Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật nhận biết không ngắt quãng - phần 1
 
 
Mật tông

Kĩ thuật nhận biết không ngắt quãng - phần 1

Does sneezing really have to do with orgasms?

 

“Ngay lúc bắt đầu hắt hơi, trong hoảng sợ, trong lo âu, ở trên vực thẳm sâu, bay vào trận chiến, trong tò mò cực đoan, vào lúc bắt đầu của cơn đói, ở cuối của cơn đói, là nhận biết không ngắt quãng.”

 

Nó có vẻ đơn giản thế: ngay lúc bắt đầu hắt hơi, trong hoảng sợ, trong lo âu hay trước hay sau cơn đói, "là nhận biết không ngắt quãng." Nhiều điều phải được hiểu. Những hành động rất đơn giản như hắt hơi có thể được dùng như phương cách, vì dù chúng có vẻ đơn giản thế nào, chúng là rất phức tạp, và cơ chế bên trong là điều rất tinh tế. Bất kì khi nào bạn cảm thấy rằng việc hắt hơi sắp tới, trở nên tỉnh táo đi và việc hắt hơi có thể không tới chút nào. Nó có thể đơn giản biến mất, vì hắt hơi là điều không cố ý - vô ý thức, không cố ý.

Bạn không thể hắt hơi một cách cố ý được; bạn không thể "bắt buộc" nó được. Làm sao bạn có thể bắt buộc được? Con người bất lực làm sao! Bạn không thể "bắt buộc" cái hắt hơi đơn giản. Dù bạn có thể cố thế nào, bạn không thể đem nó ra được. Cái hắt hơi đơn giản - điều nhỏ xíu thế, nhưng bạn không thể bắt buộc nó được. Nó là không cố ý; ý chí không được cần tới. Nó không xảy ra vì tâm trí bạn; nó xảy ra vì toàn bộ cơ thể của bạn, toàn bộ thân thể bạn.

Và điều thứ hai: khi bạn trở nên tỉnh táo, khi cái hắt hơi đang tới - bạn không thể mang nó ra, nhưng khi nó đang tới - nếu bạn trở nên tỉnh táo, nó có thể không tới, vì bạn đang mang cái gì đó mới vào quá trình này: sự tỉnh táo. Nó có thể biến mất, nhưng khi cái hắt hơi biến mất và bạn tỉnh táo, có điều thứ ba. Thứ nhất, hắt hơi là không cố ý. Bạn mang vào điều mới - sự tỉnh táo. Khi tỉnh táo tới, cái hắt hơi có thể không tới. Nếu bạn thực sự tỉnh táo, nó sẽ không tới; nó có thể không xảy ra chút nào. Thế rồi điều thứ ba xảy ra. Năng lượng sắp được xả ra qua hắt hơi, nó chuyển đi đâu? Nó chuyển tới sự tỉnh táo của bạn. Đột nhiên có chớp nhoáng, tia sét. Bạn trở nên tỉnh táo hơn. Năng lượng, cái sắp bị ném ra bởi cái hắt hơi chuyển vào sự tỉnh táo. Đột nhiên bạn trở nên tỉnh táo hơn.

Trong chớp nhoáng đó, trong tia sét đó, thậm chí chứng ngộ là có thể. Đó là lí do tại sao tôi nói rằng những vấn đề này là đơn giản thế, chúng có vẻ ngớ ngẩn. Hứa hẹn của chúng dường như là quá nhiều. Chỉ qua hắt hơi, làm sao người ta có thể trở nên chứng ngộ được? Nhưng việc hắt hơi không chỉ là việc hắt hơi; bạn được tham gia toàn bộ vào trong nó. Bất kì cái gì bạn làm hay bất kì cái gì xảy ra cho bạn tham gia toàn bộ. Quan sát lần nữa: bất kì khi nào cái hắt hơi xảy ra, bạn là toàn bộ trong nó cùng với toàn thân thể, toàn tâm trí. Không chỉ là mũi bạn trong đó cái hắt hơi xảy ra; mọi thớ thịt, mọi tế bào của thân thể bạn đều được tham gia vào trong nó. Việc run lên tinh tế, việc rân ran tinh tế lan khắp thân thể, và cùng với nó toàn thân trở nên được tập trung. Và khi cái hắt hơi xảy ra, toàn thân thảnh thơi. Nhưng khó đem tỉnh táo vào nó. Nếu bạn đem tỉnh táo vào nó, nó sẽ không xảy ra, và nếu nó xảy ra bạn có thể biết rằng sự tỉnh táo đã không có đó. Đó là lí do tại sao bạn phải tỉnh táo.

"Ngay lúc bắt đầu của việc hắt hơi...", vì nếu nó đã bắt đầu, không cái gì có thể được làm. Mũi tên đã bay đi; bạn không thể thay đổi được nó bây giờ. Cơ chế này đã bắt đầu. Năng lượng đang trên đường để được xả ra, nó không thể bị dừng lại. Bạn có thể dừng cái hắt hơi ở giữa chừng không? Làm sao bạn có thể dừng nó ở giữa được? Vào lúc bạn sẵn sàng, nó đã xảy ra rồi. Bạn không thể dừng được nó ở giữa.

Ở ngay lúc bắt đầu, trở nên tỉnh táo đi. Khoảnh khắc bạn cảm thấy cảm giác rằng nó đang tới, trở nên tỉnh táo đi. Nhắm mắt lại và có tính thiền. Đem toàn bộ ý thức của bạn tới điểm hội tụ chính chỗ bạn đang cảm thấy cảm giác về cái hắt hơi đang tới. Ở ngay chỗ bắt đầu, vẫn còn tỉnh táo. Cái hắt hơi sẽ biến mất, và năng lượng này sẽ được biến đổi thành sự tỉnh táo hơn. Và bởi vì trong cái hắt hơi toàn thân được tham gia, toàn thể bộ máy được tham gia - nó là bộ máy xả ra và bạn tỉnh táo ở khoảnh khắc này - sẽ không có tâm trí, sẽ không có ý nghĩ, không thiền.

Trong cái hắt hơi, suy nghĩ dừng lại. Đó là lí do tại sao nhiều người thế thích thuốc lá hít. Nó làm nhẹ gánh cho họ, tâm trí họ cảm thấy được thảnh thơi hơn vì trong một khoảnh khắc suy nghĩ dừng lại. Thuốc lá hít cho họ việc không suy nghĩ. Qua thuốc lá hít, khi cái hắt hơi tới, họ không là tâm trí, họ trở thành thân thể. Cái đầu biến mất trong một khoảnh khắc, nhưng điều đó cho cảm giác thoải mái.

Nếu bạn trở nên bị quen hít thuốc, rất khó bỏ nó. Nó là một thói quen xuyên thấu hơn hút thuốc; hút thuốc không là gì trước nó. Nó xuyên thấu sâu hơn, vì hút thuốc là có ý thức còn hắt hơi là vô ý thức. Bỏ việc hít thuốc là khó hơn bỏ hút thuốc. Và hút thuốc có thể được thay đổi, cái thay thế có thể được tìm ra - nhưng không có cái thay thế cho việc hít thuốc, vì, thực sự, việc hắt hơi là hiện tượng rất duy nhất trong thân thể.

Điều khác duy nhất mà có thể được so sánh và điều đã được so sánh là hành động dục. Những người nghĩ dưới dạng sinh lí học, họ nói rằng hành động dục chỉ là việc hắt hơi qua cơ quan sinh dục - và sự tương tự có đó. Nó không phải là đúng một trăm phần trăm vì nhiều thứ nữa được tham gia vào trong dục, những điều lớn hơn được tham gia vào trong nó. Nhưng lúc ban đầu, ngay lúc ban đầu, sự tương tự có đó.

Cái gì đó được tống ra khỏi mũi và bạn cảm thấy được làm nhẹ, và cái gì đó được tống ra khỏi cơ quan sinh dục và bạn cảm thấy được làm nhẹ. Và cả hai đều là không cố ý. Bạn không thể đi vào trong dục bằng bắt buộc. Nếu bạn cố, bạn sẽ bị thất bại - đặc biệt với đàn ông, vì cơ quan sinh dục của đàn ông phải làm cái gì đó. Nó là tích cực. Bạn không thể “bắt buộc” hành động của nó, và nếu bạn cố, thế thì bạn càng cố, nó sẽ càng là không thể được. Nó có thể xảy ra, nhưng bạn không thể làm cho nó xảy ra được. Vì điều này, ở phương Tây dục đã trở thành vấn đề. Nửa thế kỉ này ở phương Tây tri thức về dục đã phát triển, và mọi người đều trở nên ý thức về nó tới mức hành động dục đang trở thành ngày càng không thể được.

Nếu bạn tỉnh táo, dục sẽ là không thể được. Nếu đàn ông tỉnh táo trong khi làm tình, anh ta càng tỉnh táo, điều đó sẽ càng khó. Anh ta sẽ không có khả năng có được sự cương cứng. Điều đó không thể bị bắt buộc, và nếu bạn bắt buộc nó, bạn sẽ mất nó. Cùng phương pháp này, cùng kĩ thuật này, có thể được dùng trong dục. Ngay lúc bắt đầu, khi bạn cảm thấy cảm giác về việc cương cứng sắp tới với bạn nhưng nó còn chưa đến, bạn mới chỉ cảm thấy rung động, trở nên tỉnh táo đi. Rung động này sẽ bị mất, và cùng năng lượng đó sẽ chuyển vào trong sự tỉnh táo.

Mật tông đã dùng điều này. Nó đã thử theo nhiều cách. Một người đàn bà đẹp trần truồng sẽ có đó như đối thể cho thiền, và người tìm kiếm, thiền nhân, sẽ ngồi trước người đàn bà trần truồng thiền về thân thể cô ấy, hình dạng cô ấy, sự cân xứng của cô ấy, chỉ chờ đợi cho cảm giác đầu tiên trong trung tâm dục của người đó. Khoảnh khắc cảm giác này có đó, anh ta sẽ nhắm mắt lại. Anh ta sẽ quên người đàn bà này. Anh ta sẽ nhắm mắt lại, và anh ta sẽ trở nên tỉnh táo về cảm giác này. Thế thì năng lượng dục được biến đổi thành sự tỉnh táo.

Anh ta được phép thiền về người đàn bà trần truồng chỉ tới điểm mà cảm giác này được cảm thấy. Khi anh ta phải nhắm mắt lại và chuyển tới cảm giác riêng của mình và trở thành tỉnh táo ở đó, cùng điều đó là như được thực hiện trong hắt hơi. Và tại sao chớp nhoáng này xảy ra? Vì tâm trí không có đó. Điều cơ bản là ở chỗ nếu tâm trí không có đó và bạn tỉnh táo, bạn sẽ có tỏ ngộ, bạn sẽ có thoáng nhìn đầu tiên về samadhi.

Ý nghĩ là rào chắn. Cho nên nếu ý nghĩ biến mất theo bất kì cách nào, sự việc sẽ xảy ra. Nhưng ý nghĩ phải biến mất; chỉ thế thì tỉnh táo mới có đó. Ý nghĩ có thể biến mất ngay cả trong giấc ngủ; ý nghĩ có thể biến mất khi bạn đi vào vô thức; ý nghĩ có thể biến mất khi bạn dùng thuốc nào đó. Ý nghĩ biến mất, nhưng thế thì không có tỉnh táo để nhận biết về hiện tượng được ẩn kín đằng sau ý nghĩ. Cho nên tôi định nghĩa thiền là ý thức vô ý nghĩ. Bạn có thể trở thành vô ý nghĩ và vô ý thức; thế thì không có nghĩa. Bạn có thể có ý thức với ý nghĩ; bạn đã là điều đó.

Đem hai điều này lại với nhau đi - ý thức và vô ý nghĩ. Khi chúng gặp gỡ, thiền xảy ra, thiền được sinh ra. Và bạn có thể thử với những thứ rất nhỏ vì không cái gì thực sự là nhỏ. Ngay cả hắt hơi cũng là hiện tượng càn khôn. Trong sự tồn tại, không cái gì là lớn và không cái gì là nhỏ. Ngay cả một nguyên tử tí xíu cũng có thể phá huỷ toàn thế giới, và ngay cả cái hắt hơi, một hiện tượng rất nguyên tử, có thể biến đổi bạn.

Cho nên đừng nhìn mọi thứ là nhỏ hay lớn. Không có cái gì là nhỏ và không có cái gì là lớn. Nếu bạn có con mắt xuyên thấu, thế thì những thứ rất nhỏ là quan trọng. Giữa các nguyên tử các vũ trụ được ẩn kín, và giữa vũ trụ và nguyên tử bạn không thể nói cái nào là lớn và cái nào là nhỏ. Ngay cả một nguyên tử cũng là một vũ trụ trong bản thân nó, và vũ trụ lớn nhất không là gì ngoài các nguyên tử. Cho nên đừng nghĩ dưới dạng lớn và nhỏ. Cứ thử đi. Đừng nói, "Cái gì có thể xảy ra trong cái hắt hơi? Tôi đã từng hắt hơi cả đời rồi, và chẳng cái gì xảy ra."

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập