Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật ở giữa vui thú và đau đớn
 
 
Mật tông

Kĩ thuật ở giữa vui thú và đau đớn

Middle way – Transcend Together

 

“Ôi người yêu, dồn chú ý không vào vui thú không vào đau đớn, mà ở giữa những điều này.”

 

Mọi thứ đều có tính cực, và tâm trí chuyển từ cực này sang cực khác, không bao giờ ở giữa. Bạn có biết bất kì khoảnh khắc nào khi bạn không hạnh phúc không bất hạnh không? Bạn có biết bất kì khoảnh khắc nào khi bạn không mạnh khoẻ không ốm bệnh không? Bạn có biết bất kì khoảnh khắc nào khi bạn không thế này không thế nọ không, khi bạn chỉ ở giữa, chỉ ở chính giữa, đúng chỗ giữa? Tâm trí chuyển từ cực này sang cực khác ngay lập tức. Nếu bạn hạnh phúc, sớm hay muộn bạn sẽ chuyển sang bất hạnh, và bạn sẽ chuyển ngay lập tức: hạnh phúc sẽ biến mất và bạn sẽ bất hạnh.

Nếu bạn cảm thấy tốt đẹp, sớm hay muộn bạn sẽ cảm thấy tồi tệ, và không có điểm tại đó bạn là ở giữa. Bạn chuyển ngay lập tức từ cái này sang cái kia. Giống như con lắc của đồng hồ cổ, bạn chuyển từ trái sang phải, từ phải sang trái, và con lắc liên tục chuyển động. Có luật bí mật: khi con lắc đi sang trái, nó dường như là đi sang trái, nhưng nó đang thu đà để đi sang phải. Khi nó đi sang trái, nó thu lấy năng lượng, đà, để đi sang phải; khi nó đi sang phải, nó thu lấy đà để đi sang trái. Cho nên điều xuất hiện không phải là cái toàn thể. Khi bạn trở nên hạnh phúc, bạn đang thu lấy đà để là bất hạnh. Cho nên bất kì khi nào tôi thấy bạn cười, khoảnh khắc không còn xa khi bạn sẽ khóc.

Trong các làng Ấn Độ, người mẹ biết điều này, cho nên khi đứa con bắt đầu cười quá nhiều họ nói, "Dừng nó lại; bằng không nó sẽ khóc." Điều đó nhất định là như vậy. Nếu đứa con hạnh phúc thế, bước tiếp có thể không là gì ngoài bất hạnh. Vậy, họ dừng nó lại. Bằng không nó sẽ bất hạnh. Nhưng cùng điều đó áp dụng cho điều đảo ngược, và điều đó không được biết tới. Khi đứa trẻ khóc và bạn cố dừng nó lại, bạn không chỉ dừng việc khóc của nó; bạn đang dừng bước tiếp của nó. Nó không thể hạnh phúc bây giờ. Khi đứa trẻ khóc, cho phép nó khóc đi. Giúp nó khóc nhiều để cho khi việc khóc được kết thúc nó thu lấy đà. Bây giờ nó có thể chuyển sang phải, nó có thể hạnh phúc.

Bây giờ các nhà phân tâm nói rằng khi đứa trẻ khóc và la, không dừng nó lại, không cố thuyết phục nó, không làm sao lãng nó. Không cố hội tụ tâm trí nó đi đâu đó khác; không hối lộ nó dừng lại. Không làm bất kì cái gì. Chỉ vẫn còn im lặng gần nó, và cho phép nó khóc và kêu và la để cho nó có thể dễ dàng chuyển sang hạnh phúc. Bằng không, nó sẽ không có khả năng khóc cũng không có khả năng hạnh phúc. Đó là cách tất cả chúng ta đã trở thành. Chúng ta không thể làm được bất kì cái gì. Nụ cười nửa vời, nước mắt cũng nửa vời; mọi thứ đều lẫn lộn.

Nhưng đây là luật tự nhiên của tâm trí. Nó chuyển từ cực này sang cực khác. Kĩ thuật này để thay đổi luật tự nhiên này: "Ôi người yêu, dồn chú ý không vào vui thú không vào đau đớn, mà ở giữa những điều này." Bất kì cực nào đều có thể được chọn, và cố ở chính giữa. Bạn có thể làm gì để ở giữa? Làm sao bạn sẽ ở giữa? Một điều: khi đau có đó, bạn có thể làm gì? Khi đau có đó, bạn muốn thoát khỏi nó. Bạn không muốn nó; bạn cố đi xa khỏi nó. Nỗ lực của bạn là để đi sang cái đối lập - là hạnh phúc, là vui vẻ.

Khi có hạnh phúc, bạn làm gì? Nỗ lực của bạn là bám lấy nó để cho cực kia có thể không đi vào - bám lấy nó! Khi hạnh phúc có đó bạn bám vào; khi đau có đó bạn trốn đi. Đây là thái độ tự nhiên. Nếu bạn muốn thay đổi luật tự nhiên này và siêu việt trên nó, khi đau có đó đừng cố trốn thoát. Vẫn còn ở cùng nó. Bạn sẽ làm rối toàn thể cơ chế tự nhiên. Bạn bị đau đầu: vẫn còn cùng nó. Nhắm mắt lại, suy ngẫm về đau đầu; vẫn còn cùng với nó. Không làm bất kì cái gì. Chỉ là nhân chứng; không cố trốn đi.

Khi hạnh phúc có đó và bạn cảm thấy đặc biệt phúc lạc trong bất kì khoảnh khắc đặc biệt nào, không bám lấy nó. Nhắm mắt lại và vẫn còn là nhân chứng cho nó trong mọi điều. Níu bám hay trốn chạy là tự nhiên cho tâm trí bị bụi che. Nếu bạn vẫn còn là nhân chứng, sớm hay muộn bạn sẽ rơi vào giữa vì luật tự nhiên là chuyển tới cực, tới cực đối lập. Nếu bạn vẫn còn là nhân chứng, bạn ở giữa.

Phật đã gọi toàn thể triết lí của ông ấy là majjhim nikaya - trung đạo, vì kĩ thuật này. Ông ấy nói bao giờ cũng vẫn còn ở giữa; không thành vấn đề tính cực nào, bao giờ cũng còn ở giữa. Bằng việc chứng kiến người ta vẫn còn ở giữa. Khoảnh khắc bạn đánh mất việc chứng kiến bạn hoặc trở thành bị gắn bó hoặc bị đẩy ra. Nếu bạn bị đẩy ra bạn sẽ đi sang cực đoan kia; nếu bạn bị gắn bó bạn sẽ cố vẫn còn ở cực đoan này, nhưng bạn sẽ không bao giờ ở giữa. Chỉ là nhân chứng. Không bị gắn bó, không bị đẩy ra. Đau đầu có đó, chấp nhận nó. Nó có đó như sự kiện. Như cây có đó, như nhà có đó, như đêm có đó, đau đầu có đó. Chấp nhận nó và nhắm mắt lại. Không cố trốn khỏi nó.

Bạn hạnh phúc; chấp nhận sự kiện này. Không bám lấy nó, và không cố trở thành bất hạnh; không cố bất kì cái gì. Nếu bất hạnh tới, cho phép nó. Nếu hạnh phúc tới, cho phép nó. Chỉ vẫn còn là người quan sát trên núi, chỉ nhìn mọi thứ. Sáng tới, và thế rồi tối tới, và thế rồi mặt trời mọc, và thế rồi mặt trời lặn và có sao và bóng tối, và lại mặt trời mọc - và bạn chỉ là người quan sát trên núi. Bạn không thể làm bất kì cái gì. Bạn đơn giản nhìn. Buổi sáng đã tới; bạn lưu ý sự kiện này, và bạn biết rằng bây giờ buổi tối sẽ tới vì buổi tối đi theo buổi sáng. Và khi buổi tối tới bạn lưu ý sự kiện này, và bạn biết rằng bây giờ buổi sáng sẽ tới vì buổi sáng đi theo sau buổi tối.

Khi đau có đó, bạn chỉ là người quan sát. Bạn biết rằng đau đã tới, và sớm hay muộn nó sẽ đi, và đối lập cực sẽ tới. Và khi hạnh phúc đã tới, bạn biết rằng nó sẽ không bao giờ còn lại mãi. Bất hạnh sẽ chỉ ẩn kín đâu đó, nó sẽ tới. Bạn vẫn còn là người quan sát. Nếu bạn có thể quan sát mà không có hấp dẫn và không có đẩy ra, bạn sẽ rơi vào giữa, và một khi con lắc dừng lại ở giữa bạn có thể lần đầu tiên nhìn thế giới là gì.

Trong khi bạn chuyển động, bạn không thể biết thế giới là gì; chuyển động của bạn làm lẫn lộn mọi thứ. Một khi bạn không chuyển động, bạn có thể nhìn vào thế giới. Lần đầu tiên bạn biết thực tại là gì. Tâm trí bất động biết thực tại là gì; tâm trí chuyển động không thể biết thực tại là gì. Tâm trí bạn giống như chiếc máy ảnh: bạn liên tục di chuyển và chụp ảnh, nhưng bất kì cái gì tới đều chỉ là lộn xộn vì máy ảnh phải không chuyển động. Nếu máy ảnh chuyển động, ảnh sẽ chỉ là lộn xộn.

Ý thức của bạn đang chuyển động từ con lắc này sang con lắc khác, và bất kì cái gì bạn biết về thực tại đều chỉ là lộn xộn, ác mộng. Bạn không biết cái gì là cái gì; mọi thứ bị lộn xộn, bị thiếu. Nếu bạn vẫn còn ở giữa và con lắc đã dừng lại, nếu tâm thức của bạn được hội tụ vào bây giờ, được định tâm, thế thì bạn biết thực tại là gì. Chỉ tâm trí bất động mới có thể biết chân lí là gì. " Ôi người yêu, dồn chú ý không vào vui thú không vào đau đớn, mà ở giữa những điều này."

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập