Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật nhận biết không ngắt quãng-phần 2
 
 
Mật tông

Kĩ thuật nhận biết không ngắt quãng-phần 2

Meditation: Artemis Invocation — Mira Riddiford

 

Đem kĩ thuật này vào đi: Ngay lúc bắt đầu hắt hơi, trong hoảng sợ...", khi bạn cảm thấy sợ và sợ đi vào, ngay khi bạn cảm thấy sợ đi vào, trở nên nhận biết và sợ sẽ biến mất. Với tỉnh táo, không thể có sợ. Làm sao có thể có chuyện bạn sợ khi bạn tỉnh táo? Bạn có thể sợ chỉ khi bạn mất tỉnh táo. Thực sự, người hèn không phải là người sợ; người hèn là người ngủ, và người bạo dạn là người có thể đem tỉnh táo của mình tới những khoảnh khắc của sợ. Cho nên sợ biến mất.

Ở Nhật Bản, họ huấn luyện các chiến binh về sự tỉnh táo. Huấn luyện cơ bản là về tỉnh táo, và mọi thứ khác là phụ: kiếm thuật, cung thuật, mọi thứ là phụ. Điều được biết, điều được nói về Thiền sư lớn Lâm Tế là ông ấy không bao giờ thành công - không bao giờ thành công trong cung thuật - để đi tới đúng điểm, tới đúng đích. Mũi tên của ông ấy bao giờ cũng trượt; nó không bao giờ tới đúng điểm. Và ông ấy nổi tiếng là một trong những cung thủ vĩ đại nhất, cho nên điều được hỏi, "Làm sao Lâm Tế nổi tiếng là cung thủ vĩ đại nhất khi ông ấy không bao giờ thành công trong bất kì mục tiêu nào và điểm bắn bao giờ cũng bị trượt? Mũi tên của ông ấy không bao giờ tới điểm đúng, cho nên làm sao ông ấy nổi tiếng là một trong những cung thủ vĩ đại nhất?"

Những người đi theo Lâm Tế nói, "Vấn đề không phải ở chỗ cuối, vấn đề ở chỗ bắt đầu. Chúng tôi không quan tâm tới mũi tên đạt tới chỗ cuối, chúng tôi quan tâm tới khi nào mũi tên bắt đầu cuộc hành trình của nó. Chúng tôi quan tâm tới Lâm Tế. Khi mũi tên rời khỏi cung, ông ấy tỉnh táo; có vậy thôi. Vấn đề không là kết quả, điều đó không liên quan."

Một người là đệ tử của Lâm Tế. Bản thân anh ta là một cung thủ lớn, anh ta không bao giờ bắt trượt mục tiêu, và thế rồi anh ta tới Lâm Tế để học, cho nên ai đó nói, "Ông định học ai vậy? Ông ấy không phải là thầy; ông ấy thậm chí không là đệ tử. Ông ấy là sự thất bại, và ông là thầy lớn và ông định tới Lâm Tế để học sao?"

Thế là cung thủ đó nói, "Vâng, vì tôi đã thành công về kĩ thuật. Nhưng khi có liên quan tới ý thức của tôi, tôi là sự thất bại. Ông ấy là thất bại về kĩ thuật, nhưng khi có liên quan tới ý thức, ông ấy là cung thủ và là thầy - vì khi mũi tên rời đi ông ấy tỉnh táo, và đó là vấn đề."

Cung thủ này, người đã là thầy về mặt kĩ thuật phải học, trong nhiều năm dưới Lâm Tế, và mọi ngày ông ấy đều bắn chính xác một trăm phần trăm. Lâm Tế nói, "Không, ông là sự thất bại rồi. Về mặt kĩ thuật mũi tên rời đi đúng. Nhưng ông không có đó, ông không tỉnh táo. Ông đánh mất nó trong giấc ngủ."

Ở Nhật Bản họ đã từng huấn luyện các chiến binh là tỉnh táo trước hết, và mọi thứ khác là phụ. Chiến binh là người bạo dạn nếu người đó có thể tỉnh táo. Và điều được được cảm thấy trong Thế chiến thứ hai là bạn không thể sánh được với chiến binh Nhật Bản; dự bạo dạn của họ là vô song. Điều đó tới từ đâu? Về thể chất họ không mạnh thế, nhưng trong ý thức, trong tỉnh táo, sợ không thể đi vào được. Họ không sợ, và bất kì khi nào sợ tới họ sẽ thử các phương pháp Thiền.

Kinh này nói, "trong hoảng sợ, trong lo âu..." Khi bạn cảm thấy lo âu, đầy lo âu, thử nó đi. Người ta sẽ làm gì? Bạn bình thường sẽ làm gì khi lo âu có đó? Bạn làm gì? Bạn thử giải quyết nó. Bạn thử các phương án, và bạn mỗi lúc dấn sâu hơn vào trong nó. Bạn sẽ tạo ra đống lộn xộn lớn hơn vì lo âu không thể được giải quyết qua suy nghĩ. Nó không thể được giải quyết qua suy nghĩ bởi vì bản thân suy nghĩ là một loại lo âu. Cho nên bạn giúp nó tăng trưởng nhiều hơn. Qua suy nghĩ, bạn không thể đi ra khỏi nó; bạn sẽ đi sâu hơn vào trong nó. Kĩ thuật này nói đừng làm bất kì cái gì với lo âu. Chỉ tỉnh táo. Chỉ tỉnh táo thôi!

Tôi sẽ kể cho bạn một giai thoại cổ về Bokuju, một Thiền sư khác. Ông ấy sống một mình trong hang động, toàn một mình, nhưng trong ngày, hay ngay cả trong đêm, ông ấy đôi khi nói to, "Bokuju" - tên riêng của ông ấy, và thế rồi ông ấy sẽ nói, "Dạ, tôi đây." Và không người nào khác có đó.

Thế rồi các đệ tử của ông ấy hay hỏi ông ấy, "Sao thầy gọi `Bokuju', tên riêng của thầy, và thế rồi nói, `Dạy thưa, tôi đây'?"

Ông ấy nói, "Bất kì khi nào ta lâm vào suy nghĩ, ta phải nhớ phải là tỉnh táo, và do vậy ta gọi tên riêng của ta, `Bokuju.' Khoảnh khắc ta gọi `Bokuju' và ta nói, `Dạ vâng, tôi đây,' suy nghĩ, lo âu biến mất."

Thế rồi, vào những ngày cuối của mình, trong hai hay ba năm, ông ấy không bao giờ gọi "Bokuju," tên ông ấy, và không bao giờ phải đáp lại, "Dạ vâng, tôi đây."

Các đệ tử hỏi, "Thưa thầy, bây giờ thầy không bao giờ làm điều này."

Thế là ông ấy nói, "Nhưng bây giờ Bokuju bao giờ cũng có đó. Ông ấy bao giờ cũng có đó, và không có nhu cầu. Trước đây ta thường bỏ lỡ ông ấy. Đôi khi lo âu sẽ chiếm lĩnh ta, mây phủ khắp ta, và Bokuju không có đó. Cho nên ta phải nhớ `Bokuju,' và lo âu sẽ biến mất."

Thử tên bạn đi. Khi bạn cảm thấy lo âu, cứ gọi đi. Thử điều này. Điều này là điều hay. Thử tên bạn đi. Khi bạn cảm thấy lo âu sâu sắc, gọi ngay tên bạn - "Bokuju" hay bất kì cái tên nào, nhưng là tên bạn - và thế rồi đáp lại nó, "Dạ vâng, tôi đây," và cảm thấy sự khác biệt. Lo âu sẽ không có đó. Ít nhất trong một khoảnh khắc bạn sẽ có thoáng nhìn bên ngoài mây, và thoáng nhìn đó có thể được làm sâu sắc. Một khi bạn biết rằng nếu bạn trở nên tỉnh táo, lo âu không có đó, nó biến mất; bạn đã đi tới việc biết sâu sắc về cái ngã riêng của bạn và cơ chế của làm việc bên trong.

 

"... ở trên vực thẳm sâu, bay vào trận chiến, trong tò mò cực đoan, vào lúc bắt đầu của cơn đói, ở cuối của cơn đói, là nhận biết không ngắt quãng."

 

Bạn có thể dùng bất kì cái gì. Cơn đói có đó, trở nên tỉnh táo. Làm gì khi bạn cảm thấy cơn đói có đó? Cái gì đã xảy ra? Khi bạn cảm thấy cơn đói bạn không bao giờ thấy nó như cái gì đó đang xảy ra cho bạn. Bạn trở thành cơn đói. Bạn cảm thấy, "Tôi đói." Việc cảm thực là ở chỗ “Tôi là cơn đói," nhưng bạn không là cơn đói; bạn chỉ ý thức về nó. Nó là cái gì đó đang xảy ra trên đường biên. Bạn là trung tâm, bạn đã trở nên nhận biết về nó. Nó là đối thể. Bạn vẫn còn là chủ thể, bạn là nhân chứng. Bạn không là cơn đói; cơn đói đang xảy ra cho bạn. Bạn đã có đó khi cơn đói không có đó và bạn sẽ có đó khi cơn đói sẽ đi qua. Cho nên cơn đói là điều ngẫu nhiên; nó xảy ra cho bạn.

Trở nên tỉnh táo đi, thế thì bạn sẽ không bị đồng nhất với nó. Nếu bạn cảm thấy cơn đói, trở nên tỉnh táo rằng cơn đói có đó. Nhìn vào nó, đương đầu với nó, đối diện nó. Cái gì sẽ xảy ra? Bạn càng trở nên tỉnh táo, cơn đói sẽ càng được cảm thấy ở xa hơn; càng ít tỉnh táo, nó càng ở gần hơn. Nếu bạn không tỉnh táo, đích xác ở trung tâm bạn sẽ cảm thấy, "Tôi là cơn đói." Nếu bạn trở nên tỉnh táo, cơn đói bị ném đi xa. Cơn đói ở kia, bạn ở đây. Cơn đói là đối thể, bạn là nhân chứng.

Việc nhịn ăn đã từng được dùng chỉ vì điều này, vì kĩ thuật này. Nhịn ăn trong bản thân nó không hữu dụng gì. Nếu bạn không làm kĩ thuật này với cơn đói, nhịn ăn là ngu xuẩn - chỉ ngu xuẩn, không hữu dụng gì. Mahavira đã dùng nhịn ăn với kĩ thuật này, và người Jainas đã đơn giản dùng nhịn ăn mà không có kĩ thuật này. Thế thì nó là ngu xuẩn. Bạn chỉ có tính phá huỷ, và nó không thể có bất kì giúp đỡ nào. Bạn có thể đói trong nhiều tháng và bị đồng nhất với cơn đói, cảm thấy rằng “Tôi đói." Nó là vô dụng, có hại. Không cần liên tục nhịn ăn. Mọi ngày bạn có thể cảm thấy điều đó, nhưng có vấn đề đấy. Đó là lí do tại sao việc nhịn ăn có thể giúp ích.

Bình thường, chúng ta tọng vào bản thân mình bằng thức ăn trước khi chúng ta cảm thấy cơn đói. Trong thế giới hiện đại không có nhu cầu cảm thấy cơn đói. Bạn có thời gian cố định cho các bữa ăn của bạn, và bạn ăn chúng. Bạn không bao giờ hỏi liệu thân thể có cảm thấy đói hay không; vào giờ cố định bạn ăn bữa ăn. Cơn đói không được cảm thấy. Bạn có thể nói, "Không, khi là một giờ tôi mới cảm thấy đói." Điều đó có thể là cơn đói giả; bạn sẽ cảm thấy nó vì đó là một giờ, thời gian của bạn. Một ngày nào đó bạn có thể giở ra một thủ đoạn. Bảo vợ bạn hay chồng bạn vặn lại đồng hồ. Lúc đó là mười hai giờ, và đồng hồ sẽ chỉ đó là một giờ. Bạn sẽ cảm thấy cơn đói. Hay nó đã chạy nhanh một giờ: lúc đó đích xác là hai giờ, và đồng hổ chỉ một giờ; thế thì bạn sẽ cảm thấy cơn đói. Bạn nhìn đồng hồ, và bạn cảm thấy cơn đói. Điều này là nhân tạo, giả, nó không phải là thực.

Cho nên việc nhịn ăn có thể giúp ích. Nếu bạn nhịn ăn, thế thì hai hay ba ngày bạn sẽ cảm thấy cơn đói giả. Chỉ sau ngày thứ ba hay thứ tư cơn đói thực sẽ được cảm thấy; thân thể bạn sẽ yêu cầu, không phải tâm trí. Khi tâm trí yêu cầu, điều đó là giả. Khi thân thể yêu cầu, điều đó là thực. Và khi nó là thực và bạn trở nên tỉnh táo, bạn trở thành khác toàn bộ với thân thể bạn. Cơn đói là hiện tượng thân thể. Một khi bạn có thể cảm thấy rằng cơn đói là khác với bạn và bạn là nhân chứng cho nó, bạn đã siêu việt trên thân thể.

Nhưng bạn có thể dùng bất kì cái gì, đây chỉ là những ví dụ. Kĩ thuật này có thể được dùng theo nhiều cách; bạn có thể phát minh ra cách riêng của bạn. Nhưng nhấn mạnh vào một điều: nếu bạn đang thử với cơn đói, thế thì liên tục làm ít nhất trong ba tháng với cơn đói. Chỉ thế thì bạn sẽ được ngắt đồng nhất với thân thể bạn một ngày nào đó. Đừng thay đổi phương cách này mọi ngày vì việc làm sâu sắc thêm được cần với bất kì kĩ thuật nào.

Cho nên chọn bất kì cái gì trong ba tháng. Bám lấy nó, áp dụng kĩ thuật này, liên tục làm việc với nó, và bao giờ cũng nhớ nhận biết ở lúc bắt đầu. Ở giữa chừng nó sẽ rất khó, vì một khi sự đồng nhất được cảm thấy rằng bạn đói, bạn không thể thay đổi được nó. Bạn có thể được thay đổi trong đầu. Bạn có thể nói, "Không, tôi không là cơn đói, tôi là nhân chứng." Điều đó là giả. Đây là việc nói của tâm trí, đây không phải là kinh nghiệm về cảm. Chỉ cố là nhận biết ngay lúc đầu, và, nhớ, bạn không nói rằng "Tôi không là cơn đói." Đây là cách tâm trí có thể lừa dối. Bạn có thể nói, "Cơn đói có đó, nhưng tôi không là cơn đói. Tôi không là thân thể, tôi là brahman." Bạn không nói bất kì cái gì. Bất kì cái gì bạn nói sẽ là giả vì bạn là giả.

Việc tụng này rằng "Tôi không là thân thể" sẽ không giúp đỡ. Bạn liên tục nói "Tôi không là thân thể" vì bạn biết rằng bạn là thân thể. Nếu bạn thực sự biết rằng bạn không là thân thể, hữu dụng gì mà nói "Tôi không là thân thể"? Không có hữu dụng gì, điều đó sẽ có vẻ ngu xuẩn. Nhận biết, và thế rồi việc cảm rằng "Tôi không là thân thể" sẽ có đó. Điều này sẽ không là ý nghĩ, điều này sẽ là việc cảm. Điều này sẽ không được cảm trong đầu, điều này sẽ được cảm khắp con người bạn. Bạn sẽ cảm thấy khoảnh cách - rằng thân thể ở xa xôi, rằng "Tôi là tuyệt đối khác." Và thậm chí không có một khả năng nào về trộn lẫn cả hai. Bạn không thể trộn lẫn được, Thân thể là thân thể; nó là vật chất, và bạn là tâm thức. Chúng có thể sống cùng nhau, nhưng chúng không bao giờ trộn lẫn. Chúng không thể trở nên bị trộn lẫn.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập