Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Giữa thức và ngủ
 
 
Mật tông

Giữa thức và ngủ

The Quote Thief on Twitter: "You know that place between sleep and ...

 

“Tại điểm ngủ, khi giấc ngủ còn chưa tới và việc thức tỉnh bên ngoài tan biến, tại điểm này hiện hữu được khải lộ.”

 

Có điểm ngoặt nào đó trong ý thức của bạn. Tại những điểm ngoặt đó bạn ở gần với trung tâm của bạn hơn tại những lần khác. Bạn đổi số, và bất kì khi nào bạn đổi số bạn đều chuyển qua số không. Số không đó là gần hơn. Buổi sáng, khi giấc ngủ đi, tan biến, và bạn cảm thấy thức dậy nhưng còn chưa dậy hẳn, chỉ ở điểm giữa, bạn ở số không. Có một điểm mà bạn không ngủ không thức, chính ở giữa. Ở đó bạn ở số không. Từ ngủ sang thức, ý thức của bạn đổi toàn thể cơ chế. Nó nhảy từ cơ chế này sang cơ chế khác. Giữa hai cơ chế này, không có cơ chế nào; có kẽ hở. Qua kẽ hở đó bạn có thể có thoáng nhìn về hiện hữu của bạn. Cùng điều này xảy ra trong đêm khi bạn lại nhảy từ cơ chế thức sang cơ chế ngủ, từ ý thức sang vô thức. Trong một khoảnh khắc không có cơ chế nào, không có nắm giữ của cơ chế lên bạn, vì bạn phải lấy cú nhảy từ cái này sang cái nọ. Giữa hai điều này nếu bạn có thể thức tỉnh, giữa hai điều này nếu bạn có thể nhận biết, giữa hai điều này nếu bạn có thể nhớ tới bản thân bạn, bạn sẽ có thoáng nhìn về hiện hữu thật của bạn.

Làm sao làm điều đó? Trong khi đi ngủ, thảnh thơi đi. Nhắm mắt lại, làm cho phòng tối. Chỉ nhắm mắt và bắt đầu đợi. Giấc ngủ đang tới; cứ đợi, không làm gì cả, chỉ đợi! Thân thể bạn đang thảnh thơi, thân thể đang trở nên nặng: cảm nó đi. Có việc cảm nó. Giấc ngủ có cơ chế riêng của nó, nó bắt đầu làm việc. Ý thức thức của bạn đang tan biến. Nhớ, vì khoảnh khắc này sẽ rất tinh tế và khoảnh khắc này sẽ là nguyên tử. Nếu bạn bỏ lỡ, bạn bỏ lỡ. Nó không phải là thời kì rất dài - một khoảnh khắc thôi, một kẽ hở rất nhỏ, và bạn sẽ đổi từ thức sang ngủ. Chỉ đợi, đầy nhận biết. Liên tục đợi. Điều này sẽ mất thời gian. Phải mất ít nhất ba tháng. Chỉ thế thì một ngày nào đó bạn mới có thể có thoáng nhìn về khoảnh khắc mà ở ngay chính giữa. Cho nên đừng vội. Bạn không thể làm được nó ngay bây giờ; bạn không thể làm được nó đêm nay. Nhưng bạn phải bắt đầu và bạn có thể phải đợi nhiều tháng.

Bình thường, trong vòng ba tháng, một hôm điều đó xảy ra. Nó xảy ra mọi ngày đấy, nhưng nhận biết của bạn và việc gặp gỡ kẽ hở này không thể được lập kế hoạch. Nó là việc xảy ra. Bạn chỉ liên tục chờ đợi, và một ngày nào đó nó xảy ra. Ngày nào đó, đột nhiên bạn trở nên nhận biết rằng bạn không thức không ngủ - một hiện tượng rất kì lạ. Bạn thậm chí có thể trở nên sợ vì bạn đã chỉ biết hai trạng thái: bạn biết khi bạn ngủ, bạn biết khi bạn thức. Nhưng bạn không biết điểm thứ ba trong hiện hữu của bạn khi bạn không là cả hai. Với tác động đầu tiên của điều đó bạn có thể trở nên sợ sệt và hãi hùng. Đừng bị hãi và đừng bị sợ. Bất kì cái gì mà là mới thế, không được biết tới trước đây, nhất định gây ra nỗi sợ nào đó vì khoảnh khắc này, khi bạn sẽ trải nghiệm nó lặp đi lặp lại, sẽ cho bạn cả việc cảm khác nữa: rằng bạn không sống không chết, không cái này không cái nọ. Đây là vực thẳm.

Hai cơ chế này giống hai quả núi; bạn nhảy từ đỉnh này sang đỉnh kia. Nếu bạn vẫn còn ở giữa bạn ngã vào vực thẳm, và vực thẳm là không đáy: bạn liên tục rơi, bạn liên tục rơi. Người Sufis đã dùng kĩ thuật này, và trước khi cho trao kĩ thuật này cho người tìm kiếm, họ cũng trao thực hành khác để bảo vệ. Bất kì khi nào kĩ thuật này được cho trong hệ thống Sufi, trước nó một thực hành khác được trao, và điều đó là tưởng tượng bằng mắt nhắm rằng bạn đang rơi vào giếng sâu - tối, sâu và không đáy. Chỉ tưởng tượng rơi vào trong giếng sâu - rơi và rơi và rơi, rơi vĩnh hằng. Không có đáy, bạn không thể đạt tới đáy. Bây giờ việc rơi này không thể dừng lại ở bất kì chỗ nào. Bạn có thể dừng lại; bạn có thể mở mắt ra và nói thôi, nhưng bản thân việc rơi này không thể dừng lại. Nếu bạn tiếp tục, cái giếng là không đáy, và nó mỗi lúc một tối hơn.

Trong hệ thống Sufi, bài tập giếng này - bài tập giếng tối, không đáy này - là để được thực hành trước hết. Nó là tốt, giúp ích. Nếu bạn đã thực hành nó và bạn đã nhận ra cái đẹp của nó, cái im lặng, thế thì bạn càng đi sâu hơn trong giếng, bạn sẽ càng trở nên im lặng hơn. Thế giới bị bỏ lại xa xôi, và bạn cảm thấy rằng bạn đã đi xa xôi, xa xôi, xa xôi. Im lặng phát triển cùng bóng tối, và sâu bên dưới không có đáy. Sợ tới với tâm trí bạn, nhưng bạn biết rằng đây chỉ là tưởng tượng cho nên bạn có thể tiếp tục.

Qua kinh nghiệm này, bạn trở nên có năng lực của kĩ thuật này, và thế rồi, khi bạn rơi vào trong giếng giữa thức và ngủ, nó không là tưởng tượng; nó là sự kiện thực. Và nó là không đáy, vực thẳm không đáy. Đó là lí do tại sao Phật đã gọi điều này là trống rỗng hư không - shunya. Không có kết thúc cho nó. Một khi bạn biết nó, bạn cũng đã trở thành vô tận. Khó có thoáng nhìn này trong khi thức. Tất nhiên, thế thì nó là không thể được trong khi bạn đang ngủ vì thế thì cơ chế này đang vận hành, và khó tách bản thân bạn khỏi cơ chế này. Nhưng có một khoảnh khắc trong đêm và trong sáng một khoảnh khắc khác - trong hai mươi bốn giờ có hai khoảnh khắc này - khi nó rất dễ, nhưng người ta phải đợi.

"Tại điểm ngủ, khi giấc ngủ còn chưa tới và việc thức tỉnh bên ngoài tan biến, tại điểm này hiện hữu được khải lộ." Thế thì bạn biết bạn là ai, hiện hữu thực của bạn là gì, sự tồn tại đích thực của bạn là gì. Chúng ta là giả khi chúng ta thức, và bạn biết rõ điều đó. Bạn là giả khi bạn thức. Bạn mỉm cười khi nước mắt chắc đã là thực hơn. Nước mắt của bạn cũng không thể tin được. Chúng có thể chỉ là mẽ ngoài, nghi lễ, bổn phận. Nụ cười của bạn là giả, và những người nghiên cứu về mặt có thể nói rằng nụ cười của bạn chỉ là nụ cười tô vẽ. Không có gốc rễ bên trong; nụ cười chỉ trên mặt bạn, chỉ trên môi bạn. Nó không ở đâu khác trong con người bạn. Không có gốc rễ, không có chi nào. Nó bị áp đặt. Nụ cười không tới từ bên trong ra bên ngoài; nụ cười đã bị áp đặt từ bên ngoài.

Bất kì cái gì bạn nói và bất kì cái gì bạn hành động đều là giả, và không nhất thiết trường hợp bạn làm kinh doanh sống giả này là theo cách có ý thức - không nhất thiết! Bạn có thể vô nhận biết toàn bộ - và bạn là vậy! Bằng không sẽ rất khó để mang cái vô nghĩa giả như vậy một cách liên tục. Nó là tự động. Tính giả này liên tục kéo dài trong khi bạn thức, và nó liên tục ngay cả khi bạn ngủ - theo cách khác, tất nhiên. Mơ của bạn là biểu tượng, không là thật. Điều ngạc nhiên là ngay cả trong mơ, bạn là không thực, ngay cả trong mơ bạn sợ, và bạn tạo ra biểu tượng.

Bây giờ phân tâm học liên tục làm kinh doanh này về phân tích giấc mơ của bạn. Họ có kinh doanh lớn vì bạn không thể phân tích được giấc mơ riêng của bạn. Chúng là biểu tượng, chúng không là thực. Chúng nói cái gì đó chỉ theo biểu dụ. Nếu bạn muốn giết mẹ bạn và gạt bỏ bà ấy, bạn sẽ không giết bà ấy ngay cả trong mơ của bạn. Bạn sẽ giết ai đó khác người có vẻ giống mẹ bạn. Bạn sẽ giết cô của bạn hay người nào đó khác, nhưng không phải mẹ bạn. Ngay cả trong mơ bạn không thể là thực được. Thế rồi phân tâm được cần tới; nhà chuyên nghiệp được cần để diễn giải - nhưng bạn có thể mô tả toàn thể sự việc này theo cách mà ngay cả phân tâm học cũng bị lừa.

Mơ của bạn cũng là giả toàn bộ. Nếu bạn là thực khi bạn đang thức, mơ của bạn sẽ là thực. Chúng sẽ không có tính biểu tượng. Nếu bạn muốn giết mẹ bạn, bạn sẽ thấy giấc mơ trong đó bạn giết mẹ bạn, và không người diễn giải nào sẽ được cần để chỉ cho bạn giấc mơ của bạn ngụ ý gì. Nhưng chúng ta giả thế. Trong mơ bạn một mình, dầu vậy vẫn sợ thế giới và xã hội.

Giết mẹ là tội lớn nhất, và tôi tự hỏi liệu bạn đã bao giờ nghĩ về tại sao giết người mẹ là tội lớn nhất không. Nó là tội lớn nhất vì mọi người đều cảm thấy sự thù hận sâu hướng tới mẹ mình. Nó là tội lớn nhất, và nó được dạy, tâm trí bạn được ước định, rằng ngay cả nghĩ tới việc làm hại mẹ bạn là tội rồi. Bà ấy đã cho sinh ra bạn. Trên khắp thế giới, trong mọi xã hội, cùng điều đó được dạy. Không có xã hội nào trên trái đất sẽ không đồng ý với điều này, rằng giết mẹ là tội lớn nhất. Bà ấy đã cho bạn việc sinh thành và bạn giết bà ấy sao?

Nhưng tại sao có việc dạy này? Sâu bên dưới có khả năng rằng mọi người chống lại sự cần thiết về người mẹ của mình - vì người mẹ đã không chỉ cho sinh thành ra bạn, bà ấy đã là công cụ làm bạn thành giả; bà ấy đã là công cụ ép buộc bạn là không thực. Bà ấy đã làm bạn thành bất kì cái gì bạn đang là vậy. Nếu bạn là địa ngục, bà ấy có một phần trong đó, phần lớn nhất. Nếu bạn khổ, mẹ bạn có đó ở đâu đó, ẩn trong bạn vì người mẹ đã cho bạn việc sinh, bà ấy đã nuôi lớn bạn - hay, thực sự, bà ấy đang mang bạn “xuống” từ thực tại của bạn. Bà ấy đã làm bạn thành giả. Cái không thực đầu tiên đã xảy ra giữa bạn và mẹ bạn; dối trá đầu tiên đã xảy ra giữ bạn và mẹ bạn - dối trá đầu tiên!

Ngay cả khi không có ngôn ngữ và đứa trẻ không biết nói, nó có thể dối trá. Đứa trẻ sớm hay muộn trở nên nhận biết rằng nhiều tình cảm của nó không được mẹ nó chấp nhận. Mặt bà ấy, mắt bà ấy, hành vi của bà ấy, tâm trạng bà ấy, mọi thứ đều chỉ ra rằng cái gì đó trong nó là không được chấp nhận, không được ca ngợi. Thế rồi nó bắt đầu đè nén. Cái gì đó sai. Chưa có ngôn ngữ; tâm trí nó không vận hành. Nhưng toàn thể thân thể nó bắt đầu đè nén. Thế thì nó bắt đầu cảm thấy rằng đôi khi cái gì đó được người mẹ chấp nhận. Nó phụ thuộc vào người mẹ, cuộc sống của nó phụ thuộc vào người mẹ. Nếu người mẹ bỏ nó, nó sẽ không còn nữa. Toàn thể sự tồn tại của nó được định tâm vào người mẹ.

Mọi thứ người mẹ biểu lộ, làm, nói, cư xử, là có ý nghĩa. Nếu đứa trẻ mỉm cười, và người mẹ yêu nó và cho nó hơi ấm và sữa và ôm nó, nó đang học chính trị. Nó sẽ mỉm cười khi không có nụ cười trong nó vì bây giờ nó biết nó có thể thuyết phục được người mẹ. Nó sẽ mỉm cười nụ cười giả tạo. Thế thì kẻ dối trá được sinh ra; chính khách đã đi vào trong sự tồn tại. Bây giờ nó biết cách là giả, và điều này nó học trong mối quan hệ của nó với mẹ nó. Đây là mối quan hệ đầu tiên với thế giới. Khi nó sẽ trở nên nhận biết về khổ của nó, về địa ngục của nó, về lẫn lộn của nó, nó sẽ thấy rằng mẹ nó được ẩn kín ở đâu đó.

Có mọi khả năng rằng bạn có thể cảm thấy thù địch hướng tới mẹ bạn. Đó là lí do tại sao mọi nền văn hoá đều nhấn mạnh rằng giết mẹ bạn là tội lớn nhất. Ngay cả trong ý nghĩ, ngay cả trong mơ, bạn không thể giết mẹ bạn được. Tôi không nói rằng bạn phải giết bà ấy, tôi đơn giản nói rằng mơ của bạn cũng là giả - biểu tượng, không thực. Bạn là giả tới mức bạn thậm chí không thể mơ được giấc mơ thực.

Đây là hai bộ mặt giả: một bộ mặt có đó trong khi bạn thức, một bộ mặt có đó trong khi bạn ngủ. Giữa hai bộ mặt giả này có một cánh cửa rất nhỏ, một khoảnh hở. Trong khoảng hở đó bạn có thể có thoáng nhìn về mặt nguyên bản của bạn khi bạn đã không có quan hệ với mẹ bạn, và qua mẹ bạn với xã hội; khi bạn đã một mình với bản thân bạn; khi bạn đã hiện hữu - không cái này và cái nọ, không có phân chia. Chỉ cái thực đã hiện hữu; không có cái không thực. Bạn có thể có thoáng nhìn về bộ mặt đó, bộ mặt hồn nhiên đó giữa hai cơ chế này.

Bình thường chúng ta không quan tâm tới mơ, chúng ta quan tâm tới những giờ thức của chúng ta. Nhưng phân tâm quan tâm nhiều hơn tới mơ của bạn, không với những giờ thức của bạn, vì nó cảm thấy rằng trong những giờ thức bạn là kẻ dối trá lớn hơn. Trong mơ cái gì đó có thể bị bắt giữ. Bạn ít nhận biết khi bạn ngủ, và bạn không ép buộc mọi thứ, bạn không thao túng. Thế thì cái gì đó thực có thể được bắt giữ. Bạn có thể là người vô dục, là sư trong những giờ thức của bạn, nhưng bạn đã đè nén thôi thúc dục. Thế thì nó sẽ áp đặt bản thân nó trong mơ của bạn; mơ của bạn sẽ có tính dục. Rất khó tìm ra một sư không có giấc mơ dục - đúng hơn, là không thể được. Bạn có thể thấy kẻ tội phạm không có giấc mơ dục, nhưng bạn không thể tìm thấy người tôn giáo mà không có giấc mơ dục. Người truỵ lạc có thể không có giấc mơ dục, nhưng cái gọi là thánh nhân thì không vậy, vì bất kì cái gì bạn ấn xuống trong khi bạn thức sẽ trồi lên trong mơ của bạn và sẽ tô mầu mơ của bạn.

Các nhà phân tâm không quan tâm tới cuộc sống thức của bạn vì họ biết nó là giả toàn bộ. Nếu cái gì đó của cái thức có thể được thoáng nhìn qua, nó có thể được thoáng nhìn qua chỉ trong mơ của bạn. Nhưng mật tông nói rằng ngay cả mơ là không thực thế. Chúng là nhiều thực hơn - và điều này có vẻ ngược đời vì chúng ta nghĩ rằng mơ là không thực - chúng là thực hơn những giờ thức của bạn vì thế thì bạn ít cảnh giác hơn. Kẻ kiểm duyệt ngủ, và mọi thứ có thể tới, và những thứ bị đè nén có thể diễn đạt bản thân nó - tất nhiên một cách biểu tượng, nhưng biểu tượng có thể được phân tích.

Và trên khắp thế giới biểu tượng con người là như nhau. Bạn có thể nói tiếng khác trong khi thức, nhưng khi mơ bạn nói cùng ngôn ngữ. Trên khắp thế giới ngôn ngữ mơ là một. Nếu dục bị kìm nén, thế thì cùng biểu tượng sẽ tới. Nếu thôi thúc về thức ăn, thôi thúc ăn, đói, bị kìm nén, thế thì cùng biểu tượng sẽ tới - hay biểu tượng tương tự. Ngôn ngữ mơ là một, nhưng trong mơ vẫn có vấn đề vì chúng là biểu tượng. Và một Freud có thể diễn giải chúng theo cách khác, một Jung theo cách khác và một Adler lại theo cách khác. Và nếu bạn được phân tích bởi hàng trăm nhà phân tâm, sẽ có hàng trăm diễn giải. Bạn sẽ vẫn bị lẫn lộn hơn bạn đã vậy trước đây, lẫn lộn hơn với hàng trăm diễn giải về một điều.

Mật tông nói bạn là thực không trong cả thức lẫn ngủ. Bạn là thực chỉ ở giữa. Cho nên đừng quan tâm tới thức, và đừng quan tâm tới mơ và ngủ. Quan tâm tới kẽ hở; nhận biết về kẽ hở này. Khi chuyển qua từ trạng thái này sang sang trạng thái khác, có thoáng nhìn đi. Và một khi bạn biết lúc kẽ hở tới, bạn trở thành người chủ của nó. Bạn có chìa khoá; bạn có thể mở kẽ hở đó bất kì lúc nào và đi vào trong nó. Một chiều hướng khác của hiện hữu, chiều hướng thực, mở ra.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập