trong bạn. Bạn sợ - nếu cái gì đó đi vào và quấy rối, thế thì phải làm gì? - cho nên tốt hơn cả là không cho phép bất kì cái gì bước vào. Mọi trao đổi dừng lại. Ngay cả với những người bạn yêu hay bạn nghĩ rằng bạn yêu, không có trao đổi.

Nhìn vợ và chồng đang nói chuyện. Họ không nói cho nhau; không có trao đổi. Thay vì thế, họ đang né tránh lẫn nhau qua lời. Họ đang nói để cho trao đổi có thể được né tránh. Trong im lặng họ sẽ trở thành mong manh, trong im lặng họ sẽ tới gần hơn, vì trong im lặng bản ngã, bức tường, sẽ không có đó. Cho nên chồng và vợ, họ sẽ không bao giờ im lặng. Họ sẽ nói về cái gì đó này khác chỉ để lấp đầy theo thời gian, và chỉ làng nhàng để không mở cho lẫn nhau. Chúng ta sợ người khác thế.

Tôi đã nghe nói về Mulla Nasrudin, rằng một hôm anh ta vừa mới đi dạo ra ngoài nhà, vợ anh ta nói, `Nasrudin, anh quên mất hôm nay là ngày gì à?'

Nasrudin đã biết điều đó rồi - đó là ngày kỉ niệm cưới lần thứ hai mươi nhăm - cho nên anh ta nói, `Anh biết nó. Anh biết rõ nó chứ.'

Cô vợ vẫn kiên trì, `Thế thì chúng ta sẽ mở hội nó thế nào?'

Thế là Nasrudin nói, `Cưng ơi, anh không biết.' Và thế rồi anh ta gãi đầu, phân vân, và nói, `Vậy sẽ thế nào nếu chúng ta giữ im lặng hai phút để mở hội cho nó?'

Bạn không thể vẫn còn im lặng với ai đó; bạn bắt đầu cảm thấy bối rối. Trong im lặng, người kia đi vào bạn. Bạn mở, cửa của bạn mở, cửa sổ của bạn mở. Bạn sợ. Bạn liên tục nói, bạn liên tục tạo ra những phương cách để vẫn còn bị đóng.

Bản ngã là bãi bị rào lại, nó là nhà tù, và nhà tù được chấp nhận vì chúng ta cảm thấy bất an ninh thế. Nhà tù cho cảm giác nào đó về an ninh: bạn được bảo vệ, được canh gác. Để làm kĩ thuật này, kĩ thuật thứ ba, điều đầu tiên và cơ bản nhất là: biết rõ rằng sống là bất an ninh. Không có cách nào làm cho nó thành an ninh. Bất kì cái gì bạn làm đều sẽ không giúp đỡ. Bạn có thể tạo ra chỉ hư cấu về an ninh - sống vẫn còn bất an ninh. Trong chính bản chất của nó, vì chết được tham gia vào trong nó, cho nên làm sao sống có thể là an ninh được?

Và nghĩ một khoảnh khắc đi: nếu sống thực sự là an ninh, nó đã chết rồi. Sống an ninh tuyệt đối toàn bộ không thể là sống động, vì chính phiêu lưu bị mất. Nếu bạn được bảo vệ khỏi mọi nguy hiểm, bạn sẽ là chết. Trong chính việc là sống, có phiêu lưu, nguy hiểm, bất an ninh. Chết được tham gia.

Tôi yêu bạn. Tôi đã đi vào con đường nguy hiểm. Bây giờ không cái gì có thể là an ninh, nhưng bây giờ tôi sẽ cố làm cho mọi thứ thành an ninh. Vì ngày mai, tôi sẽ giết mọi thứ là sống, vì chỉ thế thì tôi mới có thể cảm thấy an ninh ngày mai nữa. Yêu được biến đổi thành hôn nhân - hôn nhân là an ninh. Yêu là bất an ninh - khoảnh khắc tiếp mọi thứ có thể thay đổi. Và bạn đã đầu tư nhiều thế, và trong khoảnh khắc tiếp người yêu bỏ bạn, hay người bạn bỏ bạn, và bạn còn lại trong chân không. Yêu là bất an ninh. Bạn không thể cố định tương lai, bạn không thể dự đoán được. Cho nên yêu bị giết và cái thay thế an ninh được tìm thấy - đó là hôn nhân.

Với hôn nhân bạn có thể là an ninh; nó là dự đoán được. Vợ sẽ là vợ của bạn ngày hôm sau; chồng sẽ là chồng của bạn trong tương lai nữa - nhưng chỉ bởi vì bạn đã làm nó thành an ninh. Và bây giờ không có nguy hiểm. Nó là chết. Mối quan hệ là chết bây giờ, vì chỉ thứ chết mới có thể là thường hằng; thứ sống nhất định thay đổi. Thay đổi là chính phẩm chất của sống, và trong thay đổi là bất an ninh.

Những người muốn đi vào các cõi sâu hơn của sống phải sẵn sàng là bất an ninh, phải sẵn sàng ở trong nguy hiểm, phải sẵn sàng chuyển vào trong cái không biết, và phải không cố theo bất kì cách nào để cố định tương lai. Chính nỗ lực này sẽ giết chết mọi thứ. Và cũng nhớ điều này nữa: bất an ninh đó không chỉ là sống động, nó còn là đẹp. An ninh là ảm đạm, xấu. Bất an ninh là sống động và đẹp. Bạn có thể là an ninh nếu bạn đóng các cửa ra vào và cửa sổ và mọi thứ. Sáng không vào mà không khí cũng không vào; không người nào vào. Bạn là an ninh theo cách nào đó, nhưng bạn không sống, bạn đã đi vào nấm mồ của bạn.

Kĩ thuật này là có thể nếu bạn mong manh, mở, không sợ, vì kĩ thuật này cho phép toàn thể vũ trụ đi vào trong bạn.

 

Như tính chủ thể,

chữ chảy thành lời và lời thành câu,

và như tính đối thể,

vòng tròn chảy vào trong thế giới và thế giới vào trong nguyên lí,

cuối cùng tìm ra những điều này hợp tụ trong hiện hữu của chúng ta

 

Mọi thứ hợp tụ trong hiện hữu của tôi... Tôi đang đứng dưới trời mở, và toàn thể sự tồn tại, từ mọi nơi, từ mọi xó xỉnh, đang hợp tụ vào tôi - bản ngã của bạn không thể tồn tại. Trong tính mở đó nơi toàn thể sự tồn tại đang hợp tụ trong bạn, bạn không thể tồn tại như một cái tôi. Bạn sẽ tồn tạo như không gian mở, nhưng không như cái tôi được kết tinh.

Để làm kĩ thuật này, bắt đầu bằng một bước nhỏ. Chỉ ngồi dưới cây. Gió thoảng và lá cây xào xạc. Gió chạm bạn, nó đi quanh bạn, nó lướt qua. Nhưng không chỉ cho phép nó lướt qua bạn; cho phép nó đi vào bên trong bạn và đi qua bạn. Chỉ nhắm mắt lại, và dường như nó đang đi qua cây và có tiếng xào xạc của lá, cảm thấy rằng bạn cũng giống cây, mở, và gió đang thoảng qua bạn - không lướt qua bên cạnh bạn mà đi thẳng qua bạn.

Tiếng xào xạc của cây sẽ đi vào trong bạn, và bạn sẽ cảm thấy rằng từ mọi lỗ chân lông trong thân thể bạn, không khí đang đi qua. Nó thực sự đi qua bạn. Điều đó không chỉ là tưởng tượng, nó là sự kiện - bạn đã quên. Bạn không chỉ thở qua mũi, bạn đang thở qua toàn thân - từ mọi lỗ chân lông trên thân, từ hàng triệu lỗ chân lông. Nếu bạn được phép thở qua mũi, nhưng mọi lỗ chân lông của thân thể bạn bị đóng, bị sơn lại, bạn sẽ chết trong vòng ba giờ. Bạn không thể sống chỉ bằng việc thở qua mũi. Mọi tế bào của thân thể bạn là một tổ chức sống, và mọi tế bào đang thở. Không khí thực sự đi qua bạn, nhưng bạn đã mất tiếp xúc. Cho nên ngồi dưới cây và cảm đi.

Lúc ban đầu điều đó dường như là tưởng tượng, nhưng nó sớm biến thành thực tại. Nó là thực tại - rằng không khí đi qua bạn. Thế rồi ngồi dưới mặt trời mọc, và không chỉ cảm thấy rằng các tia sáng mặt trời đang chạm vào bạn, mà rằng chúng đang đi vào bạn và đi qua bạn, cho nên bạn trở nên mong manh, bạn bắt đầu cảm thấy mở.

Và điều này có thể được làm với mọi thứ. Chẳng hạn, tôi đang nói ở đây và bạn đang nghe tôi. Bạn có thể nghe chỉ qua tai, hay bạn có thể nghe qua toàn thân. Bạn có thể thử ngay ở đây, chỉ với việc thay đổi sự nhấn mạnh: bạn không nghe lời tôi chỉ qua tai, bạn đang nghe tôi qua toàn thân bạn. Và khi bạn thực sự nghe, và khi bạn thực sự lắng nghe, chính toàn thân lắng nghe. Nó không chỉ là một phần, nó không phải là năng lượng phân mảnh lắng nghe, nó là toàn thể bạn. Toàn thân bạn được tham gia vào việc lắng nghe - thế thì lời của tôi đang đi qua bạn; từ mọi tế bào, từ mọi lỗ chân lông, bạn đang uống chúng. Chúng đang được hấp thu từ mọi nơi.

Bạn có thể làm điều này. Đi và ngồi trong đền chùa. Nhiều người tôn thờ sẽ tới và đi, và chuông chùa sẽ được đánh lên lặp đi lặp lại. Chỉ lắng nghe bằng toàn thể thân thể bạn. Chuông đang ngân và toàn thể đền chùa ngân nga; mọi bức tường của nó đang phản xạ. Để phản xạ điều này, để cảm thấy rằng âm thanh đang hợp tụ lên bạn, chúng ta đã tạo ra hình tròn. Cho nên từ mọi nơi âm thanh được vọng lại, nó hợp tụ lên bạn từ mọi nơi, và bạn có thể lắng nghe nó qua toàn thân bạn - mọi lỗ chân lông, mọi tế bào, lắng nghe, uống, hấp thu nó, và nó đi qua bạn. Bạn đã trở thành xốp; mọi nơi cửa đều mở. Bây giờ bạn không là rào chắn cho bất kì cái gì - không khí, hay lời, hay âm thanh, hay tia sáng, hay bất kì cái gì. Bạn không là rào chắn, bạn không chống cự lại bất kì cái gì.

Khi bạn đi tới cảm thấy rằng bây giờ bạn không kháng cự lại, bạn không trong tranh đấu, đột nhiên bạn sẽ trở nên nhận biết rằng bản ngã không có đó, vì bản ngã tồn tại chỉ khi bạn tranh đấu. Đó là kháng cự. Bất kì khi nào bạn nói không, bản ngã tới trong sự tồn tại; bất kì khi nào bạn nói có, bản ngã không có đó. Cho nên tôi gọi một người là astik, người hữu thần thực, người đã nói có với toàn thể sự tồn tại; không có 'không' trong người đó, không kháng cự. Người đó chấp nhận mọi thứ, người đó cho phép mọi thứ xảy ra. Ngay cả chết tới, người đó sẽ không đóng cửa của mình. Cửa sẽ vẫn còn mở.

Tính mở này phải được mang tới, chỉ thế thì bạn mới có thể làm kĩ thuật này, vì kĩ thuật này đang nói rằng toàn thể sự tồn tại đang rơi vào, đang hợp tụ lên bạn - không kháng cự, đón chào, cho phép nó hợp tụ. Bạn sẽ đơn giản biến mất, bạn sẽ trở thành không gian, không gian vô hạn, vì vũ trụ vô hạn này không thể hợp tụ trên thứ nguyên tử thế như bản ngã. Nó chỉ có thể hợp tụ khi bạn đã trở thành vô hạn như nó, khi bạn có bản thân bạn trở thành không gian vô hạn. Nhưng điều này xảy ra. Dần dần bạn phải trở thành ngày càng nhạy cảm hơn và bạn phải trở nên nhận biết về kháng cự của bạn.

Chúng ta rất kháng cự. Nếu tôi chạm vào bạn, bạn có thể cảm thấy rằng bạn đang kháng cự lại việc chạm, bạn đang tạo ra rào chắn, cho nên hơi ấm của tôi không thể đi vào bạn được, cái chạm của tôi không thể đi vào bạn được. Chúng ta không cho phép chạm vào nhau. Nếu ai đó chạm vào bạn, bạn trở nên cảnh giác và người kia nói `Xin lỗi'. Có kháng cự ở mọi nơi. Nếu tôi nhìn bạn, bạn kháng cự, vì cái nhìn có thể đi vào trong bạn, nó có thể xuyên thấu sâu, nó có thể khuấy động bạn, và thế thì bạn sẽ làm gì?

Và điều này không chỉ với người lạ. Không có nhu cầu ngay cả với người lạ, vì không ai là người lạ hay mọi người đều là người lạ. Chỉ bởi việc sống cùng dưới một mái nhà, làm sao tính lạ có thể bị phá huỷ? Bạn có biết bố bạn, người đã cho bạn việc sinh ra không? Ông ấy là người lạ. Bạn có biết mẹ bạn không? Bà ấy vẫn còn là người lạ. Cho nên hoặc mọi người là người lạ, hoặc không người nào là người lạ. Nhưng chúng ta sợ và tạo ra rào chắn ở mọi nơi. Những rào chắn này làm chúng ta thành không nhạy cảm; thế thì không cái gì có thể đi vào trong chúng ta.

Mọi người tới tôi và họ nói, `Không ai yêu cả. Không ai yêu tôi.' Và tôi chạm vào người đó và tôi cảm thấy anh ta sợ ngay cả cái chạm. Có việc rụt lại tinh tế. Tôi cầm tay anh ta trong tay tôi và anh ta rụt lại. Anh ta không ở đó trong bàn tay; chỉ thứ chết là ở trong tay tôi - anh ta đã rụt lại. Và anh ta nói, `Không ai yêu tôi.' Làm sao bất kì ai có thể yêu bạn được? Và cho dù toàn thế giới yêu, bạn sẽ không cảm thấy điều đó, vì bạn bị đóng. Yêu không thể đi vào bạn được; không có cổng, không có cửa. Và bạn khổ trong nhà tù riêng của bạn.

Nếu bản ngã có đó, bạn bị đóng - với yêu, với thiền, với Thượng đế. Cho nên đầu tiên cố là nhạy cảm hơn đi, mong manh hơn, mở, cho phép mọi thứ xảy ra cho bạn. Chỉ thế thì điều thiêng liêng có thể xảy ra, vì đó là việc xảy ra cuối cùng. Nếu bạn không thể cho phép điều thông thường xảy ra cho bạn, làm sao bạn có thể cho phép điều tối thượng? Vì khi điều tối thượng xảy ra cho bạn, bạn sẽ không còn nữa. Bạn sẽ đơn giản không còn nữa.

Kabir đã nói, `Khi tôi tìm kiếm ngài, ngài đã không có đó. Còn bây giờ, khi ngài có đó, người tìm kiếm Kabir đâu rồi? Ông ấy không còn nữa. Cho nên đây là kiểu gặp gỡ gì?' Kabir tự hỏi, `Đây là kiểu gặp gỡ gì? Khi tôi có đó, điều thiêng liêng không có đó. Bây giờ điều thiêng liêng có đó, nhưng tôi không có. Vậy đây là kiểu gặp gỡ gì?'

Nhưng thực sự đây là việc gặp gỡ duy nhất, vì hai không thể gặp gỡ được. Bình thường chúng ta nghĩ hai là cần để gặp gỡ - làm sao gặp gỡ sẽ có đó nếu chỉ có một? Cho nên logic bình thường nói rằng để gặp gỡ ít nhất hai được cần tới, người kia được cần tới. Nhưng với gặp gỡ thực, với gặp gỡ mà chúng ta gọi là yêu, với gặp gỡ mà chúng ta gọi là lời cầu nguyện, với gặp gỡ mà chúng ta gọi là samadhi, cực lạc, một được cần. Khi người tìm kiếm có đó, cái được tìm không có đo; và khi cái được tìm đã tới, người tìm kiếm đã biến mất.

Tại sao điều này là như vậy? - vì bản ngã là rào chắn. Khi bạn cảm thấy bạn hiện hữu, bạn là nhiều tới mức không cái gì có thể đi vào trong bạn. Bạn được chất đầy với cái ngã riêng của bạn. Khi bạn không hiện hữu, thế thì mọi thứ có thể đi qua bạn. Bạn đã trở thành bao la tới mức ngay cả điều thiêng liêng cũng có thể đi qua bạn. Toàn thể sự tồn tại bây giờ sẵn sàng đi qua bạn, vì bạn sẵn sàng.

Cho nên toàn thể nghệ thuật của tôn giáo là làm sao không hiện hữu, làm sao tan biến, làm sao buông xuôi, làm sao trở thành không gian mở.

 

Từ "Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2, Ch. 53"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập