Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật ánh sáng thứ hai và thứ ba
 
 
Mật tông

Kĩ thuật ánh sáng thứ hai và thứ ba

Animated Candle Flame GIF | animated candle photo: Animated Film ...

 

Kĩ thuật thứ hai:

 

"Hay trong không gian ở giữa, cảm thấy điều này như tia sét."

 

Đây là phương pháp rất tương tự với hơi khác biệt: "Hay trong không gian ở giữa, cảm thấy điều này như tia sét." Giữa trung tâm này và trung tâm khác, khi các tia sáng đang tới, bạn có thể cảm thấy nó giống như tia sét - chỉ là việc nhảy của ánh sáng. Với một số người, kĩ thuật thứ hai này sẽ phù hợp hơn và với những người khác thì kĩ thuật thứ nhất là phù hợp. Đây là lí do tại sao có sửa đổi. Có những người không thể tưởng tượng được mọi thứ một cách dần dần và có những người không thể tưởng tượng được trong cú nhảy. Nếu bạn có thể nghĩ và tưởng tượng dần dần, thế thì phương pháp thứ nhất là tốt. Nhưng nếu bạn thử phương pháp thứ nhất và bạn đột nhiên cảm thấy rằng từ trung tâm này tia sáng nhảy thẳng sang trung tâm thứ hai, thế thì đừng làm phương pháp thứ nhất. Phương pháp thứ hai là tốt hơn cho bạn. "Cảm thấy điều này như tia sét" - như việc loé lên của ánh sáng nhảy từ trung tâm này sang trung tâm tiếp. Và phương pháp thứ hai là thực hơn vì, thực sự, ánh sáng nhảy. Không có lớn dần từng bước. Ánh sáng là cú nhảy.

Nhìn vào bóng đèn điện mà xem. Bạn nghĩ nó là thường hằng, nhưng đó là ảo tưởng. Có các kẽ hở, nhưng kẽ hở này là nhỏ tới mức bạn không thể phát hiện được chúng. Điện tới theo các cú nhảy. Một cú nhảy, và thế rồi có kẽ hở của tối. Cú nhảy khác, và thế rồi có kẽ hở tối. Nhưng bạn không bao giờ cảm thấy kẽ hở này vì cú nhảy nhanh thế. Bằng không, mọi khoảnh khắc đều có tối. Lại có cú nhảy, ánh sáng tới, thế rồi lại tối. Ánh sáng nhảy, nó không bao giờ đi dần. Với những người có thể quan niệm được về cú nhảy, bản sửa đổi thứ hai là tốt nhất. “Hay trong không gian ở giữa, cảm thấy điều này như tia sét." Cứ thử nó đi. Nếu bạn cảm thấy thoải mái với các tia sáng tới dần dần, điều đó là được. Nếu bạn không cảm thấy thoải mái và các tia sáng đang nhảy, thế thì quên về tia sáng đi. Nghĩ về điều này như tia sét trên trời, trong mây, chỉ nhảy từ chỗ này sang chỗ khác.

Với đàn bà kĩ thuật thứ nhất sẽ là dễ dàng hơn và với đàn ông thì kĩ thuật thứ hai dễ hơn. Tâm trí nữ có thể quan niệm được về sự dần dần dễ dàng hơn và tâm trí nam thì nhảy dễ dàng hơn. Tâm trí nam có tính “nhảy"; nó nhảy từ thứ này sang thứ khác. Có sự không thoải mái tinh tế trong tâm trí nam. Tâm trí nữ có quá trình dần dần, nó không nhảy. Đó là lí do tại sao logic nữ và nam là rất khác nhau. Đàn ông liên tục nhảy từ thứ này sang thứ khác, còn đàn bà điều này là không thể quan niệm được. Với họ phải có lớn lên - lớn dần. Nhưng chọn đi. Thử những kĩ thuật này, và chọn bất kì cái gì bạn cảm thấy là tốt cho bạn.

Hai hay ba điều nữa về phương pháp này. Với tia sét bạn có thể cảm thấy cái nóng tới mức nó dường như là không thể chịu nổi. Nếu bạn cảm thấy điều đó, đừng thử nó. Tia sét có thể cho bạn nhiều nhiệt. Nếu bạn cảm thấy điều này, rằng nó là không thể chịu nổi, thế thì đừng thử phương pháp này. Thế thì với phương pháp thứ nhất, nếu bạn thoải mái, thế thì nó là tốt. Bằng không với sự không thoải mái, đừng thử nó. Đôi khi bùng nổ có thể lớn tới mức bạn có thể trở nên sợ nó, và một khi sợ rồi bạn sẽ không bao giờ có khả năng làm nó lần nữa. Thế thì sợ bước vào.

Cho nên người ta bao giờ cũng phải nhận biết không trở nên sợ bất kì cái gì. Nếu bạn cảm thấy rằng sợ sẽ tới và nó là quá nhiều với bạn, đừng thử nó. Thế thì phương pháp thứ nhất với tia sáng là tốt nhất. Nếu bạn cảm thấy rằng ngay cả với tia sáng nóng quá nhiều đang tới với bạn - và điều đó còn tuỳ vì mọi người khác nhau - thế thì quan niệm về tia sáng là mát mẻ, tưởng tượng chúng là mát mẻ. Thế thì thay vì cảm thấy hơi ấm bạn sẽ cảm thấy cái lạnh với mọi thứ. Điều đó nữa sẽ có hiệu quả. Cho nên bạn có thể quyết định; thử và quyết định. Nhớ, với kĩ thuật này, và với các kĩ thuật khác nữa, nếu bạn cảm thấy rất không thoải mái hay bất kì cái gì không thể chịu nổi, đừng làm nó. Có các phương pháp khác, và phương pháp này có thể không dành cho bạn. Với rối loạn không cần thiết bên trong, bạn sẽ tạo ra nhiều vấn đề hơn là bạn sẽ giải quyết chúng.

Ở Ấn Độ, vì điều này, chúng ta đã phát triển một yoga đặc thù mà chúng ta gọi là sahaj yoga. Sahaj nghĩa là tự phát, thoải mái, tự nhiên. Bao giờ cũng nhớ tới sahaj. Nếu bạn cảm thấy bất kì kĩ thuật nào tới bạn một cách tự phát, nếu bạn cảm thấy ham thích nó, nếu bạn cảm thấy tốt hơn với nó - lành mạnh hơn, sống động hơn, ở nhà nhiều hơn - thế thì đó là phương pháp dành cho bạn. Đi cùng nó đi; bạn có thể tin cậy nó. Đừng tạo ra vấn đề không cần thiết. Và cơ chế bên trong là rất phức tạp. Nếu bạn làm cái gì đó mà quá nhiều với bạn, bạn có thể phá huỷ nhiều thứ. Cho nên tốt hơn cả là đi cùng cái gì đó tạo cho bạn cảm thấy hài hoà.

 

 

Kĩ thuật thứ ba:

 

“Cảm thấy càn khôn như sự hiện diện trong mờ sống mãi.”

 

Điều này lại liên quan tới ánh sáng: "Cảm thấy càn khôn như sự hiện diện trong mờ sống mãi." Nếu bạn đã dùng bất kì ma tuý nào như LSD hay thứ như thế nào đó, toàn thể thế giới quanh bạn trở thành hiện tượng ánh sáng đầy mầu sắc mà trong mờ, sống động. Điều này không phải bởi vì LSD. Thế giới là như vậy, nhưng mắt bạn đã trở nên mờ xỉn. LSD không tạo ra thế giới mầu sắc quanh bạn; thế giới đã mầu sắc rồi, không cái gì sai với thế giới. Nó là cầu vồng mầu sắc - điều huyền bí của mầu sắc và ánh sáng trong mờ. Nhưng mắt bạn đã trở thành mờ xỉn. Đó là lí do tại sao bạn không bao giờ có thể cảm thấy nó trong tính mầu sắc như vậy.

LSD chỉ làm trong trẻo lại mắt bạn. Nó không làm cho thế giới thành mầu sắc; nó chỉ giúp sự mờ xỉn của bạn qua đi về mặt hoá học, và thế thì toàn thế giới bùng phát ra trước bạn. Nó là một thứ mới. Ngay cả chiếc ghế bình thường cũng thành hiện tượng kì diệu. Chỉ một chiếc giầy trên sàn cũng lấy mầu sắc mới, sự trẻ trung mới. Tiếng ồn giao thông bình thường trở thành âm nhạc. Cây bạn bao giờ cũng thấy nhưng chưa bao giờ được nhìn vào lại được sinh ra mới mẻ mặc dầu bạn bao giờ cũng đi qua cạnh chúng và bạn biết bạn đã nhìn thấy chúng. Mọi lá cây đều là phép màu.

Và đây là cách thực tại là vậy. Không phải là LSD tạo ra thực tại này. LSD chỉ phá huỷ sự mờ xỉn của bạn, sự không nhạy cảm của bạn, và bạn nhìn vào thế giới như người ta đáng thực sự nhìn. Nhưng LSD có thể cho bạn chỉ một thoáng nhìn, và nếu bạn phụ thuộc vào nó, sớm hay muộn ngay cả LSD sẽ không có khả năng loại bỏ được sự mờ xỉn của bạn. Thế thì bạn sẽ cần liều lớn hơn, và thế thì bạn sẽ trở thành miễn nhiễm với liều lớn hơn. Và, thực sự, nếu bạn bỏ LSD hay ma tuý khác, thế giới sẽ mờ xỉn hơn nó đã từng vậy. Thế thì bạn sẽ thậm chí trở thành không nhạy cảm hơn.

Mới vài ngày trước đây một cô gái tới gặp tôi. Cô ấy nói cô ấy không thể cảm thấy bất kì cực thích nào trong hành động yêu. Cô ấy đã thử nhiều đàn ông, nhưng cô ấy không thể cảm thấy cực thích nào. Đỉnh không bao giờ tới, và cô ấy đã trở nên thất vọng. Thế là tôi bảo cô ấy kể lại cho tôi toàn thể chuyện tình của cô ấy và cuộc sống dục của cô ấy - toàn thể câu chuyện. Thế rồi tôi phát hiện ra rằng cô ấy đã dùng máy rung điện. Bây giờ ở phương Tây họ đang dùng cái này. Một khi bạn dùng máy rung điện như dương vật nam, thế thì không người nam nào có thể thoả mãn được bạn vì máy rung điện, sau rốt, là máy rung điện. Thế thì âm đạo và âm vật của bạn sẽ chết, đờ đẫn, và thế thì cực thích sẽ trở thành không thể được. Thế thì sẽ không có khả năng nào cho bất kì cực thích nào. Bạn bây giờ sẽ cần máy rung điện mạnh hơn, và điều này có thể đi tới cực đoan là toàn thể cơ chế dục của bạn sẽ trở thành đá. Và điều này đang xảy ra cho mọi giác quan của chúng ta. Nếu bạn dùng bất kì thiết bị bên ngoài nào, bạn sẽ trở thành đờ đẫn.

LSD sẽ làm cho bạn đờ đẫn chung cuộc vì với nó bạn không trưởng thành. Nếu bạn trưởng thành, thế thì nó là quá trình khác. Thế thì bạn trở nên nhạy cảm hơn, và khi bạn trở nên nhạy cảm hơn thế giới trở thành khác. Bây giờ bạn có thể cảm thấy nhiều thứ bạn chưa bao giờ cảm thấy trước đây vì bạn đã không nhạy cảm.

Kĩ thuật này dựa trên sự nhạy cảm bên trong. Đầu tiên trưởng thành trong tính nhạy cảm đi. Đóng cửa phòng bạn lại, làm cho căn phòng thành tối và thắp một chiếc nến nhỏ. Ngồi gần chiếc nến với thái độ rất yêu thương - đúng hơn, với thái độ lời nguyện. Nguyện với cây nến, "Hiển lộ bản thân ngài cho tôi." Đi tắm, vã nước lạnh vào mắt bạn, thế rồi ngồi trong tâm trạng rất cầu nguyện trước chiếc nến. Nhìn vào nó và quên đi mọi thứ khác đi. Chỉ nhìn vào chiếc nến nhỏ - ngọn lửa và chiếc nến. Liên tục nhìn nó. Sau năm phút bạn sẽ cảm thấy rằng nhiều điều đang thay đổi trong chiếc nến. Chúng không thay đổi trong chiếc nến, nhớ lấy; mắt bạn đang thay đổi.

Với thái độ yêu thương, với toàn thể thế giới được kết thúc, với tập trung toàn bộ, với cái tâm cảm nhận, cứ liên tục nhìn vào chiếc nến và ngọn lửa. Thế thì bạn sẽ khám phá ra mầu sắc mới quanh ngọn lửa, hình dáng mới mà bạn chưa bao giờ nhận biết đã có đó. Chúng có đó; toàn thể cầu vồng có đó. Bất kì chỗ nào có ánh sang, cầu vồng đều có đó vì ánh sáng là đủ mọi mầu. Bạn cần sự nhạy cảm tinh tế. Chỉ cảm nó và liên tục nhìn vào nó. Nếu nước mắt bắt đầu chảy, cứ tiếp tục nhìn vào nó. Nước mắt đó sẽ giúp cho mắt bạn được tươi tắn hơn.

Đôi khi bạn có thể cảm thấy rằng ngọn lửa, chiếc nến, đã trở thành huyền bí. Nó không là chiếc nến bình thường bạn mang cùng bạn; nó đã lấy một vẻ quyến rũ mới, tính thiêng liêng tinh tế đã đi vào trong nó. Tiếp tục làm điều này. Bạn cũng có thể làm điều này với nhiều thứ khác.

Một trong những người bạn của tôi đã kể cho tôi rằng một nhóm năm hay sáu người đã từng thực nghiệm với đá. Tôi bảo họ cách thực nghiệm, và thế rồi họ báo cáo lại cho tôi. Họ đã thực nghiệm với đá trên bở một con sông đơn độc. Họ đã cố cảm thấy chúng bằng tay của họ, bằng mặt của họ, chạm vào đá bằng lưỡi của họ, ngửi đá. Theo mọi cách có thể họ đã cảm đá - chỉ đá bình thường mà họ thấy trên bờ.

Họ đã thử điều này suốt một giờ, mọi người với đá. Và thế rồi bạn tôi báo cáo, đã có phép màu. Mọi người nói, "Tôi có thể giữ hòn đá này được không? Tôi đã rơi vào yêu nó!" Một hòn đá bình thường! Nếu bạn có mối quan hệ thông cảm với nó, bạn sẽ rơi vào yêu. Và nếu bạn không có nhạy cảm đó, thế thì ngay cả với một người rất đẹp bạn hiện hữu như với tảng đá; bạn không thể rơi vào yêu được.

Nhạy cảm phải tăng trưởng. Mọi giác quan của bạn phải trở nên sống động hơn. Thế thì bạn có thể thực nghiệm bằng kĩ thuật này. "Cảm thấy càn khôn như sự hiện diện trong mờ sống mãi." Mọi nơi ánh sáng hiện hữu - trong nhiều, nhiều hình, dạng, ánh sáng đang xảy ra ở mọi nơi. Nhìn nó đi! Và mọi nơi ánh sáng hiện hữu vì toàn thể hiện tượng này được dựa trên nền tảng ánh sáng. Nhìn vào lá hay hoa hay đá, và sớm hay muộn bạn sẽ cảm thấy các tia sáng đi ra từ nó. Chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Đừng vội vàng vì không cái gì được khải lộ khi bạn vội vàng. Trong vội vàng bạn đờ đẫn. Chờ đợi im lặng với bất kì cái gì, và bạn sẽ khám phá ra hiện tượng mới mà bao giờ cũng có đó, nhưng bạn đã không tỉnh táo về nó - không nhận biết về nó.

"Cảm thấy càn khôn như sự hiện diện trong mờ sống mãi," và tâm trí bạn sẽ trở thành hoàn toàn im lặng khi bạn cảm thấy sự hiện diện của sự tồn tại sống mãi. Bạn sẽ chỉ là một phần trong nó, chỉ là một nốt trong bản giao hưởng lớn. Không nặng gánh, không căng thẳng... giọt nước đã rơi vào trong đại dương. Nhưng tưởng tượng lớn sẽ được cần lúc ban đầu, và nếu bạn cũng thử với việc huấn luyện nhạy cảm khác, điều đó sẽ giúp ích.

Bạn có thể thử nhiều cách. Cứ nắm tay ai đó trong tay bạn. Nhắm mắt lại và cảm thấy sự sống trong người kia. Cảm nó, và cho phép nó chuyển tới bạn. Cảm sự sống riêng của bạn và cho phép nó chuyển tới người kia. Ngồi gần cây và chạm vào vỏ cây. Nhắm mắt lại và cảm thấy sự sống đang dâng lên trong cây, và bạn thay đổi ngay lập tức.

Tôi đã nghe nói về một thực nghiệm. Một bác sĩ đang làm thực nghiệm với mọi người để xem liệu việc cảm của họ có làm thay đổi hệ thống sinh hoá của họ không. Bây giờ ông ấy đã báo cáo rằng việc cảm làm thay đổi hệ thống sinh hoá ngay lập tức. Ông ấy đã làm thực nghiệm với một nhóm mười hai người. Ông ấy lấy nước tiểu của họ trước thực nghiệm, và nước tiểu đã là bình thường, thông thường.

Từng người được đặt vào dưới những căng thẳng khác nhau. Một người được xem bộ phim kinh rợn, giận dữ, bạo hành, độc ác - nó chỉ là phim - trong ba mươi phút người đó được xem một phim kinh rợn. Tất nhiên, với phim này xúc cảm của anh ta thay đổi. Anh ta cảm thấy căng thẳng. Với người khác thì một bộ phim rất vui được chiếu. Anh ta cảm thấy hạnh phúc. Và cứ thế thực nghiệm này được làm cho mười hai người. Thế rồi nước tiểu của họ lại được lấy và phân tích nước tiểu chỉ ra rằng nước tiểu của mọi người bây giờ là khác. Các hoá chất đã thay đổi trong thân thể. Người cảm thấy kinh sợ bây giờ bị ốm; người cảm thấy hi vọng, hạnh phúc, vui vẻ, bây giờ mạnh khoẻ. Nước tiểu của người đó là khác, các hoá chất của thân thể là khác.

Bạn không nhận biết về điều bạn đang làm với bản thân bạn. Khi bạn đi xem phim giết người, bạn không biết bạn đang làm gì. Bạn đang thay đổi hệ thống hoá chất thân thể bạn. Nếu bạn đọc tiểu thuyết trinh thám, bạn không biết bạn đang làm gì. Bạn đang giết bản thân bạn. Bạn sẽ trở nên bị kích động, bạn sẽ trở nên sợ hãi, căng thẳng sẽ tới với bạn. Đó là cách bạn tận hưởng tiểu thuyết trinh thám. Bạn càng trở nên căng thẳng, bạn càng thích thú nó. Bạn càng hồi hộp về điều sắp xảy ra, bạn càng bị kích động hơn - và bạn đang thay đổi hệ thống hoá chất thân thể bạn.

Tất cả những kĩ thuật này cũng làm thay đổi hệ thống hoá chất thân thể bạn. Nếu bạn cảm thấy toàn thế giới được chất đầy với sự sống, ánh sáng, thế thì bạn đang thay đổi hệ thống hoá chất thân thể bạn. Và đây là phản ứng dây chuyền. Khi hệ thống hoá chất thân thể bạn thay đổi, bạn có thể nhìn thế giới và nó sẽ có vẻ sống động hơn. Và nếu nó có vẻ sống động hơn, hệ thống hoá chất thân thể bạn sẽ lại thay đổi, và thế thì trở thành dây chuyền.

Nếu phương pháp này được thực hiện trong ba tháng, bạn sẽ sống trong một thế giới khác vì bạn sẽ khác bây giờ.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập