Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật nhìn vào cái tối - phần 1
 
 
Mật tông

Kĩ thuật nhìn vào cái tối - phần 1

 Xandria In Love With The Darkness lyrics - YouTube

Trong cơn mưa trong đêm đen,

đi vào cái đen đó như hình dạng của các hình dạng.

 

Đã có một trường phái bí truyền rất cổ về điều bạn có thể đã không biết. Trường phái này được biết tới là trường phái Essenes. Jesus đã được dạy trong trường phái đó; ông ấy thuộc về nhóm Essenes. Nhóm Essenes đó là nhóm duy nhất trên khắp thế giới nghĩ về Thượng đế là cái tối tuyệt đối. Koran nói Thượng đế là sáng, Upanishads nói Thượng đế là sáng, Kinh Thánh nói Thượng đế là sáng. Nhóm Essenes là tín ngưỡng duy nhất trên thế giới nói rằng Thượng đế là đen tuyệt tối, tối tuyệt đối, chính là đêm đen vô hạn.

Điều này rất hay; kì lạ, nhưng rất hay - và rất có nghĩa. Bạn phải hiểu nghĩa này, thế thì kĩ thuật này sẽ rất giúp đỡ, vì đây là kĩ thuật được dùng bởi những người Essenes để đi vào cái tối, trở thành một với nó.

Suy ngẫm đi. Tại sao Thượng đế đã được biểu tượng hoá ở mọi nơi là sáng? Không phải bởi vì Thượng đế là sáng đâu, nhưng bởi vì con người sợ tối. Đây là nỗi sợ của con người - chúng ta thích sáng và chúng ta sợ tối, cho nên chúng ta không thể quan niệm được Thượng đế là tối, là đen. Đây là quan niệm của con người. Chúng ta quan niệm Thượng đế là sáng vì chúng ta sợ tối.

Các thượng đế của chúng ta được tạo ra từ sợ của chúng ta. Chúng ta cho họ hình và dạng. Hình và dạng đó được chúng ta trao cho - nó chỉ ra cái gì đó về chúng ta, không chỉ tới các thượng đế. Thượng đế là sáng tạo của chúng ta. Chúng ta sợ trong tối, cho nên Thượng đế là sáng. Nhưng những kĩ thuật này thuộc vào trường phái khác.

Người Essenes nói rằng Thượng đế là tối, và có cái gì đó trong nó. Một điều: tối là vĩnh hằng. Sáng tới và đi và tối còn lại. Buổi sáng mặt trời sẽ mọc và sẽ có sáng; đến chiều mặt trời sẽ lặn và sẽ có tối. Với tối không cái gì sẽ mọc - nó bao giờ cũng có đó. Nó không bao giờ mọc và không bao giờ lặn. Sáng tới rồi đi; tối còn lại. Sáng bao giờ cũng có nguồn nào đó; tối không có nguồn. Cái mà có nguồn nào đó không thể là vô hạn; chỉ cái vô nguồn có thể là vô hạn và vĩnh hằng. Sáng có rối loạn nào đó; đó là lí do tại sao bạn không thể ngủ được trong ánh sáng. Nó tạo ra căng thẳng. Tối là thảnh thơi, thảnh thơi toàn bộ.

Nhưng tại sao chúng ta sợ tối? Vì sáng với chúng ta dường như sống - nó là vậy; và tối dường như là chết - nó là vậy. Sống tới qua sáng, và khi bạn chết dường như bạn đã rơi vào trong tối vĩnh hằng. Đó là lí do tại sao chúng ta vẽ chết là đen, và đen đã trở thành mầu cho tang tóc. Thượng đế là sáng, và chết là đen. Nhưng đây là nỗi sợ của chúng ta được phóng chiếu. Thực tại, tối có tính vô hạn; sáng bị giới hạn. Tối dường như là bụng mẹ mà từ đó mọi thứ nảy sinh và mọi thứ rơi vào.

Người Essenes lấy quan điểm này. Nó rất hay và rất giúp đỡ nữa, vì nếu bạn có thể yêu tối bạn sẽ trở nên không sợ chết. Nếu bạn có thể đi vào trong tối - và bạn có thể đi vào chỉ khi không có sợ - bạn sẽ đạt tới thảnh thơi toàn bộ. Nếu bạn có thể trở thành một với tối, bạn được tan biến, nó là việc buông xuôi. Bây giờ không có sợ, vì nếu bạn đã trở thành một với tối, bạn đã trở thành một với chết. Bạn không thể chết bây giờ. Bạn đã trở thành bất tử. Tối là bất tử. Sáng được sinh ra và chết đi; tối đơn giản hiện hữu. Nó là bất tử.

Với những kĩ thuật này, đầu tiên bạn sẽ phải nhớ rằng phải không có sợ tối, sợ đen trong tâm trí bạn, bằng không làm sao bạn có thể làm được thực nghiệm này? Đầu tiên sợ phải bị bỏ đi. Cho nên làm một điều như bước sơ bộ: ngồi trong tối, tắt đèn đi, cảm cái tối. Có thái độ yêu mến hướng tới nó; cho phép tối chạm vào bạn. Nhìn vào nó. Mở mắt ra trong phòng tối hay trong đêm tối; có giao cảm, hiện hữu cùng nhau, thấm đẫm mối quan hệ. Bạn sẽ trở nên sợ - thế thì những kĩ thuật này không thể giúp gì được, bạn không thể làm được chúng.

Trước hết tình bạn sâu với tối là được cần tới. Đôi khi trong đêm khi mọi người đã đi ngủ, vẫn còn với tối. Không làm bất kì cái gì, chỉ vẫn còn cùng nó. Và chỉ vẫn còn cùng nó sẽ cho bạn cảm giác sâu sắc hướng tới nó, vì điều đó thảnh thơi thế. Bạn đã không biết tới nó đơn giản vì sợ. Nếu bạn không cảm thấy buồn ngủ, bạn sẽ bật đèn lên ngay lập tức, bạn sẽ bắt đầu đọc hay làm cái gì đó, nhưng bạn sẽ không còn cùng với tối. Vẫn còn cùng với nó đi. Nếu bạn có thể vẫn còn cùng với nó, bạn sẽ có những lối mở mới, tiếp xúc mới với nó.

Con người đã đóng bản thân mình hoàn toàn chống lại tối. Đã có các lí do, lí do lịch sử - vì đêm đã rất nguy hiểm, và con người ở trong hang hay trong rừng rậm. Ban ngày con người có an ninh hơn: con người có thể thấy khắp xung quanh, và không dã thú nào có thể tấn công con người; hay, con người có thể làm thu xếp nào đó, bảo vệ nào đó - ít nhất con người có thể trốn thoát. Nhưng trong đêm mọi nơi đều tối và con người bất lực, cho nên con người trở nên sợ - và sợ đó đã đi vào trong vô thức; dầu vậy chúng ta sợ.

Chúng ta không sống trong hang bây giờ và chúng ta không phó mặc cho dã thú, không ai sẽ tấn công chúng ta - nhưng sợ có đó, nó đã đi sâu, vì hàng triệu năm tâm trí con người đã sợ. Vô thức của bạn không phải là của riêng bạn; nó có tính tập thể, nó là cha truyền con nối, nó đã truyền xuống cho bạn. Sợ có đó, và vì sợ đó bạn không thể có giao cảm với tối.

Một điều nữa: vì sợ này, con người đã bắt đầu tôn thờ lửa. Khi lửa được phát hiện ra, lửa trở thành thần. Không phải là lửa là thần đâu, nhưng vì sợ tối. Ban ngày có sáng và không có sợ - con người đã được bảo vệ hơn. Ban đêm có tối, cho nên khi lửa được phát hiện ra, tất nhiên, lửa trở thành thần - lớn nhất. Người Parsees vẫn liên tục tôn thờ lửa. Việc tôn thờ lửa đi vào hiện hữu vì sợ tối. Ban đêm lửa trở thành người bạn, người bảo vệ, an ninh thiêng liêng.

Sợ đó vẫn có đó. Bạn có thể không nhận biết về nó, vì không có tình huống nào mà trong đó bạn có thể trở nên nhận biết về nó, nhưng một hôm nào đó tắt đèn đi trong đêm và ngồi - và nỗi sợ nguyên thuỷ sẽ tới với bạn. Trong nhà riêng của bạn, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy rằng dã thú nào đó có xung quanh. Tiếng động nào đó sẽ tới, và bạn sẽ trở nên sợ dã thú - nguy hiểm nào đó ở xung quanh. Nguy hiểm đó không ở xung quanh đâu; nguy hiểm đó ở trong vô thức của bạn.

Cho nên đầu tiên bạn phải vượt qua nỗi sợ vô thức của bạn, và thế rồi bạn có thể đi vào những kĩ thuật này, vì những kĩ thuật này liên quan tới tối. Và Shiva đang cho các kĩ thuật mà là có thể được.

Kinh nghiệm riêng của tôi với những kĩ thuật này là rất hay. Nếu bạn có thể làm chúng, chúng là tuyệt vời. Bạn sẽ đi vào thảnh thơi sâu tới mức bạn chưa bao giờ biết. Nhưng đầu tiên làm lộ ra sợ vô thức của bạn và thử sống và yêu cái tối đi. Nó rất phúc lạc. Một khi bạn biết, và một khi bạn ở trong tiếp xúc với nó, bạn ở trong tiếp xúc với chính hiện tượng càn khôn rất sâu.

Cho nên bất kì khi nào bạn có cơ hội ở trong tối, và thức tỉnh.... Vì bạn có thể làm hai điều: hoặc bạn có thể bật đèn lên hoặc bạn có thể đi vào giấc ngủ. Cả hai đều là thủ đoạn để thoát khỏi tối. Nếu bạn ngủ thế thì bạn không sợ, vì bạn không ý thức. Hay, nếu bạn có ý thức, thế thì bạn sẽ bật đèn lên. Đừng bật đèn lên và đừng đi vào giấc ngủ. Vẫn còn với tối đi.

Nhiều sợ sẽ được cảm thấy. Cảm chúng đi. Nhận biết về chúng. Đem chúng tới ý thức của bạn. Tự bản thân chúng sẽ tới, và khi chúng tới, bạn vẫn còn chỉ là nhân chứng. Chúng sẽ biến mất, và một ngày sẽ sớm tới khi bạn có thể ở trong tối với buông xuôi toàn bộ, không có sợ. Với buông bỏ toàn bộ bạn có thể ở trong tối. Thế thì một hiện tượng rất đẹp xảy ra. Thế thì bạn có thể ca ngợi lời nói của người Essenes rằng Thượng đế là tối, tối tuyệt đối.

 

Trong cơn mưa trong đêm đen

đi vào cái đen đó như hình dạng của các hình dạng.

 

Mọi dạng nảy sinh ra từ tối và tan biến vào trong tối. Thế giới tới, được tạo ra từ tối, và chúng rơi lại vào trong tối. Tối là bụng mẹ, bụng mẹ càn khôn. Có tĩnh lặng tuyệt đối, không rối loạn.

Shiva nói rằng làm kĩ thuật này sẽ là tốt trong đêm mưa khi mọi thứ là đen, khi mây có đó và không sao nào có thể được thấy và trời hoàn toàn đen. Trong đêm đen khi không có trăng... Đi vào cái đen đó như hình dạng của các hình dạng. Là nhân chứng cho cái đen đó, và thế rồi tan biến bản thân bạn trong nó. Nó là hình dạnh của mọi hình dạng. Bạn là một hình dạng - bạn có thể tan biến trong nó.

Khi có sáng, bạn được xác định. Tôi có thể thấy bạn, sáng có đó. Thân thể bạn có sự xác định. Bạn được xác định, bạn có biên giới. Biên giới tồn tại vì sáng. Khi sáng không có đó, biên giới bị tan biến. Trong cái đen không cái gì được xác định, mọi thứ hội nhập vào trong mọi thứ khác. Hình dạng biến mất.

Điều đó có thể là một trong những nguyên nhân của sợ của chúng ta - vì thế thì bạn không được xác định, thế thì bạn không biết bạn là ai. Mặt không thể được thấy, thân thể không thể được biết. Mọi thứ hội nhập vào trong sự tồn tại vô hình dạng. Điều đó có thể là một trong những nguyên nhân của sợ - vì bạn không thể cảm được sự tồn tại xác định của bạn. Sự tồn tại trở thành mơ hồ và sợ đi vào, vì bạn không biết bây giờ bạn là ai. Bản ngã không thể tồn tại: không được xác định, khó tồn tại như một bản ngã. Người ta cảm thấy sợ. Người ta muốn sáng có đó.

Suy ngẫm, suy tư, hội nhập, sẽ dễ dàng để hội nhập trong tối hơn là hội nhập trong sáng, vì sáng cho sự phân biệt. Tối lấy đi mọi phân biệt. Trong sáng bạn là đẹp hay xấu, giầu hay nghèo. Sáng cho bạn nhân cách, tính riêng biệt - có giáo dục, vô giáo dục, thánh nhân hay tội nhân. Sáng làm lộ ra bạn như một người riêng biệt. Tối bao bọc bạn, chấp nhận bạn - không như một người riêng biệt; nó đơn giản chấp nhận bạn mà không có bất kì xác định nào. Bạn được bao bọc và bạn trở thành một.

Tối bao giờ cũng làm điều đó, nhưng vì bạn sợ bạn không thể hiểu được điều đó. Gạt sợ của bạn sang bên đi và trở thành một đi.

 

Từ "Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3. Ch. 51"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập