Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật nghe vô âm bên trong
 
 
Mật tông

Kĩ thuật nghe vô âm bên trong

Stressed woman with closed eyes plugging ears with fingers | Free ...

 

Dừng tai bằng việc bịt và dừng trực tràng bằng việc co, đi vào âm thanh.

 

Chúng ta thậm chí không nhận biết về thân thể hay cách thân thể vận hành và đạo của nó là gì, con đường của nó là gì. Nhưng nếu bạn quan sát, thế thì bạn có thể trở nên nhận biết rất dễ dàng. Nếu bạn bịt tai lại và co trực tràng lên, mọi thứ sẽ dừng lại cho bạn. Dường như là toàn thể thế giới đã trở thành bất động - dường như mọi thứ đã trở thành tĩnh tại, bị dừng lại. Không chỉ các chuyển động, bạn sẽ cảm thấy dường như thời gian đã dừng lại.

Cái gì xảy ra khi bạn kéo trực tràng lên, co nó lại? Cái gì xảy ra? Khi cả hai tai bị bịt lại đồng thời, với tai bị bịt bạn sẽ nghe âm thanh bên trong. Nhưng nếu trực tràng không được kéo lên, âm thanh đó được xả ra bởi trực tràng. Âm thanh đó rất tinh tế. Nếu trực tràng được kéo lên, bị co lại, và tai bị bịt, bạn sẽ thấy bên trong bạn một cột âm thanh - và âm thanh đó là của im lặng. Nó là âm thanh phủ định. Khi mọi âm thanh đã dừng lại, thế thì bạn cảm thấy âm thanh của im lặng hay âm thanh của vô âm. Nhưng nó sẽ được xả ra từ trực tràng.

Cho nên bịt tai và co trực tràng đi. Thế thì bạn bị đóng từ cả hai phía, và thân thể bạn trở thành bị đóng và chỉ chất đầy bằng âm thanh. Cảm giác này về việc được chất đầy bằng âm thanh cho sự hoàn thành sâu. Cho nên chúng ta sẽ phải hiểu nhiều điều quanh nó, chỉ thế thì sự việc mới trở thành có thể cho bạn để có cảm giác về điều xảy ra.

Chúng ta không nhận biết về thân thể - đó là một trong những vấn đề cơ bản cho người tìm kiếm. Và xã hội chống lại việc trở nên nhận biết về thân thể vì xã hội sợ thân thể. Cho nên chúng ta huấn luyện mọi đứa trẻ không nhận biết về thân thể, chúng ta làm cho mọi đứa trẻ thành không nhạy cảm. Chúng ta tạo ra khoảng cách giữa tâm trí và thân thể của đứa trẻ, để cho nó không nhận biết thật nhiều về thân thể, vì nhận biết thân thể sẽ tạo ra vấn đề cho xã hội.

Nhiều điều được ngụ ý. Nếu đứa trẻ nhận biết về thân thể, sớm hay muộn nó sẽ trở nên nhận biết về dục. Và nếu nó quá nhận biết về thân thể, nó sẽ cảm thấy tính dục, nhục dục. Cho nên chúng ta phải giết chính rễ. Nó phải bị làm cho “đờ đẫn” về thân thể nó, không nhạy cảm, để cho nó không bao giờ cảm thấy điều đó. Bạn không cảm thấy thân thể bạn. Bạn cảm thấy nó chỉ khi cái gì đó sai xảy ra, khi cái gì đó đi sai.

Bạn bị đau trong đầu, thế thì bạn cảm thấy đầu bạn. Gai nào đó có đó, thế thì bạn cảm thấy chân bạn. Khi thân thể bạn đau, bạn cảm thấy rằng bạn có thân thể. Bạn cảm thấy nó chỉ khi cái gì đó đi sai, và thế nữa cũng không ngay tức thì. Bạn không bao giờ nhận biết về bệnh của bạn ngay lập tức. Bạn trở nên nhận biết chỉ khi một thời kì đã trôi qua và khi bệnh liên tục gõ vào ý thức của bạn rằng, "Tôi đang ở đây." Chỉ thế thì bạn mới trở nên nhận biết. Cho nên không ai thực sự đi tới bác sĩ đúng lúc. Mọi người tới đó thường muộn, khi bệnh đã đi vào sâu và đã làm nhiều thứ sai.

Nếu đứa trẻ đã lớn lên với sự nhạy cảm nó sẽ trở nên nhận biết về bệnh ngay trước khi bệnh xảy ra. Và bây giờ, đặc biệt ở Nga, họ đang làm việc trên lí thuyết rằng bệnh thậm chí có thể được biết tới sáu tháng trước việc xảy ra của nó nếu ai đó có nhạy cảm rất sâu về thân thể mình, vì những thay đổi tinh tế bắt đầu lâu từ trước. Họ chuẩn bị cho thân thể về bệnh này. Tác động được cảm thấy ngay cả từ sáu tháng trước.

Nhưng không bao giờ để ý tới bệnh, chúng ta không bao giờ trở nên nhận biết ngay cả về chết! Nếu bạn sẽ chết ngày mai, hôm nay bạn thậm chí không nhận biết. Một thứ như chết mà có thể xảy ra vào khoảnh khắc tiếp, và bạn không nhận biết về khoảnh khắc này. Bạn chết toàn bộ với thân thể bạn, không nhạy cảm. Toàn thể xã hội này, toàn thể nền văn hoá mãi cho tới giờ, tạo ra sự đờ đẫn này, tính chết này, vì nó đã từng chống lại thân thể. Bạn không được phép cảm thấy nó. Chỉ trong những tai nạn bạn mới có thể được tha thứ, thứ lỗi về việc nhận biết về nó; bằng không thì "không nhận biết về thân thể."

Điều này tạo ra nhiều vấn đề, đặc biệt với mật tông, vì mật tông tin vào nhạy cảm sâu sắc và tri thức về thân thể. Bạn liên tục di chuyển và thân thể bạn liên tục làm nhiều thứ và bạn vô nhận biết. Bây giờ nhiều công việc đang được làm trên ngôn ngữ thân thể. Thân thể có ngôn ngữ riêng của nó, và các nhà tâm thần và nhà tâm lí và nhà phân tâm nói riêng đang được huấn luyện về ngôn ngữ thân thể, vì họ nói bạn không thể tin được vào con người hiện đại. Bất kì cái gì người đó nói đều không thể tin được. Thay vì thế, người ta phải quan sát thân thể người đó, cái sẽ cho manh mối đúng hơn.

Một người đi vào văn phòng của nhà tâm thần. Nhà tâm thần già, phân tâm kiểu Freud, cứ nói và nói mãi với người này để đem ra bất kì cái gì đang bị ẩn kín trong tâm trí ông ta. Tâm thần hiện đại sẽ quan sát thân thể người đó vì việc đó cho manh mối. Nếu một người là người bản ngã, nếu bản ngã là vấn đề của người đó, người đó đứng theo cách khác hơn người khiêm tốn. Cổ người đó có góc ngẩng khác hơn người khiêm tốn, xương sống của người đó không linh hoạt và chết, cố định. Người đó có vẻ như gỗ, không sống. Nếu bạn chạm vào thân thể người đó, nó cho cảm giác gỗ, không ấm áp của thân thể sống. Người đó giống như người lính đi ra mặt trận.

Nhìn người lính đi ra mặt trận. Người đó có hình dáng như gỗ, cảm giác như gỗ, và điều đó được cần cho người lính vì người đó sẽ chết hoặc giết. Người đó phải không nhận biết mấy về thân thể, cho nên toàn thể huấn luyện của người đó là để tạo ra thân thể gỗ. Lính tráng hành quân có vẻ giống đồ chơi, như đồ chơi chết hành quân.

Nếu bạn khiêm tốn bạn có thân thể khác; bạn ngồi khác bạn đứng khác. Nếu bạn cảm thấy kém cỏi, bạn đứng khác; nếu bạn cảm thấy cao siêu bạn đứng khác. Nếu bạn bao giờ cũng trong sợ, bạn đứng theo cách dường như bạn đang bảo vệ bản thân bạn khỏi lực không biết nào đó. Điều đó bao giờ cũng có đó. Nếu bạn không sợ, bạn chỉ giống như đứa trẻ đang chơi với mẹ nó; không có sợ. Bất kì khi nào bạn không sợ, bạn là ở nhà cùng với vũ trụ bao quanh bạn. Người sợ được bọc sắt. Và khi tôi nói được bọc sắt đó không chỉ là biểu tượng, về mặt thể chết người đó được bọc sắt đấy.

Wilhelm Reich đã làm việc rất nhiều trên cấu trúc thân thể, và ông ấy đi tới thấy một số liên kết sâu giữa tâm trí và thân thể. Nếu một người sợ hãi, dạ dầy của người đó là không linh hoạt. Bạn chạm vào dạ dầy của người đó và nó giống như đá. Nếu người đó trở thành bạo dạn, dạ dầy người đó thảnh thơi ngay lập tức. Hay nếu bạn thảnh thơi dạ dầy, thế thì sợ biến mất. Xoa bóp dạ dầy để thảnh thơi, và bạn sẽ cảm thấy bạo dạn nhiều hơn, ít sợ hơn.

Một người đang yêu có phẩm chất thân thể và hơi ấm khác - người đó ấm về mặt thân thể. Người không yêu là lạnh, về mặt thể chất người đó lạnh. Lạnh và các thứ khác đã chuyển vào trong thân thể bạn và chúng đã trở thành rào chắn, chúng không cho phép bạn biết về thân thể bạn. Nhưng thân thể liên tục làm việc theo cách riêng của nó và bạn liên tục làm việc theo cách riêng của bạn - vết nứt được tạo ra. Vết nứt đó phải bị phá vỡ.

Tôi đã thấy rằng nếu ai đó có tính đè nén, nếu bạn đã đè nén giận của bạn, thế thì ngón tay của bạn, bàn tay của bạn, có cảm giác của cơn giận bị đè nén. Và người biết cách cảm nó có thể cảm thấy chỉ bằng việc chạm vào tay bạn rằng bạn đã kìm nén giận. Và tại sao ở tay? Vì giận phải được xả ra bằng tay. Nếu bạn đã đè nén giận thế gì trong răng bạn, trong lợi bạn, nó bị đè nén - và nó có thể được cảm thấy bằng việc chạm. Nó cho rung động rằng "Tôi bị kìm nén ở đây."

Nếu bạn đã đè nén dục, thế thì trong vùng tình dục của bạn nó có đó. Nếu một người đã đè nén dục, thế thì nếu bạn chạm vào vùng tình dục của người đó, bạn có thể cảm thấy nó. Với bất kì vùng tình dục nào bị chạm vào, dục có đó nếu nó đã bị đè nén. Vùng này sẽ trở thành sợ hãi và sẽ rút lại từ cái chạm của bạn, nó sẽ không mở. Vì người này bên trong đang rút lại, phần này của thân thể sẽ rút lại. Nó sẽ không cho phép bạn làm ra chỗ mở.

Bây giờ họ nói rằng năm mươi phần trăm đàn bà là lãnh cảm, và lí do là vì chúng ta dạy con gái phải có tính đè nén hơn con trai. Cho nên họ đã đè nén, và khi con gái đè nén các cảm giác dục của mình mãi cho tới hai mươi tuổi, nó đã trở thành thói quen dài - hai mươi năm đè nén. Thế thì khi cô ấy yêu, cô ấy sẽ nói về yêu, nhưng thân thể cô ấy sẽ không mở; thân thể sẽ bị đóng. Và thế thì cái đối lập, hiện tượng đối lập đối xứng xảy ra: hai dòng chảy đối lập lẫn nhau. Cô ấy muốn yêu nhưng thân thể cô ấy đang bị kìm nén, thân thể rút lại; nó không sẵn sàng tới gần hơn.

Nếu bạn thấy người đàn bà ngồi cùng người đàn ông, nếu người đàn bà yêu người đàn ông, cô ấy sẽ nghiêng về phía anh ta, thân thể sẽ nghiêng. Nếu họ ngồi trên ghế sofa, cả hai thân thể họ sẽ nghiêng vào nhau. Họ không nhận biết, nhưng bạn có thể thấy điều đó. Nếu người đàn bà sợ người đàn ông, thân thể cô ấy sẽ nghiêng sang hướng đối lập. Nếu người đàn bà yêu người đàn ông, cô ấy sẽ không bao giờ bắt chéo chân khi ngồi cùng anh ấy. Nếu cô ấy sợ người đàn ông, cô ấy sẽ bắt chéo chân mình. Cô ấy không nhận biết; điều này không được làm một cách có ý thức. Đó là áo giáp thân thể. Thân thể tự bảo vệ nó và làm việc theo cách riêng của nó.

Mật tông trở nên nhận biết về hiện tượng này; nhận biết đầu tiên về việc cảm thân thể sâu, sự nhạy cảm, là với mật tông. Và mật tông nói rằng nếu bạn có thể dùng thân thể bạn một cách có ý thức, thân thể trở thành phương tiện để chuyển vào linh hồn. Mật tông nói, điều ngu xuẩn, tuyệt đối xuẩn ngốc, là chống lại thân thể. Dùng nó đi! Nó là phương tiện! Và dùng năng lượng của nó theo cách mà bạn có thể đi ra ngoài nó.

Bây giờ, Dừng tai bằng việc bịt và dừng trực tràng bằng việc co, đi vào âm thanh. Nhiều lần bạn đã từng co trực tràng và đôi khi trực tràng được xả ra cho dù không có ý thức của bạn. Nếu bạn đột nhiên trở nên sợ, trực tràng được xả ra. Bạn có thể vãi cứt trong sợ, bạn có thể vãi đái ra trong sợ. Thế thì bạn không thể kiểm soát được nó. Nếu nỗi sợ đột nhiên nắm giữ bạn, bàng quang của bạn sẽ xả ra, trực tràng của bạn sẽ xả ra. Cái gì xảy ra? Trong sợ, cái gì xảy ra? Sợ là thứ tinh thần, cho nên tại sao bạn vãi đái ra trong sợ? Tại sao kiểm soát bị mất? Phải có gốc rễ kết nối sâu nào đó.

Sợ xảy ra trong đầu, trong tâm trí. Khi bạn không sợ điều này không bao giờ xảy ra. Đứa trẻ thực sự không có kiểm soát tâm trí trên thân thể nó. Không con vật nào kiểm soát việc đi đái, bàng quang hay bất kì cái gì. Bất kì khi nào bàng quang đầy nó được xả ra. Không con vật nào kiểm soát điều đó, nhưng con người phải kiểm soát nó do sự cần thiết. Cho nên chúng ta buộc đứa trẻ kiểm soát khi nào nó đáng phải đi vào phòng vệ sinh và khi nào không. Chúng ta bảo nó phải kiểm soát; chúng ta cho chọn thời gian. Cho nên tâm trí tiếp quản kiểm soát chức năng điều là không tự nguyện. Đó là lí do tại sao khó huấn luyện đứa trẻ đi vệ sinh. Và bây giờ các nhà tâm lí nói rằng nếu chúng ta thôi không huấn luyện đi vệ sinh, nhân loại sẽ cải thiện rất nhiều.

Huấn luyện đi vệ sinh là kìm nén đầu tiên của đứa trẻ và tính tự phát tự nhiên của nó, nhưng dường như khó nghe theo các nhà tâm lí này. Chúng ta không thể nghe theo họ được vì thế thì trẻ con sẽ tạo ra nhiều vấn đề. Chúng ta phải huấn luyện chúng do sự cần thiết. Chỉ xã hội rất, rất giầu, sung túc mới có khả năng không bận tâm. Các xã hội nghèo phải xoay xở. Chúng ta không thể đảm đương được điều đó. Nếu đứa trẻ đái lung tung bất kì chỗ nào, chúng ta không thể chịu được điều đó. Nếu nó đái lên ghế sofa chúng ta không thể chịu được điều đó, cho nên chúng ta phải huấn luyện. Huấn luyện này là về tâm trí. Thân thể thực sự không có chương trình dựng sẵn cho nó. Thân thể không có chương trình dựng sẵn cho nó!

Con người là con vật khi có liên quan tới thân thể, và thân thể không biết tới văn hoá, không biết tới xã hội. Đó là lí do tại sao khi bạn trong sợ sâu sắc, cơ chế kiểm soát mà bạn đã áp đặt lên thân thể được thả lỏng. Bạn không trong kiểm soát; bạn bị ném ra khỏi kiểm soát. Bạn chỉ có thể kiểm soát trong những hoàn cảnh bình thường. Trong lúc khẩn cấp bạn không thể kiểm soát được vì với hoàn cảnh khẩn cấp bạn không bao giờ được huấn luyện. Bạn chỉ được huấn luyện cho thế giới thường lệ, hàng ngày, bình thường. Trong trường hợp khẩn cấp kiểm soát bị mất, thân thể bạn bắt đầu vận hành theo cách con vật riêng của nó. Nhưng một liên hệ có thể được hiểu, rằng với người bạo dạn điều này sẽ không bao giờ xảy ra. Cho nên điều này đã trở thành dấu hiệu của người hèn.

Nếu trong sợ bạn vãi đái hay vãi cứt, điều này chỉ ra bạn là người hèn. Người bạo dạn sẽ không hành xử theo cách này, vì người bạo dạn lấy hơi thở sâu. Thân thể của người đó và hệ thống thở của người đó có quan hệ; không có kẽ hở. Với người là người hèn có kẽ hở, và vì kẽ hở đó người đó bao giờ cũng bị quá nặng gánh với vãi đái và vãi cứt. Cho nên bất kì khi nào tình huống khẩn cấp tới, việc quá nặng gánh đó phải bị tống ra: người đó phải được làm nhẹ gánh. Và nó có lí do trong tự nhiên. Người hèn mà không bị nặng gánh có thể thoát dễ dàng hơn với dạ dầy của người đó được làm thảnh thơi, có thể chạy dễ dàng hơn. Dạ dầy bị nặng sẽ trở thành cản trở, cho nên được làm thảnh thơi là giúp ích cho người hèn.

Tại sao tôi nói về điều này? Tôi chỉ nói điều này, rằng bạn phải nhận biết về các quá trình tâm trí của bạn và quá trình dạ dầy của bạn; chúng có quan hệ sâu sắc. Các nhà tâm lí nói rằng năm mươi tới chín mươi phần trăm các giấc mơ của bạn là vì các quá trình dạ dầy của bạn. Nếu bạn ăn bữa ăn rất nặng bạn nhất định thấy ác mộng. Chúng không có liên quan tới tâm trí, đó chỉ là việc dạ dầy nặng tạo ra chúng.

Nhiều giấc mơ có thể được tạo ra bởi các thủ đoạn bên ngoài. Nếu bạn đang ngủ, tay bạn có thể để bắt chéo trên ngực bạn và lập tức bạn sẽ bắt đầu mơ ác mộng nào đó. Gối có thể được đặt lên ngực bạn và bạn sẽ mơ rằng con quỉ nào đó đang ngồi trên ngực bạn sắp giết bạn. Và đây đã từng là một trong các vấn đề. Tại sao có gánh nặng thế từ trọng lượng nhỏ của chiếc gối? Nếu bạn thức, không có trọng lượng; bạn không cảm thấy gì nặng cả. Nhưng tại sao có chuyện chiếc gối nhỏ đó được đặt lên bạn trong đêm khi bạn đang ngủ bị cảm thấy là nặng tới mức dường như bạn đã bị đè nặng bởi hòn đá hay tảng đá lớn? Tại sao trọng lượng nhiều thế được cảm thấy?

Lí do là thế này: khi bạn nhận biết, khi bạn thức, tâm trí và thân thể bạn không có tương quan với nhau; kẽ hở có đó. Bạn không thể cảm thấy thân thể và tính nhạy cảm của nó. Trong khi ngủ, việc kiểm soát, văn hoá, ước định, tan biến đi; bạn lại trở thành đứa trẻ và thân thể bạn đã trở thành nhạy cảm. Vì sự nhạy cảm đó, chiếc gối nhỏ bị cảm thấy như tảng đá. Nó được khuếch đại lên vì sự nhạy cảm - sự nhạy cảm khuếch đại nó lên. Cho nên các quá trình thân-tâm có quan hệ sâu sắc, và nếu bạn biết cái gì xảy ra bạn có thể dùng điều này.

Trực tràng đóng, bị thót lên, bị co lại, tạo ra tình huống trong thân thể mà trong đó âm thanh có thể được cảm thấy nếu nó hiện diện. Bạn sẽ cảm thấy một cột trụ âm thanh trong im lặng bên trong không gian đóng trong thân thể bạn. Bịt tai lại và thót trực tràng lên, và thế rồi vẫn còn với điều đang xảy ra bên trong bạn. Vẫn còn trong trạng thái trống vắng đó, điều được tạo ra bởi hai điều này. Sinh lực của bạn đang di chuyển bên trong và nó không có đường đi ra. Âm thanh đi ra hoặc từ tai bạn hoặc từ trực tràng của bạn. Đó là hai cánh cửa từ đó âm thanh có thể chuyển ra. Nếu không có chuyển ra, bạn có thể cảm thấy nó dễ dàng hơn.

Và cái gì sẽ xảy ra khi bạn cảm thấy âm thanh bên trong này? Với chính hiện tượng nghe âm thanh bên trong, ý nghĩ của bạn tan biến. Thử nó bất kì lúc nào trong ngày: thót trực tràng lên và bịt ngón tay vào tai. Ấn chặt tai và thót trực tràng lên. Bạn sẽ cảm thấy rằng tâm trí bạn đã dừng lại. Nó sẽ không vận hành; ý nghĩ sẽ dừng lại. Luồng ý nghĩ thường xuyên đó không có đó. Điều đó là tốt! Và nếu người ta liên tục làm điều đó bất kì khi nào có thời gian, trong ngày nếu bạn có thể làm điều đó năm hay sáu lần, trong vòng ba hay bốn tháng bạn sẽ trở thành chuyên gia về nó. Và thế thì sự mạnh khoẻ thế tuôn chảy ra từ nó!

Và âm thanh bên trong, một khi được nghe thấy, còn lại với bạn. Thế thì bạn có thể nghe thấy nó cả ngày. Chợ ồn ào, đường ồn ào, giao thông ồn ào, nhưng ngay cả trong tiếng ồn đó bạn đã nghe thấy âm thanh bên trong, bạn sẽ cảm thấy tiếng nói tĩnh lặng diễn ra bên trong. Và thế thì không cái gì sẽ quấy rối bạn. Nếu bạn có thể cảm thấy âm thanh bên trong của bạn, thế thì không cái gì từ bên ngoài có thể quấy rối bạn. Bạn vẫn còn im lặng; bất kì cái gì xảy ra quanh bạn đều không tạo ra khác biệt.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 

 

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập