Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Thông điệp cơ bản của Mật tông
 
 
Mật tông

Thông điệp cơ bản của Mật tông

Non-Duality and Presence: Guidelines for Increasing Awareness

  

“Sự thuần khiết của các giáo huấn khác là sự không thuần khiết với chúng ta. Thực tại, biết không cái gì là thuần khiết hay không thuần khiết.

 

Đây là một trong những thông điệp cơ bản của mật tông. Rất khó quan niệm về nó vì nó là tuyệt đối vô luân lí, vô đạo đức. Tôi sẽ không nói vô đạo đức vì mật tông không liên quan tới đạo đức hay vô đạo đức. Mật tông nói nó là không liên quan. Thông điệp này là để giúp cho bạn trưởng thành ra ngoài thuần khiết và không thuần khiết, ra ngoài phân chia một cách thực sự, ra ngoài phân loại, nhị nguyên. Mật tông nói, sự tồn tại là bất nhị, nó là một, và mọi phân biệt đều do con người tạo ra - mọi phân biệt, nhớ lấy. Phân biệt như thế là do con người tạo ra. Tốt-xấu, thuần khiết-không thuần khiết, đạo đức-vô đạo đức, đức hạnh-tội lỗi: mọi khái niệm này đều do con người tạo ra. Chúng là những thái độ của con người; chúng không là thực. Cái gì là không thuần khiết và cái gì là thuần khiết? Điều đó tuỳ thuộc vào diễn giải của bạn. Cái gì là vô đạo đức và cái gì là đạo đức? Điều đó tuỳ thuộc vào diễn giải của bạn.

Nietzsche đã nói ở đâu đó rằng mọi đạo đức đều là diễn giải. Cho nên cái gì đó có thể là đạo đức ở nước này và vô đạo đức ở nước láng giềng, cái gì đó có thể là đạo đức cho người Mô ha mét giáo và vô đạo đức cho người Hindu, đạo đức cho người Ki tô giáo và vô đạo đức cho người Jaina. Hay cái gì đó thậm chí có thể là đạo đức cho thế hệ già hơn và là vô đạo đức cho thế hệ trẻ hơn. Điều đó là tuỳ; nó là thái độ. Về căn bản, nó là hư cấu. Sự kiện đơn giản là sự kiện. Sự kiện trần trụi đơn giản là sự kiện; nó không đạo đức không vô đạo đức, không thuần khiết không không thuần khiết.

Nghĩ về thế gian mà không có con người mà xem. Thế thì cái gì sẽ là thuần khiết và cái gì sẽ là không thuần khiết? Mọi thứ sẽ hiện hữu - đơn giản "hiện hữu." Không cái gì sẽ là thuần khiết và không cái gì sẽ là không thuần khiết; không cái gì sẽ là tốt và không cái gì sẽ là xấu. Với con người, tâm trí bước vào. Tâm trí phân chia. Nó nói "cái này" là tốt và "cái kia" là xấu. Phân chia này không chỉ tạo ra phân chia trong thế giới; phân chia này tạo ra phân chia trong người phân chia nữa. Nếu bạn phân chia, bạn cũng bị phân chia trong việc phân chia đó, và bạn không thể siêu việt trên phân chia bên trong của bạn chừng nào bạn chưa quên các phân chia bên ngoài. Bất kì cái gì bạn làm cho thế giới, bạn cũng đã làm cho bản thân bạn nữa.

Naropa, một trong những thầy lớn nhất của Siddha Yoga, nói, "Phân chia một li, và địa ngục và cõi trời tách lìa" - phân chia một li thôi! Nhưng chúng ta liên tục phân chia; chúng ta liên tục dán nhãn, kết án, biện minh. Nhìn vào sự kiện trần trụi của sự tồn tại và đừng dán nhãn nó. Chỉ thế thì các giáo huấn của mật tông mới được hiểu. Đừng nói tốt hay xấu; đừng mang tâm trí bạn vào sự kiện. Khoảnh khắc bạn mang tâm trí bạn vào sự kiện, bạn đã tạo ra hư cấu. Bây giờ nó không phải là sự kiện, nó không phải là thực tại: nó là phóng chiếu của bạn. Kinh này nói, "Sự thuần khiết của các giáo huấn khác là sự không thuần khiết với chúng ta. Thực tại, biết không cái gì là thuần khiết hay không thuần khiết."

"Sự thuần khiết của các giáo huấn khác là sự không thuần khiết với chúng ta." Mật tông nói, "Cái là rất thuần khiết cho các giáo huấn khác, là đức hạnh, thì là tội lỗi với chúng ta, vì quan niệm của họ về thuần khiết gây phân chia. Với họ cái gì đó trở thành không thuần khiết."

Nếu bạn gọi một người là thánh nhân, bạn đã tạo ra tội nhân. Bây giờ bạn sẽ phải kết án ai đó ở đâu đó vì thánh nhân không thể tồn tại mà không có tội nhân. Và bây giờ nhìn vào cái ngớ ngẩn của nỗ lực của chúng ta: chúng ta liên tục tiêu diệt tội nhân, và chúng ta quan niệm và hi vọng về một thế giới nơi sẽ không có tội nhân - chỉ thánh nhân. Điều này là vô nghĩa vì thánh nhân không thể tồn tại mà không có tội nhân. Họ là các mặt khác nhau của cùng một đồng tiền. Bạn không thể phá huỷ một mặt của đồng tiền, chúng cả hai sẽ tồn tại. Tội nhân và thánh nhân là hai phần của một điều. Nếu bạn tiêu diệt tội nhân, thánh nhân sẽ biến mất khỏi thế giới. Nhưng đừng sợ; để cho họ biến mất đi vì họ đã không chứng tỏ có bất kì giá trị nào.

Tội nhân và thánh nhân cả hai đều là một phần của một diễn giải, một thái độ hướng tới thế giới, trong đó người ta nói, "Cái này là tốt và cái kia là xấu." Và bạn không thể nói được rằng "Cái này là tốt" chừng nào bạn chưa nói rằng "Cái kia là xấu." Cái xấu được cần để định nghĩa cái tốt. Cho nên cái tốt phụ thuộc vào cái xấu, đức hạnh của bạn phụ thuộc vào tội lỗi, và thánh nhân là không thể được; họ không thể tồn tại mà không có tội nhân. Cho nên họ phải biết ơn tội nhân; họ không thể tồn tại mà không có tội nhân. Trong quan hệ với tội nhân, trong so sánh với tội nhân, dù họ kết án tội nhân thế nào, tội nhân vẫn là một phần của cùng một hiện tượng. Tội nhân có thể biến mất khỏi thế giới chỉ khi thánh nhân biến mất - không trước điều đó; và tội lỗi sẽ không có đó khi không có khái niệm đức hạnh.

Mật tông nói rằng sự kiện là thực và diễn giải là không thực. Đừng diễn giải. "Trong thực tại, biết không cái gì là thuần khiết hay không thuần khiết." Tại sao? Vì thuần khiết và không thuần khiết là thái độ của chúng ta được áp đặt lên thực tại. Thử điều này đi. Kĩ thuật này là gian nan, không đơn giản - vì chúng ta hướng tới suy nghĩ nhị nguyên, dựa vào, được bắt rễ trong suy nghĩ nhị nguyên nhiều tới mức chúng ta thậm chí không nhận biết về những kết án và biện minh của chúng ta. Nếu ai đó bắt đầu hút thuốc ở đây, bạn có thể đã không cảm thấy một cách có ý thức về bất kì cái gì, nhưng bạn đã kết án. Sâu bên dưới bên trong bạn, bạn đã kết án. Cái nhìn của bạn có thể đã kết án hay không cái nhìn nào có thể đã kết án. Bạn có thể đã không nhìn vào người này, và bạn đã kết án.

Điều này sẽ là khó vì thói quen này đã trở nên bắt rễ sâu thế. Bạn liên tục - chỉ bằng cử chỉ của bạn, việc ngồi của bạn, việc đứng của bạn - bạn liên tục kết án, thậm chí không nhận biết về bạn đang làm gì. Khi bạn mỉm cười với một người hay khi bạn không mỉm cười với người đó, khi bạn nhìn vào ai đó hay bạn không nhìn, bạn chỉ bỏ qua ai đó, bạn đang làm gì? Bạn đang áp đặt thái độ của bạn. Bạn nói cái gì đó là đẹp; thế thì bạn sẽ phải kết án cái gì đó là xấu. Và thái độ nhị nguyên này đang đồng thơi phân chia bạn, cho nên bên trong bạn sẽ có hai người.

Nếu bạn nói rằng người nào đó giận và giận là xấu, bạn sẽ làm gì khi bạn sẽ cảm thấy giận? Bạn sẽ nói rằng điều này là xấu, thế thì sẽ có vấn đề vì bạn nói rằng "Điều này là xấu: giận này trong tôi là xấu." Thế thì bạn đã bắt đầu phân chia bản thân bạn thành hai người - một người xấu, người ác bên trong, và người tốt, thánh nhân. Tất nhiên, bạn nhất định bị đồng nhất với thánh nhân bên trong, cho nên quỉ, Sa tăng, cái ác bên trong bạn sẽ bị kết án. Bạn bị phân chia thành hai. Bây giờ sẽ có tranh đấu, xung đột thường xuyên. Bây giờ bạn không thể là một cá nhân; bạn sẽ là đám đông, ngôi nhà bị chia ra chống lại bản thân nó. Bây giờ sẽ không có an bình, không có im lặng. Bạn sẽ cảm thấy chỉ căng thẳng và phiền não. Đây là điều bạn đang cảm thấy, nhưng bạn không nói tại sao.

Người bị phân chia không thể thoải mái được. Làm sao người đó có thể vậy được? Quỉ của bạn để đi đâu? Bạn phải tiêu diệt nó, và nó là bạn; bạn không thể tiêu diệt được nó. Bạn không là hai. Thực tại là một, nhưng vì thái độ phân chia của bạn, bạn đã phân chia thực tại bên ngoài. Bây giờ bên trong cũng bị phân chia tương ứng - cho nên mọi người đang đánh nhau với bản thân mình. Dường như bạn đang đánh lại một bàn tay - đánh tay phải bằng tay trái - và năng lượng là một. Trong tay phải và tay trái của tôi, tôi hiện hữu; tôi đang chảy trong cả hai. Nhưng tôi có thể đối lập tay nọ với tay kia, tay phải của tôi chống lại tay trái của tôi, và tôi có thể tạo ra xung đột, tranh đấu hư huyễn. Đôi khi tôi có thể tự lừa bản thân tôi rằng tay phải đã thắng, và bây giờ tay trái rút xuống. Nhưng đây là lừa dối, vì tôi biết rằng nó là tôi trong cả hai tay và vào bất kì khoảnh khắc nào tôi đều có thể nâng tay trái lên và rút tay phải xuống. Tôi ở trong cả hai; cả hai tay là của tôi.

Cho nên dù bạn nghĩ nhiều thế nào về bạn đã để thánh nhân lên trên và đè nghiến quỉ bên dưới, biết rằng vào bất kì khoảnh khắc nào bạn đều có thể thay đổi vị thế, và thánh nhân sẽ xuống và quỉ sẽ lên. Điều đó tạo ra sợ, bất an ninh, vì bạn biết rằng không cái gì là chắc chắn. Bạn biết bạn đáng yêu thế khoảnh khắc này và bạn đã đè nghiến hận thù của bạn xuống, nhưng bạn sợ vì bất kì khoảnh khắc nào hận thù có thể trồi lên và yêu sẽ bị đè nghiến xuống. Và điều đó có thể xảy ra vào bất kì lúc nào vì bạn ở trong cả hai.

Mật tông nói không phân chia, là không bị phân chia; chỉ thế thì bạn sẽ là thắng lợi. Làm sao không bị phân chia? Bạn không kết án, không nói “cái này” là tốt và “cái kia” là xấu. Chỉ rút lại mọi quan niệm về thuần khiết và không thuần khiết. Nhìn vào thế giới, nhưng đừng nói nó là gì. Là dốt nát, không khôn ngoan quá nhiều. Không dán nhãn, vẫn còn im lặng, không kết án, không biện minh. Nếu bạn có thể vẫn còn im lặng về thế giới, dần dần im lặng này sẽ xuyên thấu bên trong. Và nếu phân chia không có đó ở bên ngoài, phân chia sẽ biến mất khỏi tâm thức bên trong, vì cả hai có thể tồn tại cùng nhau.

Nhưng điều này là nguy hiểm cho xã hội. Đó là lí do tại sao mật tông bị ngăn cản. Điều này là nguy hiểm! Không cái gì là vô đạo đức, không cái gì là đạo đức; không cái gì thuần khiết, không cái gì không thuần khiết. Mọi thứ là như chúng vậy. Người mật tông thực sẽ không nói rằng kẻ cắp là xấu; người đó sẽ nói rằng anh ta là kẻ cắp; có vậy thôi. Và bằng việc dùng từ ‘kẻ cắp’ không có kết án trong tâm trí người đó. "Kẻ cắp" này chỉ là một sự kiện, không là việc kết án. Nếu ai đó nói rằng "Người này là thánh nhân lớn," người đó sẽ nói, "Được! Người đó là thánh nhân." Nhưng không có đánh giá trong đó. Người đó sẽ không nói, "Người này tốt", người đó sẽ nói, "Được! Người đó là thánh nhân và người kia là kẻ cắp," cũng giống như cái này là hoa hồng và cái kia không phải là hoa hồng, cây này cao và cây kia thấp, đêm là tối và ngày là sáng - nhưng không có so sánh.

Nhưng điều này là nguy hiểm. Xã hội không thể tồn tại mà không có kết án người này và không có ca ngợi người khác - xã hội không thể tồn tại được! Xã hội tồn tại dựa trên nhị nguyên. Đó là lí do tại sao mật tông đã bị ngăn chặn. Nó bị coi là phản xã hội, nhưng nó không phải vậy. Nó không là vậy! Nhưng chính thái độ bất nhị đó là siêu việt. Nó không phải là phản xã hội, nó là siêu việt; nó ra ngoài xã hội.

Thử điều này đi. Chỉ đi vào thế giới mà không có bất kì giá trị nào, chỉ với sự kiện tự nhiên: ai đó là cái này, ai đó là cái kia. Và thế thì, dần dần, bạn sẽ cảm thấy không phân chia bên trong bản thân bạn. Các cực của bạn sẽ tới cùng nhau, “xấu” của bạn và “tốt” của bạn sẽ tới cùng nhau. Chúng sẽ hội nhập thành một, và bạn sẽ trở thành một thể thống nhất. Sẽ không có gì là thuần khiết, không cái gì là không thuần khiết. Biết thực tại này.

"Sự thuần khiết của các giáo huấn khác là sự không thuần khiết với chúng ta:" Mật tông nói rằng "Điều là cơ bản cho người khác là chất độc với chúng ta." Chẳng hạn, có những giáo huấn dựa trên bất bạo hành. Họ nói bạo hành là xấu, bất bạo hành là tốt. Mật tông nói rằng bất bạo hành là bất bạo hành, bạo hành là bạo hành; không cái gì là tốt và không cái gì là xấu.

Có những giáo huấn dựa trên vô dục - brahmacharya. Họ nói rằng brahmacharya là tốt, dục là xấu. Mật tông nói dục là dục, brahmacharya là brahmacharya. Người là brahmachari và người là không. Nhưng đây là những sự kiện đơn giản, không giá trị nào được gắn vào họ. Và mật tông sẽ không bao giờ nói rằng brahmacharya là tốt - vô dục là tốt - và rằng người đang trong dục là xấu. Mật tông sẽ không nói điều đó. Mật tông chấp nhận mọi sự như chúng vậy. Và tại sao? Chỉ để tạo ra sự thống nhất bên trong bạn.

Đây là kĩ thuật để tạo ra sự thống nhất bên trong bạn, để có sự tồn tại toàn bộ bên trong, không bị phân chia, không xung đột, không bị đối lập. Chỉ thế thì im lặng mới là có thể. Người đang cố đi tới chỗ nào đó chống lại cái gì đó không bao giờ có thể an bình. Làm sao người đó có thể an bình được? Và người bị phân chia bên trong bản thân mình, tranh đấu với bản thân mình, làm sao người đó có thể thắng được? Điều đó là không thể được. Bạn là cả hai, cho nên ai sẽ thắng? Không ai sẽ thắng, và bạn sẽ lúng túng vì bạn sẽ làm tiêu tán năng lượng của bạn trong tranh đấu một cách không cần thiết. Đây là kĩ thuật để tạo ra sự thống nhất trong bản thân bạn. Cho phép thung lũng biến mất đi; đừng phán xét.

Jesus nói ở đâu đó, "Ông không phán xét để cho ông có thể không bị phán xét." Nhưng điều này là không thể hiểu được đối với người Do Thái, vì toàn thể quan niệm Do Thái đều hướng theo đạo đức: "Cái này là tốt và cái kia là không tốt." Jesus trong giáo huấn của mình, "Ông không phán xét," là đang nói dưới dạng mật tông. Nếu ông ấy bị sát hại, bị đóng đinh, đó là vì điều này. Ông ấy có thái độ mật tông - "Ông không phán xét."

Cho nên đừng nói rằng gái mãi dâm là xấu - ai biết? và đừng nói rằng người đạo đức thuần khiết là tốt. Ai biết? Và chung cuộc cả hai đều là một phần của một trò chơi. Họ đều dựa vào nhau - dựa vào sự tồn tại tương hỗ. Cho nên Jesus nói, "Ông không phán xét," và đây là điều kinh này ngụ ý: "Ông không phán xét để cho ông có thể không bị phán xét."

Nếu bạn không phán xét, không lấy bất kì quan điểm đạo đức nào, đơn giản quan sát sự kiện như chúng vậy, không diễn giải chúng tương ứng theo bản thân bạn, thế thì bạn không thể bị phán xét. Bạn được biến đổi hoàn toàn. Bây giờ không có nhu cầu cho bạn bị phán xét bởi bất kì quyền năng thiêng liêng nào - không có nhu cầu! Bản thân bạn đã trở thành thiêng liêng; bạn đã trở thành bản thân Thượng đế. Là nhân chứng, không là người phán xét.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập