Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Là vậy mà không là vậy với người bạn cũng như người lạ
 
 
Mật tông

Là vậy mà không là vậy với người bạn cũng như người lạ

Guy Finley on Twitter: ""Awareness is Changeless; Everything ...

 “Là vậy mà không là vậy với người bạn cũng như với người lạ, trong tôn kính và bất kính.”

 

"Là vậy mà không là vậy" - điều này là cơ bản. Cái gì đang xảy ra trong bạn? Hai điều đang xảy ra. Cái gì đó trong bạn vẫn còn liên tục là vậy, nó không bao giờ thay đổi. Bạn có thể đã không quan sát nó, bạn có thể chưa đương đầu với nó, nhưng nếu bạn quan sát bạn sẽ đi tới biết rằng cái gì đó trong bạn vẫn thường xuyên còn lại như nó vậy. Vì tính vẫn còn là vậy đó, bạn có thể có một căn cước. Vì tính vẫn còn là vậy, bạn cảm thấy bản thân bạn được định tâm; bằng không bạn sẽ là sự hỗn độn. Bạn nói, "Thời thơ ấu của tôi." Bây giờ cái gì còn lại của nó? Ai nói, "Thời thơ ấu của tôi"? Cái “của tôi, tôi” này là ai?

Không cái gì trong thời thơ ấu của bạn còn lại. Nếu ảnh về thời thơ ấu của bạn được đưa ra cho bạn xem lần đầu tiên, bạn sẽ không có khả năng nhận ra chúng. Mọi thứ đã thay đổi. Thân thể bạn không còn như cũ; không một tế bào nào vẫn còn như cũ. Các nhà sinh lí học nói rằng thân thể là một luồng, nó tựa như dòng sông. Mọi khoảnh khắc nhiều tế bào đang chết đi và nhiều tế bào mới được sinh ra. Trong vòng bẩy năm thân thể bạn sẽ thay đổi hoàn toàn. Cho nên nếu bạn sẽ sống bẩy mươi năm, mười lần thân thể bạn đã tự nó làm mới hoàn toàn.

Mọi khoảnh khắc thân thể bạn đều đang thay đổi, và tâm trí bạn nữa. Bạn không thể nhận ra bức hình của thời thơ ấu của bạn, và nếu như có thể đưa cho bạn bức hình của tâm trí bạn, của tâm trí thơ ấu của bạn, sẽ không thể nào nhận ra được nó. Tâm trí bạn thậm chí còn là một luồng nhiều hơn thân thể bạn. Mọi khoảnh khắc mọi thứ đều thay đổi. Cho dù một khoảnh khắc không cái gì còn lại như cũ. Buổi sáng bạn là khác khi có liên quan tới tâm trí bạn. Đến tối bạn là người khác toàn bộ.

Khi ai đó tới gặp Phật, trước khi người đó ra đi, khi nhận việc ra đi của người đó, Phật sẽ nói, "Nhớ, người đã tới gặp ta không phải là người sẽ đi về. Ông là khác toàn bộ bây giờ. Tâm trí ông đã thay đổi." Gặp gỡ vị phật, tất nhiên, nhất định làm thay đổi tâm trí bạn thành tốt hơn hay tồi hơn, nhưng bạn không thể còn là như cũ.

Bạn đã tới đây với một tâm trí khác; bạn sẽ ra về với một tâm trí khác. Cái gì đó đã thay đổi. Cái gì đó mới đã được thêm vào, cái gì đó đã bị xoá đi. Và cho dù bạn không gặp gỡ bất kì người nào, nếu bạn chỉ vẫn còn với bản thân bạn, thế nữa bạn không thể vẫn còn như cũ. Mọi khoảnh khắc sông chuyển động.

Heraclitus đã nói, "Ông không thể bước hai lần vào cùng một dòng sông." Cùng điều đó có thể được nói về con người: bạn không thể gặp cùng một con người lần nữa - không thể được! Và vì sự kiện này, và vì dốt nát của chúng ta về nó, sống trở thành khổ - vì bạn liên tục mong đợi người khác vẫn là người như vậy. Bạn lấy một cô gái và bạn mong đợi cô ấy vẫn là cô ấy. Cô ấy không thể thế được! Chưa lấy chồng, cô ấy đã là khác; lấy chồng, cô ấy khác hoàn toàn. Người yêu là cái gì đó khác, chồng là cái gì đó khác toàn bộ. Bạn không thể mong đợi người yêu của bạn gặp bạn qua chồng của bạn. Điều đó là không thể được. Người yêu là người yêu; chồng là chồng. Khoảnh khắc người yêu trở thành chồng, mọi thứ đã thay đổi. Nhưng bạn liên tục mong đợi. Điều đó tạo ra khổ - khổ không cần thiết. Nếu bạn có thể nhận ra sự kiện này rằng tâm trí liên tục di chuyển và thay đổi, chúng ta sẽ thoát khỏi nhiều, nhiều khổ mà không phí tổn gì. Mọi điều bạn cần là nhận biết đơn giản rằng tâm trí thay đổi.

Ai đó yêu bạn và thế rồi bạn liên tục mong đợi yêu. Nhưng khoảnh khắc tiếp anh ta ghét bạn; thế thì bạn bị rối loạn - không phải bởi vì ghét của anh ta, mà chỉ bởi vì mong đợi của bạn. Anh ta đã thay đổi. Anh ta sống động, cho nên anh ta nhất định thay đổi. Nhưng nếu bạn có thể thấy thực tại như nó vậy, bạn sẽ không bị rối loạn. Người đã trong yêu khoảnh khắc trước có thể trong ghét khoảnh khắc sau, nhưng đợi đi! Một khoảnh khắc sau anh ta sẽ lại trong yêu lần nữa. Cho nên đừng vội vàng, cứ kiên nhẫn. Và nếu người kia cũng có thể thấy hình mẫu thay đổi này, thế thì anh ta sẽ không tranh đấu vì các hình mẫu thay đổi. Chúng thay đổi; điều đó là tự nhiên.

Cho nên nếu bạn nhìn vào thân thể bạn, nó thay đổi. Nếu bạn thử hiểu tâm trí bạn, nó thay đổi. Nó không bao giờ là một thứ. Ngay cả với hai khoảnh khắc kế tiếp, không cái gì là cùng một thứ. Nhân cách của bạn diễn ra như một luồng. Nếu đây là tất cả và không có cái gì còn lại là một thứ một cách liên tục, vĩnh hằng, vô thời gian, thế thì ai sẽ nhớ rằng đây là “thời thơ ấu của tôi"? Thời thơ ấu đã thay đổi, thân thể đã thay đổi, tâm trí đã thay đổi. Thế thì ai nhớ? Thế thì ai biết về thời thơ ấu và về thời thanh niên và về tuổi già? Ai biết?

Người biết này phải vẫn còn là cùng một thứ; nhân chứng này phải vẫn còn là cùng một thứ. Chỉ thế thì nhân chứng mới có thể có cảnh quan. Nhân chứng có thể nói, "Đây đã là thời thơ ấu của tôi, đây đã là thời tuổi trẻ của tôi, đây đã là tuổi già của tôi. Khoảnh khắc này tôi đã trong yêu, và khoảnh khắc này yêu đã đổi thành hận." Tâm thức chứng kiến này, người biết này, bao giờ cũng là cùng một thứ.

Cho nên bạn có hai cõi hay hai chiều tồn tại cùng nhau trong bạn. Bạn là cả hai - việc thay đổi mà bao giờ cũng thay đổi và việc không đổi, cái bao giờ cũng vẫn còn là không thay đổi. Nếu bạn trở nên nhận biết về cõi này, thế thì kĩ thuật này sẽ giúp ích: "Là vậy mà không là vậy." Nhớ điều này: "Là vậy mà không là vậy." Bạn nhất định là “không là vậy” ở ngoại vi, nhưng ở trung tâm thì vẫn còn là vậy.

Nhớ cái vẫn còn là vậy. Chỉ việc nhớ sẽ là đủ; bạn không cần làm bất kì cái gì khác. Nó là không thay đổi. Bạn không thể thay đổi được nó, nhưng bạn có thể quên nó. Bạn có thể bị mê mải, bị ám ảnh với thế giới đang thay đổi quanh bạn - với thân thể bạn, với tâm trí bạn - tới mức bạn có thể hoàn toàn quên mất trung tâm. Trung tâm bị che mờ nhiều thế bởi luồng thay đổi này - và, tất nhiên, có những vấn đề: cái thường xuyên không đổi là khó nhớ tới vì thay đổi tạo ra vấn đề.

Chẳng hạn, nếu một tiếng động thường xuyên liên tục diễn ra quanh bạn, bạn sẽ không nhận biết về nó. Nếu chiếc đồng hồ trên tường liên tục kêu tích tắc, tích tắc cả ngày, bạn không bao giờ nhận biết về nó. Nhưng nếu đột nhiên nó dừng lại, bạn sẽ lập tức trở nên nhận biết. Nếu cái gì đó thường xuyên là cùng một điều, không có nhu cầu để ý chút nào. Khi cái gì đó thay đổi, tâm trí phải chú ý. Điều đó tạo ra kẽ hở, và hình mẫu này rung động. Bạn đã nghe thấy nó một cách liên tục, cho nên không có nhu cầu nghe nó. Nó đã có đó, nó trở thành một phần của bối cảnh. Nhưng nếu bây giờ đột nhiên đồng hồ dừng lại, bạn sẽ trở nên nhận biết. Tâm thức của bạn sẽ đột nhiên đi tới kẽ hở này.

Điều đó cũng giống như một trong các răng của bạn rụng ra; thế thì lưỡi của bạn liên tục đưa vào chỗ đó. Khi răng còn đó lưỡi không bao giờ thử chạm vào nó. Bây giờ răng không có đó - chỉ kẽ hở có đó - thế thì cả ngày, dù bạn cố thế nào, bạn không thể đừng được điều đó: lưỡi cứ đưa vào kẽ hở này. Tại sao? Vì cái gì đó bị thiếu và bối cảnh đã thay đổi. Cái gì đó mới đã đi vào.

Bất kì khi nào cái gì đó mới đi vào, bạn trở nên có ý thức - bởi nhiều lí do. Đó là biện pháp an toàn. Nó được cần cho cuộc sống của bạn - để sống còn. Khi cái gì đó thay đổi bạn phải trở nên nhận biết. Nó có thể là nguy hiểm. Bạn phải để ý, và bạn phải điều chỉnh theo tình huống mới đã đi vào hiện hữu. Nhưng nếu mọi thứ là như nó đã vậy, không có nhu cầu. Bạn không cần nhận biết. Và cùng yếu tố này trong bạn, điều người Hindus đã gọi là atman, linh hồn, bao giờ cũng đã có ở đó từ chính lúc bắt đầu, nếu có bất kì bắt đầu nào. Và nó sẽ đi tới chính tận cùng, nếu có bất kì tận cùng nào. Nó vẫn là cùng một điều một cách vĩnh hằng, cho nên làm sao bạn có thể nhận biết về nó?

Vì nó là cùng một điều một cách thường hằng thế, là cùng một điều một cách vĩnh hằng thế, bạn bỏ lỡ nó. Bạn chú ý tới thân thể, bạn chú ý tới tâm trí vì chúng đang thay đổi. Và bởi vì bạn chú ý tới chúng, bạn bắt đầu nghĩ rằng bạn là chúng. Bạn chỉ biết chúng; bạn trở nên bị đồng nhất.

Toàn thể nỗ lực tâm linh là để tìm ra cái vẫn là vậy trong những cái không là vậy - tìm ra cái vĩnh hằng trong cái thay đổi, tìm ra cái bao giờ cũng là cùng một thứ. Cái đó là trung tâm của bạn, và nếu bạn có thể nhớ được trung tâm đó, chỉ thế thì kĩ thuật này sẽ dễ dàng - hay nếu bạn có thể làm kĩ thuật này, việc nhớ sẽ trở thành dễ dàng. Từ cả hai đầu bạn đều có thể du hành được.

Thử kĩ thuật này đi. Kĩ thuật này là "Là vậy mà không là vậy với người bạn cũng như với người lạ." Với người bạn và với kẻ thù, hay với người lạ, "là vậy mà không là vậy." Điều đó ngụ ý cái gì? Nó dường như mâu thuẫn. Theo một cách nào đó bạn sẽ phải thay đổi, vì nếu bạn của bạn tới gặp bạn, bạn sẽ phải gặp người đó một cách khác, và nếu người lạ tới bạn sẽ phải gặp người đó một cách khác. Làm sao bạn có thể gặp người lạ dường như bạn đã biết người đó? Bạn không thể thế được. Khác biệt sẽ có đó, nhưng dầu vậy, sâu bên dưới vẫn còn là vậy đi. Thái độ phải vẫn còn là vậy, nhưng hành vi sẽ là “không là vậy." Bạn không thể gặp gỡ một người không biết cứ như bạn bđã biết người đó. Làm sao bạn có thể thế được? Nhiều nhất bạn có thể giả vờ, nhưng việc giả vờ sẽ không có tác dụng. Khác biệt sẽ có đó.

Không có nhu cầu giả vờ với người bạn rằng người đó là bạn. Với người lạ, cho dù bạn cố diễn dường như người đó là bạn, điều đó sẽ là giả vờ - cái gì đó mới. Bạn không thể là vậy; không là vậy sẽ là cần thiết. Khi có liên quan tới hành vi bạn sẽ khác, nhưng khi liên quan tới tâm thức của bạn, bạn có thể là vậy. Bạn có thể nhìn vào người bạn như vào người lạ.

Điều đó là khó. Bạn có thể đã nghe thấy, "Nhìn người lạ dường như người đó là người bạn," nhưng điều đó là không thể được nếu điều tôi đang nói là không thể được. Đầu tiên nhìn vào người bạn của bạn như người lạ; chỉ thế thì bạn mới có thể nhìn người lạ như nhìn người bạn. Chúng là tương hỗ.

Bạn đã bao giờ nhìn vào người bạn dường như họ là người lạ chưa? Nếu bạn chưa, thế thì bạn đã không nhìn chút nào. Nhìn vào vợ bạn mà xem: bạn có thực sự biết cô ấy không? Bạn có thể đã sống cùng cô ấy trong hai mươi năm hay thậm chí hơn, và bạn càng sống nhiều với cô ấy, càng nhiều khả năng rằng bạn sẽ liên tục quên rằng cô ấy là người lạ - và cô ấy vẫn còn là người lạ. Dù bạn yêu cô ấy thế nào, điều đó sẽ không tạo ra bất kì khác biệt nào.

Thực sự, nếu bạn yêu cô ấy càng nhiều, cô ấy sẽ có vẻ càng lạ hơn - vì bạn càng yêu nhiều, bạn càng xuyên thấu sâu hơn và bạn càng biết nhiều hơn cách cô ấy giống như dòng sông, di chuyển, thay đổi, sống động, mọi khoảnh khắc đều khác. Nếu bạn không nhìn sâu, nếu bạn chỉ bám vào mức độ rằng cô ấy là vợ bạn, rằng đây là tên cô ấy hay điều đó, thế thì bạn đã chọn một phân mảnh đặc thù, và bạn liên tục nghĩ về mảnh đặc thù đó là vợ bạn. Và bất kì khi nào cô ấy phải thay đổi, cô ấy phải che giấu những thay đổi của cô ấy. Cô ấy có thể không trong tâm trạng yêu, nhưng cô ấy phải giả vờ vì bạn mong đợi tình yêu từ vợ bạn.

Thế thì mọi thứ trở thành giả. Cô ấy không được phép thay đổi; cô ấy không được phép là bản thân cô ấy. Thế thì cái gì đó đang bị áp đặt. Thế thì toàn thể mối quan hệ đi tới chết. Bạn càng yêu, bạn sẽ càng cảm thấy hình mẫu đang thay đổi. Thế thì từng khoảnh khắc bạn là người lạ. Bạn không thể dự đoán được; bạn không thể nói làm sao chồng bạn sẽ cư xử sáng mai. Bạn có thể dự đoán chỉ nếu bạn có ông chồng chết: thế thì bạn có thể dự đoán. Dự đoán là có thể chỉ về đồ vật, không bao giờ về người. Nếu người nào đó là có thể dự đoán được, biết rõ người đó là chết; người đó đã chết. Việc sống của người đó chỉ là giả, cho nên bạn có thể dự đoán. Không cái gì có thể dự đoán được về người vì có sự thay đổi.

Nhìn vào người bạn của bạn như nhìn vào người lạ đi; người đó là một! Đừng sợ. Chúng ta sợ người lạ, cho nên chúng ta liên tục quên rằng ngay cả người bạn cũng là người lạ. Nếu bạn có thể nhìn vào người lạ trong người bạn của bạn nữa, bạn sẽ không bao giờ bị thất vọng vì bạn không thể mong đợi bất kì cái gì từ người lạ. Bạn coi người bạn như đương nhiên sẵn đấy; do đó, mong đợi và thế rồi thất vọng - vì không người nào có thể hoàn thành được mong đợi của bạn, không người nào ở đây để hoàn thành mong đợi của bạn. Mọi người ở đây để hoàn thành mong đợi riêng của người đó; không người nào ở đây để hoàn thành cho bạn. Mọi người ở đây để hoàn thành cho bản thân người đó, nhưng bạn mong đợi người khác hoàn thành cho bạn và người khác mong đợi bạn hoàn thành cho họ. Thế thì có xung đột, bạo hành, vật lộn và khổ.

Bao giờ cũng liên tục nhớ về người lạ. Đừng quên, ngay cả người bạn thân nhất của bạn cũng là người lạ - xa cách khỏi bạn nhiều nhất có thể được. Nếu việc cảm này xảy ra cho bạn, việc biết này, thế thì bạn có thể nhìn vào người lạ và bạn có thể tìm thấy người bạn ở đó nữa. Nếu người bạn có thể là người lạ, thế thì người lạ có thể là người bạn. Nhìn người lạ mà xem: người đó không biết ngôn ngữ của bạn, người đó không thuộc vào đất nước của bạn, người đó không thuộc vào tôn giáo của bạn, người đó không thuộc vào mầu da của bạn. Bạn trắng và người đó đen hay bạn đen và người đó trắng. Các bạn không thể giao tiếp qua ngôn ngữ; các bạn không thuộc vào cùng nhà thờ. Cho nên không có nền chung trong quốc gia, tôn giáo, giống nòi hay mầu da - không nền chung nào! Người đó là người lạ toàn bộ. Nhưng nhìn vào mắt người đó mà xem, và cùng tính người có đó, đó là nền chung; và cùng cuộc sống, đó là nền chung; và cùng sự tồn tại, đó là gốc rễ của việc là bạn bè của bạn.

Bạn có thể không hiểu ngôn ngữ của người đó, nhưng bạn có thể hiểu người đó. Ngay cả im lặng cũng có thể có tính trao đổi. Chỉ bằng việc nhìn của bạn sâu vào trong mắt người đó, người bạn sẽ được lộ ra. Và nếu bạn biết cách nhìn, thế thì ngay cả kẻ thù cũng không thể lừa được bạn. Bạn có thể nhìn vào người bạn trong người đó. Người đó không thể chứng minh được rằng người đó không phải là bạn của bạn. Dù xa xôi cách biệt thế nào, người đó là gần bạn vì bạn thuộc vào cùng dòng chảy tồn tại, vào cùng dòng sông mà người đó thuộc vào. Bạn thuộc vào cùng thực tại của hiện hữu.

Nếu điều này xảy ra, thế thì ngay cả cây cũng không xa xôi với bạn, thế thì ngay cả đá cũng không xa xôi với bạn. Đá là rất xa lạ. Không có nền gặp gỡ, không có khả năng nào của bất kì trao đổi nào - nhưng cùng sự tồn tại có đó. Đá cũng tồn tại, đá cũng tham gia vào sự hiện hữu. Anh ấy có đó - tôi gọi nó là “anh ấy” - anh ấy cũng chiếm không gian, anh ấy cũng tồn tại trong thời gian. Mặt trời cũng mọc cho anh ấy - như nó mọc cho bạn. Một ngày nào đó anh ấy đã không hiện hữu, như bạn đã không hiện hữu, và một ngày nào đó bạn sẽ chết và anh ấy cũng sẽ chết. Đá sẽ biến mất. Trong sự tồn tại chúng ta gặp gỡ. Việc gặp gỡ là tình bạn. Trong nhân cách chúng ta khác nhau, trong biểu lộ chúng ta khác nhau; về bản chất chúng ta là một.

Trong biểu lộ chúng ta là người lạ, cho nên dù chúng ta tới gần thế nào, chúng ta vẫn còn xa xôi. Các bạn có thể ngồi gần, các bạn có thể ôm nhau, nhưng không có khả năng nào tới gần hơn. Khi có liên quan tới nhân cách thay đổi của các bạn, các bạn không bao giờ là cùng người. Các bạn không bao giờ là tương tự; các bạn bao giờ cũng là người lạ. Các bạn không thể gặp gỡ ở đó bởi vì trước khi các bạn có thể gặp gỡ, các bạn đã thay đổi. Không có khả năng nào của gặp gỡ. Khi có liên quan tới thân thể và liên quan tới tâm trí, không thể có gặp gỡ, vì trước khi các bạn có thể gặp gỡ các bạn không còn là cùng người.

Bạn có quan sát không? Bạn cảm thấy yêu người nào đó - một sự trào dâng rất sâu. Bạn được rót đầy bởi nó, và khoảnh khắc bạn đi và nói, "Anh (em) yêu em (anh)," nó đã biến mất. Bạn có quan sát không? Nó có thể không có đó bây giờ, nó có thể chỉ là kí ức. Nó đã có đó, nhưng nó không có đó bây giờ. Chính sự kiện là bạn khẳng định nó, làm nó thành biểu lộ, đã làm cho nó đi vào trong cõi của thay đổi. Khi bạn cảm thấy nó, nó có thể đã ở sâu trong cốt lõi, nhưng khi bạn mang nó ra, bạn đang mang nó vào hình mẫu của thời gian và thay đổi, nó đang đi vào dòng sông này. Khi bạn nói, "Anh (em) yêu em (anh)," đến lúc đó nó có thể đã biến mất hoàn toàn. Điều đó khó thế, nhưng nếu bạn quan sát, điều đó sẽ trở thành sự kiện. Thế thì bạn có thể nhìn. Trong người bạn có người lạ và trong người lạ có người bạn. Thế thì bạn có thể vẫn còn "là vậy mà không là vậy." Bạn thay đổi ở ngoại vi; bạn vẫn còn là cùng một người ở cốt lõi, ở trung tâm.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập