Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật coi thế giới là vở kịch
 
 
Mật tông

Kĩ thuật coi thế giới là vở kịch

Spiritual Life - The world is a drama staged in dream.... | Facebook

 

“Cái gọi là vũ trụ này xuất hiện như trò xiếc, chiếu phim. Là hạnh phúc nhìn nó như vậy.”

 

Toàn thế giới này là giống như vở kịch, cho nên đừng quá nghiêm chỉnh về nó. Tính nghiêm chỉnh sẽ buộc bạn vào rắc rối, bạn sẽ lâm vào rắc rối. Đừng nghiêm chỉnh về nó. Không cái gì là nghiêm chỉnh; toàn thể thế giới này chỉ là vở kịch.

Nếu bạn có thể nhìn toàn thế giới như vở kịch bạn sẽ thu lại tâm thức nguyên bản của bạn. Bụi tụ lại vì bạn nghiêm chỉnh thế. Tính nghiêm chỉnh đó tạo ra vấn đề, và chúng ta nghiêm chỉnh tới mức ngay cả trong khi xem kịch chúng ta cũng thu thập bụi. Vào rạp chiếu phim và nhìn các khán giả mà xem. Đừng nhìn lên màn ảnh, quên phim đi; đừng nhìn lên màn ảnh; chỉ nhìn vào các khán giả trong rạp. Ai đó sẽ khóc và nước mắt lăn dài. Ai đó sẽ cười, ai đó sẽ trở nên bị kích động dục. Cứ nhìn vào mọi người. Họ đang làm gì? Cái gì xảy ra cho họ? Và không có gì trên màn ảnh, chỉ các ảnh - ảnh của ánh sáng và bóng tối. Màn ảnh trống vắng.

Nhưng làm sao họ bị kích động? Họ khóc, than, cười. Ảnh không chỉ là ảnh; phim không chỉ là phim. Họ đã quên mất rằng đó chỉ là câu chuyện. Họ đã nhận nó một cách nghiêm chỉnh. Nó đã "trở thành sống động "! Nó là "thực"! Và điều này đang xảy ra ở mọi nơi, không chỉ trong rạp chiếu phim. Nhìn vào cuộc sống tất cả bao quanh bạn mà xem. Nó là gì?

Nhiều người đã sống trên trái đất này. Nơi bạn đang ngồi, ít nhất mười xác chết được chôn ở chỗ đó, và họ nữa đã nghiêm chỉnh như bạn. Bây giờ họ không còn nữa. Cuộc đời họ đã đi đâu? Vấn đề của họ đã đi đâu? Họ đã tranh đấu - tranh đấu vì một li đất, và đất có đó và họ không còn nữa.

Và tôi không nói rằng vấn đề của họ không phải là vấn đề. Chúng có là vấn đề - như vấn đề của bạn là vấn đề. Chúng là "nghiêm chỉnh" - vấn đề của sống và chết. Nhưng vấn đề của họ ở đâu? Và nếu toàn thể nhân loại phải biến mất một ngày nào đó, trái đất sẽ có đó, cây sẽ vẫn mọc, sông sẽ vẫn chảy và mặt trời sẽ vẫn mọc, và trái đất sẽ không cảm thấy bất kì thiếu vắng nào hay tự hỏi nhân loại ở đâu.

Nhìn vào sự mở rộng này: nhìn ngược lại, nhìn lên trước, nhìn vào mọi chiều về bạn đang là gì, cuộc sống của bạn là gì. Nó có vẻ giống như giấc mơ dài, và mọi thứ bạn đã coi là nghiêm chỉnh thế ở khoảnh khắc này trở thành vô dụng ở khoảnh khắc tiếp. Bạn thậm chí không thể nhớ được nó.

Nhớ lại tình yêu đầu tiên của bạn, nó nghiêm chỉnh làm sao. Cuộc sống phụ thuộc vào nó. Bây giờ bạn không nhớ nó chút nào, nó bị quên đi. Và bất kì cái gì bạn đang nghĩ rằng cuộc sống của bạn phụ thuộc vào hôm nay sẽ bị quên đi. Cuộc sống là một luồng, không cái gì còn lại. Nó giống như cuốn phim đang chiếu, mọi thứ thay đổi thành mọi thứ khác. Nhưng trong khoảnh khắc bạn cảm thấy nó rất nghiêm chỉnh, và bạn bị bối rối. Kĩ thuật này nói, "Cái gọi là vũ trụ này xuất hiện như trò xiếc, chiếu phim. Là hạnh phúc nhìn nó như vậy."

Ở Ấn Độ, chúng ta đã gọi thế giới này không phải là sáng tạo của Thượng đế, mà là sự vui chơi, trò chơi, leela. Khái niệm về leela là hay, vì sáng tạo dường như nghiêm chỉnh. Thượng đế của người Ki tô giáo, người Do Thái rất nghiêm khắc. Ngay cả với một sự không vâng lời, Adam đã bị tống ra khỏi vườn Eden - và không chỉ anh ta bị tống ra, vì anh ta, toàn thể nhân loại bị tống ra. Anh ta là cha của chúng ta, và chúng ta khổ vì anh ta. Thượng đế dường như là nghiêm khắc thế. Anh ta đáng ra không nên không vâng lời. Và nếu anh ta không vâng lời, anh ta sẽ nhận trả thù, và việc trả thù này đã là lâu thế.

Tội này chẳng có vẻ gì là nghiêm trọng. Thực sự, Adam đã phạm nó vì cái ngu xuẩn riêng của Thượng đế. Thượng đế cha nói với Adam, "Đừng lại gần cái cây này, Cây Tri thức, và đừng ăn quả của nó." Cấm đoán này trở thành lời mời, và đây là tâm lí. Trong khu vườn lớn thế, chỉ mỗi Cây Tri thức trở nên hấp dẫn. Nó bị cấm. Bất kì nhà tâm lí học nào cũng có thể nói, Thượng đế phạm sai lầm. Nếu quả của cây đó không được ăn, vậy tốt hơn cả là không nói về nó chút nào. Không có khả năng nào cho Adam đi tới cây đó, và toàn thể nhân loại chắc đã ở trong vườn. Nhưng lời nói này, mệnh lệnh này, "Đừng ăn," tạo ra rắc rối; cái "đừng" này tạo ra toàn thể rắc rối.

Vì Adam đã không vâng lời anh ta đã bị tống ra khỏi cõi trời, và việc trả thù dường như lâu thế. Và người Ki tô giáos nói Jesus đã bị đóng định chỉ để chuộc lỗi cho chúng ta - chuộc lỗi cho chúng ta từ cái tội đó mà Adam đã phạm phải. Cho nên toàn thể khái niệm Ki tô giáo về lịch sử treo lên hai người - Adam và Jesus. Adam phạm tội, và Jesus chịu khổ để chuộc lại cho chúng ta khỏi nó và cho phép bản thân ông ấy bị đóng đinh. Ông ấy chịu khổ để cho tội của Adam có thể được tha thứ. Nhưng dường như là Thượng đế vẫn chưa tha thứ. Jesus bị đóng đinh, nhưng nhân loại tiếp tục khổ theo cùng cách.

Chính khái niệm về Thượng đế như người cha là xấu, nghiêm chỉnh. Khái niệm Ấn Độ không phải là về đấng sáng tạo. Thượng đế chỉ là một người chơi; ngài không nghiêm chỉnh. Đây chỉ là trò chơi. Qui tắc có đó, nhưng qui tắc của trò chơi. Bạn không cần nghiêm chỉnh về chúng. Không cái gì là tội - chỉ sai lầm, và bạn khổ vì sai lầm, không vì Thượng đế trừng phạt bạn. Bạn khổ vì qui tắc mà bạn không tuân theo. Thượng đế không trừng phạt bạn. Toàn thể khái niệm về leela cho cuộc sống mầu sắc kịch; nó trở thành vở kịch dài. Và kĩ thuật này dựa trên quan niệm này: "Cái gọi là vũ trụ này xuất hiện như trò xiếc, chiếu phim. Là hạnh phúc nhìn nó như vậy."

Nếu bạn bất hạnh, bạn đã coi nó quá nghiêm chỉnh. Và đừng cố tìm bất kì cách nào để làm sao được hạnh phúc. Chỉ thay đổi thái độ của bạn thôi. Bạn không thể hạnh phúc với tâm trí nghiêm chỉnh được. Với tâm trí lễ hội, bạn có thể hạnh phúc. Coi toàn thể cuộc sống này là huyền thoại, là câu chuyện đi. Nó là một, nhưng một khi bạn coi nó theo cách này bạn sẽ không bị bất hạnh. Bất hạnh tới từ nghiêm chỉnh quá nhiều. Thử trong bẩy ngày; trong bẩy ngày nhớ duy nhất một điều - rằng toàn thế giới chỉ là vở kịch - và bạn sẽ không là cùng người cũ nữa. Chỉ trong bẩy ngày thôi! Bạn sẽ không mất gì mấy vì bạn chẳng có gì để mất.

Bạn có thể thử nó. Trong bẩy ngày coi mọi thứ là vở kịch, chỉ như buổi diễn. Bẩy ngày này sẽ cho bạn nhiều thoáng nhìn về phật tính của bạn, về sự thuần khiết bên trong của bạn. Và một khi bạn có thoáng nhìn bạn không thể còn là người cũ được. Bạn sẽ hạnh phúc, và bạn không thể quan niệm được về kiểu hạnh phúc nào có thể xảy ra cho bạn vì bạn đã không biết hạnh phúc nào. Bạn đã chỉ biết các mức độ của bất hạnh: đôi khi bạn đã bất hạnh nhiều hơn, đôi khi bất hạnh ít hơn, và khi bạn bất hạnh ít hơn bạn gọi nó là hạnh phúc. Bạn không biết hạnh phúc là gì vì bạn không thể biết. Khi bạn có quan niệm về thế giới trong đó bạn đang coi nó rất nghiêm chỉnh, bạn không thể biết được hạnh phúc là gì. Hạnh phúc xảy ra chỉ khi bạn được bắt vào trong thái độ này, rằng thế giới chỉ là chơi đùa.

Cho nên thử điều này đi, và làm mọi thứ theo cách rất lễ hội, mở hội, làm việc “diễn" - không phải là thứ thật. Nếu bạn là chồng, chơi đùa đi, là người chồng chơi đùa; nếu bạn là vợ, là vợ chơi đùa. Làm nó chỉ là trò chơi. Và có qui tắc, tất nhiên; bất kì trò chơi nào được chơi đều cần qui tắc. Hôn nhân là qui tắc và li dị là qui tắc, nhưng đừng nghiêm chỉnh về chúng. Chúng là qui tắc, và qui tắc này sinh ra qui tắc khác. Li dị là xấu; vì hôn nhân là xấu: qui tắc này sinh ra qui tắc khác! Nhưng đừng nhận chúng một cách nghiêm chỉnh, và thế rồi xem cách phẩm chất cuộc sống của bạn thay đổi ngay lập tức.

Về nhà tối nay, và cư xử với vợ hay chồng bạn hay con bạn dường như bạn đang làm một phần trong vở kịch, và xem cái đẹp của nó. Nếu bạn đang chơi một phần, bạn sẽ cố là hiệu quả, nhưng bạn sẽ không bị rối loạn. Không có nhu cầu. Bạn sẽ làm một phần và đi ngủ. Nhưng nhớ, nó là một phần, và trong bẩy ngày liên tục tuân theo thái độ này. Thế thì hạnh phúc có thể xảy ra cho bạn, và một khi bạn biết hạnh phúc là gì bạn không cần đi vào bất hạnh, vì nó là chọn lựa của bạn.

Bạn bất hạnh vì bạn đã chọn thái độ sai hướng tới cuộc sống. Bạn có thể hạnh phúc nếu bạn chọn thái độ đúng. Phật chú ý nhiều thế tới "thái độ đúng." Ông ấy làm nó thành cơ sở, nền tảng - "thái độ đúng." Thái độ đúng là gì? Tiêu chí là gì? Với tôi đây là tiêu chí: thái độ làm cho bạn hạnh phúc là thái độ đúng, và không có tiêu chí khách thể. Thái độ làm cho bạn bất hạnh và khổ là thái độ sai. Tiêu chí là tính chủ thể; hạnh phúc của bạn là tiêu chí.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập