Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật thở ra dùng âm “AH”
 
 
Mật tông

Kĩ thuật thở ra dùng âm “AH”

exhale by the mouth loud h-a ha sound - Northwestern Kid | Meme ...

 

Đó là cùng điều với những phương pháp này. Chúng có vẻ đơn giản, nhưng chúng chạm tới thực tại cơ bản. Khi hơi thở đi ra, khi bạn hoàn toàn bị trống rỗng sự sống, bạn chạm vào chết: bạn ở ngay gần nó, và mọi thứ trở thành bình thản và im lặng bên trong bạn.

Dùng nó như mật chú đi. Bất kì khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi, bất kì khi nào bạn cảm thấy căng thẳng, dùng bất kì từ nào có kết thúc trong "AH." "Allah" sẽ có tác dụng - bất kì từ nào đem ra toàn bộ hơi thở của bạn để cho bạn thở ra hoàn toàn và bạn được trống rỗng hơi thở. Khoảnh khắc bạn được trống rỗng hơi thở bạn được trống rỗng sự sống nữa. Và mọi vấn đề của bạn đều thuộc vào sống: không vấn đề nào thuộc về chết. Lo âu của bạn, phiền não của bạn, giận dữ của bạn, buồn bã của bạn, tất cả chúng đều thuộc về sống.

Chết không có tính vấn đề. Chết không bao giờ gây bất kì vấn đề nào cho bất kì ai. Và cho dù bạn nghĩ rằng "Mình sợ chết và chết tạo ra vấn đề," không phải là chết tạo ra vấn đề mà việc níu bám vào sống của bạn mới tạo ra vấn đề. Chỉ sống tạo ra vấn đề; chết làm tan biến mọi vấn đề. Cho nên khi hơi thở đã chuyển ra hoàn toàn, "AH," bạn được làm trống rỗng sống. Nhìn vào bên trong ở khoảnh khắc đó khi hơi thở hoàn toàn đi ra ngoài. Trước khi lấy hơi thở khác vào, đi sâu xuống trong khoảng hở đó và trở nên nhận biết về bình thản bên trong, im lặng. Trong khoảnh khắc đó bạn là phật.

Nếu bạn có thể bắt được khoảnh khắc đó, bạn đã biết hương vị của điều mà Phật có thể đã biết. Và một khi được biết, bạn có thể tách rời hương vị này khỏi hơi thở đi vào-đi ra. Thế thì hơi thở có thể liên tục đi vào, đi ra, và bạn có thể vẫn còn trong phẩm chất tâm thức đó mà bạn đã đi tới biết. Nó bao giờ cũng có đó; người ta chỉ phải khám phá ra nó. Và dễ khám phá hơn khi sự sống bị làm trống rỗng ra.

Im lặng niệm một từ có kết thúc trong “AH.” Thế rồi trong "HH,"một cách vô nỗ lực, tự phát. Và khi hơi thở đi ra, "HH," mọi thứ được làm trống rỗng. Một cách vô nỗ lực: trong khoảnh khắc này, không có nhu cầu làm bất kì nỗ lực nào. Tự phát: chỉ nhận biết, tự phát, nhạy cảm, và nhận ra khoảnh khắc chết này.

Trong khoảnh khắc này bạn ở ngay gần cửa, chỉ ngay gần cửa!- rất, rất gần điều tối thượng. Cái trước mắt đã chuyển ra ngoài, cái không cần thiết đã chuyển ra ngoài. Trong khoảnh khắc này bạn không là sóng: bạn là đại dương - ngay gần, ngay gần! Nếu bạn có thể trở nên nhận biết bạn sẽ quên rằng bạn là sóng. Lần nữa sóng sẽ tới, nhưng bây giờ bạn không bao giờ có thể bị đồng nhất với nó, bạn sẽ vẫn còn là đại dương. Một khi bạn đã biết rằng bạn là đại dương, bạn không bao giờ có thể lại là sóng nữa.

Sống là sóng... chết là đại dương. Đó là lí do tại sao Phật nhấn mạnh nhiều thế về niết bàn rằng nó tựa chết. Ông ấy không bao giờ nói bạn sẽ đạt tới sống bất tử, ông ấy nói bạn sẽ đơn giản chết một cách toàn bộ. Jesus nói, "Tới ta và ta sẽ cho ông sống, và sống dư thừa." Phật nói, "Tới ta để nhận ra chết của ông. Ta sẽ cho ông chết một cách toàn bộ." Và cả hai ngụ ý cùng một điều, nhưng thuật ngữ của Phật là cơ bản hơn. Nhưng bạn sẽ trở nên sợ nó. Đó là lí do tại sao Phật không có hấp dẫn ở Ấn Độ; ông ấy đã bị bật rễ hoàn toàn. Và chúng ta liên tục nói rằng mảnh đất này là mảnh đất tôn giáo, nhưng người tôn giáo nhất đã không thể bắt rễ được ở đây.

Đây là kiểu mảnh đất tôn giáo gì vậy? Chúng ta đã không tạo ra được Phật khác; ông ấy là vô song. Và bất kì khi nào thế giới nghĩ Ấn Độ là tôn giáo, thế giới nhớ tới Phật - không tới người nào khác. Vì Phật, Ấn Độ được coi là có tính tôn giáo. Đây là kiểu mảnh đất tôn giáo gì vậy? Phật không có rễ ở đây; ông ấy đã bị nhổ bật rễ toàn bộ. Ông ấy đã dùng ngôn ngữ của chết - đó là nguyên nhân, và những người brahmins đã dùng ngôn ngữ của sống. Họ nói Brahman còn ông  ấy nói niết bàn: `Brahman' ngụ ý sống - sống, sống vô hạn; còn `Niết bàn' ngụ ý chỉ dừng lại, chết - chết toàn bộ.

Phật nói, "Chết thường của ông không phải là toàn bộ; ông sẽ được sinh ra lần nữa. Nó không là toàn bộ! Ông sẽ được sinh ra lần nữa! Ta sẽ cho ông cái chết toàn bộ, và ông sẽ không bao giờ được sinh ra lần nữa." Chết toàn bộ ngụ ý bây giờ không sinh nào là có thể. Cho nên cái gọi là chết này, Phật nói, không phải là chết. Nó chỉ là thời kì nghỉ ngơi, bạn sẽ trở nên sống động lần nữa. Nó chỉ là hơi thở được đi ra. Bạn sẽ lấy hơi thở vào lần nữa, bạn sẽ được tái sinh. Phật nói, "Ta sẽ cho ông con đường để cho hơi thở sẽ đi ra và sẽ không bao giờ đi vào lần nữa - chết toàn bộ, niết bàn, dừng lại."

Chúng ta trở nên sợ vì chúng ta bám lấy sống. Nhưng đây là điều ngược đời: bạn càng bám lấy sống, bạn sẽ càng chết hơn, và bạn càng sẵn sàng chết, thế thì bạn trở nên càng bất tử hơn. Nếu bạn sẵn sàng chết, thế thì không có khả năng của chết. Không ai có thể cho bạn chết nếu bạn chấp nhận nó, vì qua việc chấp nhận đó bạn trở nên nhận biết về cái gì đó bên trong bạn mà là bất tử.

Hơi thở đi vào và hơi thở đi ra này là sống và chết của thân thể, không của "tôi." Nhưng "tôi" không biết bất kì cái gì khác hơn thân thể; "tôi" bị đồng nhất với thân thể. Thế thì sẽ khó nhận biết khi nào hơi thở đi vào, dễ nhận biết khi nào hơi thở đi ra. Khi hơi thở đi ra, với khoảnh khắc đó bạn đã trở thành già, chết, bị trống rỗng hoàn toàn hơi thở; bạn là chết cho một khoảnh khắc.

Trong "HH,"một cách vô nỗ lực, tự phát. Thử nó đi! Bất kì khoảnh khắc nào bạn có thể thử nó. Đi trên xe bus hay đi trong tầu hoả hay đi đến văn phòng, bất kì khi nào bạn có thời gian lại niệm một âm như "Allah" - bất kì âm thanh nào có kết thúc bằng "AH." "Allah" này giúp nhiều thế trong Hồi giáo - không phải bởi vì bất kì đấng Allah nào có đó trên trời đâu, nhưng bởi vì "AH" này. Lời này là hay. Và thế rồi người ta càng liên tục dùng lời "Allah, Allah..." này nó càng trở nên được rút gọn. Thế thì cái còn lại là "Lah, Lah..." Thế rồi nó được thu gọn thêm nữa; thế thì nó còn lại là "Ah, Ah..." Điều đó là tốt, nhưng bạn có thể dùng bất kì lời nào có kết thúc trong "AH" - hay chỉ "AH" sẽ có tác dụng.

Bạn có quan sát rằng bất kì khi nào bạn căng thẳng bạn sẽ thở dài - "AH" - và bạn sẽ cảm thấy được thảnh thơi. Hay bất kì khi nào bạn đang vui, vui mừng khôn xiết, bạn nói "AH," và toàn thể hơi thở được tống ra và bạn cảm thấy bên trong sự bình lặng mà bạn chưa bao giờ cảm thấy. Thử điều này: khi bạn đang cảm thấy rất thoải mái, lấy hơi thở vào và thế rồi xem điều bạn cảm thấy. Bạn không thể cảm thấy sung sướng đó mà tới cùng "AH." Nó tới vì hơi thở ra.

Cho nên các ngôn ngữ khác nhau, nhưng hai điều này không bao giờ khác. Trên khắp thế giới, bất kì khi nào ai đó cảm thấy mệt mỏi người đó sẽ nói "AH." Thực sự, người đó đang mời gọi chết tới và thảnh thơi mình. Bất kì khi nào người ta cảm thấy vui mừng khôn xiết, phúc lạc, người đó nói "AH." Người đó được ngập đầy vui mừng tới mức người đó không sợ chết bây giờ. Người đó có thể làm nhẹ bản thân mình hoàn toàn, thảnh thơi hoàn toàn.

Và cái gì sẽ xảy ra nếu bạn liên tục thử nó, thử nó? Bạn sẽ trở nên nhận biết đầy đủ về cái gì đó bên trong bạn - tính tự phát của con người bạn; của sahaj của việc là tự phát. Điều đó bạn đã là vậy rồi, nhưng bạn quá dính líu với sống, bận bịu quá nhiều với sống. Bạn không thể trở nên nhận biết về người đang ở đằng sau.

Khi bạn không bận bịu với sống, với hơi thở đi vào, người đằng sau được lộ ra; có thoáng nhìn. Nhưng thoáng nhìn này sẽ trở thành việc nhận ra, một cách dần dần. Và một khi nó được biết tới bạn không thể quên được nó - và đây không phải là cái gì đó mà bạn tạo ra. Đó là lí do tại sao nó là tự phát: nó không phải là cái gì đó bạn tạo ra. Nó có đó, bạn đã đơn giản quên mất. Đó là việc nhớ lại! Đó là việc khám phá lại!

Thử nhìn trẻ con mà xem, lũ trẻ rất nhỏ, đang thở. Chúng thở theo cách khác. Nhìn đứa trẻ đang ngủ. Bụng nó phồng lên xẹp xuống, không phải ngực. Nếu bạn ngủ và bạn được quan sát, ngực bạn dâng lên và hạ xuống; hơi thở của bạn không bao giờ đi xuống tới bụng. Hơi thở có thể đi xuống tới bụng chỉ nếu bạn thở ra và không hít vào. Nếu bạn hít vào và không thở ra, hơi thở không thể đi xuống bụng được. Lí do tại sao hơi thở đi xuống bụng là ở chỗ khi người ta thở ra, toàn thể hơi thở bị tống ra và thế rồi thân thể lấy nó vào. Và thân thể chỉ lấy khối lượng được cần tới - không bao giờ nhiều hơn, không bao giờ ít hơn.

Thân thể có trí huệ riêng của nó, và nó trí huệ hơn bạn. Đừng quấy rối nó. Bạn có thể lấy nhiều hơn - thế thì nó sẽ bị quấy rối. Bạn có thể lấy ít hơn - thế thì nó sẽ bị quấy rối. Thân thể có trí huệ riêng của nó, nó chỉ lấy chừng nấy khối lượng được cần. Khi nhiều hơn được cần, nó tạo ra tình huống. Khi ít hơn được cần, nó tạo ra tình huống. Nó không bao giờ đi tới cực đoan, nó bao giờ cũng được cân bằng. Nhưng nếu bạn hít vào nó không bao giờ cân bằng, vì bạn không biết bạn đang làm gì, bạn không biết cái gì được cần của thân thể. Và nhu cầu thay đổi mọi khoảnh khắc.

Cho phép thân thể đi! Bạn chỉ thở ra, bạn chỉ tống nó ra, và thế rồi thân thể sẽ lấy hơi thở vào - và nó sẽ lấy hơi thở sâu và chậm, và hơi thở sẽ đi xuống bụng. Nó sẽ đập vào điểm rốn đích xác và bụng bạn sẽ phồng lên và xuống. Nếu bạn hít vào thế thì thực sự, bạn không bao giờ thở ra toàn bộ. Thế thì hơi thở là vào và bạn liên tục hít vào, cho nên hơi thở đã có đó sẽ không cho phép hơi thở của bạn đi xuống tới tận đáy. Thế thì chỉ thở nông xảy ra. Bạn liên tục lấy hơi thở vào, và hơi thở độc có đó, rót đầy bạn.

Họ nói rằng bạn có sáu nghìn túi khí trong phổi bạn và chỉ hai nghìn túi được chạm tới bởi hơi thở của bạn. Bốn nghìn túi bao giờ cũng đầy với khí độc mà cần được thở ra, và phần chiếm hai phần ba đó của ngực bạn tạo ra nhiều lo âu, nhiều phiền não và khổ trong tâm trí, trong thân thể. Đứa trẻ thở ra, nó không bao giờ hít vào. Việc hít vào được bản thân thân thể thực hiện.

Khi đứa trẻ được sinh ra, điều đầu tiên nó sẽ làm là khóc. Với việc khóc đó họng nó mở ra, với việc khóc đó "AH" đầu tiên đi vào. Ô xi và không khí đã được trao bởi người mẹ được thở ra. Đây là nỗ lực đầu tiên của nó với việc thở. Đó là lí do tại sao nếu đứa trẻ không khóc, thế thì bác sĩ sẽ trở nên không thoải mái, vì nó đã không biểu lộ dấu hiện của sống. Nó vẫn cảm thấy phụ thuộc vào người mẹ. Nó phải khóc! Việc khóc đó chỉ ra rằng bây giờ nó đang trở thành một cá nhân; người mẹ không được cần, nó sẽ lấy hơi thở riêng của nó. Và điều đầu tiên là ở chỗ nó sẽ khóc để thở ra cái đã được người mẹ trao cho, và thế rồi thân thể nó sẽ bắt đầu vận hành, hít vào.

Đứa trẻ bao giờ cũng thở ra, và khi đứa trẻ bắt đầu hít vào, khi nhấn mạnh chuyển sang hít vào, nhận biết đi. Nó đã trở thành già; nó đã học mọi thứ từ bạn. Nó đã trở nên căng thẳng. Bất kì khi nào bạn căng thẳng, bạn không thể lấy hơi thở sâu. Tại sao? Dạ dầy của bạn trở thành cứng ngắc. Bất kì khi nào bạn căng thẳng dạ dầy của bạn trở thành cứng ngắc, nó sẽ không cho phép hơi thở đi xuống. Thế thì bạn phải lấy hơi thở nông.

Thử với "AH" đi. Nó có cảm giác hay quanh nó. Bất kì khi nào bạn cảm thấy mệt, "AH" - ném hơi thở ra. Và làm thành điểm cần nhấn mạnh vào thở ra. Bạn sẽ là người khác, và tâm trí khác sẽ tiến hoá. Với nhấn mạnh vào thở vào, bạn đã phát triển tâm trí keo kiệt và thân thể keo kiệt. Với thở ra, tính keo kiệt đó sẽ biến mất và cùng với nó nhiều vấn đề biến mất. Tính sở hữu sẽ biến mất.

Cho nên mật tông sẽ không nói bỏ tính sở hữu. Mật tông nói, đổi hệ thống thở của bạn; thế thì bạn không thể sở hữu. Quan sát việc thở riêng của bạn và tâm trạng của bạn, và bạn sẽ trở nên nhận biết. Bất kì cái gì sai bao giờ cũng được liên kết với việc nhấn mạnh được đặt vào hơi thở vào và bất kì cái gì là tốt, đức hạnh, đẹp, đúng, bao giờ cũng được liên kết với việc thở ra. Bất kì khi nào bạn nói dối, bạn sẽ giữ lại hơi thở vào. Bất kì khi nào bạn nói thực, bạn không bao giờ giữ lại hơi thở. Bạn sợ rằng "Mình đang nói lời dối trá," cho nên bạn giữ lại hơi thở. Bạn sợ cái gì đó có thể đi ra cùng nó - hơi thở đi ra. Cái thực ẩn kín của bạn có thể bị lộ ra, cho nên bạn sợ.

Liên tục thử "AH" này ngày càng nhiều đi. Bạn sẽ mạnh khoẻ hơn trong thân thể, lành mạnh hơn trong tâm trí, và phẩm chất khác về bình thảnh, thoải mái, yên bình sẽ phát triển.

 

Từ "Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2" 

 

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập