Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật thở ra làm thảnh thơi
 
 
Mật tông

Kĩ thuật thở ra làm thảnh thơi

 Diaphragm Breathing - TriBreath - Move Easier - Breathe Deeper

Im lặng niệm một từ có kết thúc trong “AH.” Thế rồi trong "HH,"một cách vô nỗ lực, tự phát.

 

Im lặng niệm một từ có kết thúc trong “AH.” Bất kì từ nào có kết thúc trong "AH" - niệm nó một cách im lặng. Nhấn mạnh nên được dồn vào phần cuối "AH." Tại sao? Vì khoảnh khắc âm thanh này "AH" được niệm, hơi thở của bạn đi ra. Bạn có thể đã không quan sát điều đó, nhưng bây giờ bạn có thể quan sát: bất kì khi nào hơi thở của bạn đi ra bạn im lặng hơn, và bất kì khi nào hơi thở của bạn đi vào bạn căng thẳng hơn - vì hơi thở đi ra là chết và hơi thở đi vào là sống. Căng thẳng là một phần của sống, không của chết. Thảnh thơi là một phần của chết; chết ngụ ý thảnh thơi toàn bộ. Sống không thể được thảnh thơi toàn bộ; điều đó là không thể được.

Sống nghĩa là căng thẳng, nỗ lực. Chỉ chết được thảnh thơi. Cho nên bất kì khi nào một người trở nên tuyệt đối thảnh thơi, người đó là cả hai - sống động bên ngoài và chết bên trong. Bạn có thể thấy trên mặt của vị phật cả sống và chết đồng thời. Đó là lí do tại sao có nhiều im lặng và bình thản thế, chúng là một phần của chết. Sống không là thảnh thơi. Bạn thảnh thơi trong đêm khi bạn ngủ. Đó là lí do tại sao các tín ngưỡng cổ nói rằng chết và ngủ là tương tự. Ngủ là chết tạm thời và chết là ngủ thường hằng. Đó là lí do tại sao đêm làm bạn thảnh thơi, nó là hơi thở đi ra. Sáng là hơi thở đi vào.

Ngày làm bạn căng thẳng và đêm làm bạn thảnh thơi. Sáng làm bạn căng thẳng, tối làm bạn thảnh thơi. Đó là lí do tại sao bạn không thể ngủ được khi có ánh sáng, khó thảnh thơi vì ánh sáng là tương tự với sống: nó chống lại chết. Bóng tối là tương tự với chết: nó ủng hộ chết.

Cho nên bóng tối có thảnh thơi trong nó, và những người sợ bóng tối không thể thảnh thơi được... không thể được, vì mọi thảnh thơi đều là tối. Và tối bao quanh cuộc sống của bạn cả hai bên. Trước khi bạn được sinh ra bạn ở trong tối; khi sống dừng lại bạn lại ở trong tối. Tối là vô tận, và sáng này và cuộc sống này chỉ là một khoảnh khắc trong nó, chỉ là con sóng dâng lên và thế rồi rút trở lại. Nếu bạn có thể nhớ tối bao quanh cả hai đầu, bạn sẽ được thảnh thơi ở đây và bây giờ.

Sống, chết - cả hai đều là hai mặt của sự tồn tại. Hơi thở đi vào là sống, hơi thở đi ra là chết. Cho nên không phải là bạn chết một ngày nào đó đâu, bạn đang chết với mọi hơi thở. Đó là lí do tại sao người Hindu đã từng đếm sự sống theo hơi thở, họ không đếm sự sống theo năm. Mật tông, yoga, tất cả các hệ thống Ấn Độ cổ, họ đếm sự sống theo hơi thở: bạn sẽ sống bao nhiêu hơi thở. Cho nên họ nói nếu bạn thở rất nhanh, với quá nhiều việc thở trong thời gian ngắn, bạn sẽ chết rất sớm. Nếu bạn thở rất chậm và hơi thở của bạn ít trong khoảng hở, bạn sẽ sống rất lâu. Và điều này là vậy.

Nếu bạn đi và quan sát con vật, những con vật có việc thở rất chậm đều sống lâu. Lấy con voi: voi sống lâu; hơi thở rất chậm. Thế rồi có chó: chó chết sớm; hơi thở rất nhanh. Bất kì khi nào bạn thấy một con vật trong đó hơi thở là nhanh, bất kì con vật nào, con vật này sẽ không có cuộc sống dài. Cuộc sống dài bao giờ cũng cùng với hơi thở chậm.

Mật tông và yoga và các hệ thống Ấn Độ khác đếm sự sống của bạn theo hơi thở. Thực sự, với mọi hơi thở bạn được sinh ra và với mọi hơi thở bạn đang chết đi. Mật chú này, kĩ thuật này, dùng hơi thở ra làm phương pháp, cái trung gian, phương tiện, để đi sâu vào trong im lặng. Nó là phương pháp chết. Im lặng niệm một từ có kết thúc trong "AH." Hơi thở đã đi qua - đó là lí do tại sao một từ có kết thúc trong "AH."

AH này là có nghĩa vì khi bạn nói AH nó hoàn toàn làm trống rỗng bạn. Toàn thể hơi thở đã chuyển ra; không cái gì còn lại bên trong. Bạn là trống rỗng toàn bộ - trống rỗng và chết. Trong một khoảnh khắc, với một khoảng hở rất nhỏ, sống đã chuyển ra khỏi bạn. Bạn chết - trống rỗng. Sự trống rỗng này, nếu được nhận ra, nếu bạn có thể trở nên nhận biết về nó, sẽ thay đổi bạn hoàn toàn. Bạn sẽ là người khác.

Thế thì bạn sẽ biết rõ rằng sống này không phải là sống của bạn và chết này cũng không phải là chết của bạn. Thế thì bạn sẽ biết cái gì đó ở bên ngoài hơi thở đi vào và đi ra - linh hồn chứng kiến. Và việc chứng kiến này có thể xảy ra dễ dàng khi bạn là trống rỗng hơi thở, vì sống đã lắng xuống và với nó mọi căng thẳng đã lắng xuống. Cho nên thử nó đi, nó là phương pháp rất hay. Nhưng quá trình bình thường, thói quen bình thường là nhấn mạnh vào hơi thở đi vào, không bao giờ vào hơi thở đi ra.

Chúng ta bao giờ cũng lấy hơi thở vào. Chúng ta bao giờ cũng lấy nó vào, nhưng chúng ta không bao giờ ném nó ra. Chúng ta lấy nó vào và thân thể ném nó ra. Quan sát việc thở của bạn và bạn sẽ biết. Chúng ta lấy nó vào. Chúng ta không bao giờ thở ra, chúng ta chỉ hít vào. Việc thở ra được thân thể thực hiện vì chúng ta sợ chết, đó là lí do. Nếu nó ở trong quyền lực của chúng ta, chúng ta chắc sẽ không thở ra chút nào, chúng ta chắc sẽ hít vào và thế rồi kiểm soát nó bên trong. Không người nào nhấn mạnh vào thở ra - hít vào được nhấn mạnh. Vì chúng ta phải làm việc thở ra sau hít vào, đó là lí do tại sao chúng ta liên tục "chịu đựng" nó. Chúng ta dung thứ nó vì chúng ta không thể hít vào mà không có thở ra.

Cho nên thở ra được chấp nhận như điều cần phải có, nhưng về căn bản chúng ta không quan tâm tới thở ra. Và điều này không chỉ về hơi thở, đây là toàn thể thái độ của chúng ta hướng tới sự sống. Chúng ta bám lấy mọi thứ tới với chúng ta; chúng ta sẽ không bỏ nó. Đây là keo kiệt của tâm trí.

Và nhớ, có nhiều hệ luỵ trong nó. Nếu bạn bị táo bón, đây sẽ là nguyên nhân cơ bản: bạn bao giờ cũng hít vào và không bao giờ thở ra. Tâm trí không bao giờ thở ra mà chỉ hít vào sẽ bị táo bón. Táo bón là đầu kia của cùng một thứ. Người đó không thể thở ra bất kì cái gì, người đó liên tục tích luỹ, người đó sợ. Sợ có đó. Người đó chỉ có thể tích luỹ, nhưng bất kì cái gì được tích luỹ đều trở thành độc.

Nếu bạn chỉ hít vào và không thở ra, chính hơi thở của bạn trở thành độc cho bạn; bạn sẽ chết vì nó. Bạn có thể biến lực cho sự sống thành chất độc nếu bạn thở ra theo cách keo kiệt, vì việc thở ra là tuyệt đối cần thiết. Nó tống mọi chất độc ra khỏi bạn.

Cho nên thực sự, chết là quá trình làm thuần khiết và sống là quá trình làm độc. Điều này sẽ có vẻ ngược đời. Sống là quá trình làm độc vì để sống bạn phải dùng nhiều thứ - và khoảnh khắc bạn đã dùng chúng, chúng biến thành chất độc, chúng bị cải đổi thành chất độc. Bạn lấy hơi thở vào, bạn dùng ô xi, và thế rồi cái còn lại trở thành chất độc. Nó là sống chỉ bởi vì nó là ô xi, nhưng bạn đã dùng nó rồi. Cho nên sống liên tục làm thay đổi mọi thứ thành chất độc.

Bây giờ có một phong trào lớn ở phương Tây - sinh thái. Con người đã dùng mọi thứ và biến nó thành chất độc, và chính trái đất đang trên bở của chết. Bất kì ngày nào nó có thể chết vì chúng ta đã biến mọi thứ thành chất độc. Chết là quá trình làm thuần khiết. Khi toàn thân bạn đã trở thành độc, chết sẽ làm nhẹ cho bạn phần thân thể. Nó sẽ làm mới lại bạn, nó sẽ cho bạn việc sinh mới; một thân thể mới sẽ được trao cho bạn. Qua chết mọi chất độc được tích luỹ được phân huỷ trở lại trong tự nhiên. Bạn được cho một cái máy mới.

Và điều này xảy ra với mọi hơi thở. Hơi thở đi ra là tương tự với chết - nó đem chất độc ra. Và khi nó đi ra, mọi thứ sút giảm đi bên trong. Nếu bạn có thể ném toàn thể hơi thở ra, hoàn toàn ra hết để cho không hơi thở nào còn lại bên trong, bạn chạm tới điểm im lặng điều không bao giờ có thể được chạm tới trong khi hơi thở đi vào.

Điều đó cũng giống như thuỷ triều rút xuống và dâng lên: với mọi việc hít vào thuỷ triều lên của sống tới với bạn; với mọi việc thở ra, mọi thứ rút đi - sóng triều đã mất đi. Bạn chỉ là bãi biển trống vắng, trống rỗng. Đây là việc dùng của kĩ thuật này. Im lặng niệm một từ có chỗ cuối trong “AH”. Nhấn mạnh vào hơi thở ra. Và bạn có thể dùng nó cho nhiều thay đổi trong tâm trí. Nếu bạn bị táo bón, quên chuyện lấy vào đi. Chỉ thở ra và không hít vào. Để thân thể làm công việc hít vào; bạn chỉ làm công việc thở ra. Bạn buộc hơi thở đi ra và không hít vào. Thân thể sẽ tự nó hít vào; bạn không cần lo nghĩ về điều đó, bạn sẽ không chết. Thân thể sẽ lấy hơi thở vào, bạn chỉ tống nó ra và để thân thể lấy nó vào. Táo bón của bạn sẽ ra đi.

Nếu bạn bị bệnh tim, chỉ thở ra, không hít vào. Thế thì bạn sẽ không bị bệnh tim nữa. Nếu trong khi đi lên cầu thang, hay bất kì chỗ nào, bạn cảm thấy mệt - rất mệt, ngột ngạt, không thở được - đơn giản làm điều này: chỉ thở ra, không hít vào. Thế thì bạn có thể trèo lên bất kì số bậc nào và bạn sẽ không bị mệt. Cái gì xảy ra? Khi bạn đi cùng việc nhấn mạnh vào thở ra, bạn sẵn sàng buông bỏ, và sẵn sàng chết. Bạn không sợ chết; điều đó làm cho bạn thành mở. Bằng không bạn bị đóng - sợ đóng bạn lại.

Khi bạn thở ra, toàn thể hệ thống thay đổi và chấp nhận chết. Không có sợ, bạn sẵn sàng chết. Và người sẵn sàng chết có thể sống. Thực sự, chỉ người sẵn sàng chết mới có thể sống. Một mình người đó trở nên có năng lực sống - vì người đó không sợ.

Người chấp nhận chết thì đón chào nó, đón nhận nó như vị khách, sống cùng nó, đi sâu vào trong sống. Thở ra, không hít vào, và điều đó sẽ thay đổi toàn bộ tâm trí bạn. Vì những kĩ thuật đơn giản mà mật tông không bao giờ hấp dẫn, vì chúng ta nghĩ, "Tâm trí tôi là thứ phức tạp thế." Nó không phức tạp - chỉ ngu thôi. Và kẻ ngu là rất phức tạp. Người khôn là đơn giản. Không cái gì là phức tạp trong tâm trí bạn, nó là cái máy rất đơn giản. Nếu bạn hiểu, bạn có thể thay đổi nó rất dễ dàng.

Nếu bạn đã không thấy bất kì người nào chết, nếu bạn đã được bảo vệ khỏi việc nhìn thấy chết như Phật đã được bảo vệ, bạn không thể hiểu được bất kì cái gì về nó. Bố của Phật đã sợ vì nhà chiêm tinh nào đó đã nói rằng "Thằng bé này sẽ là một sannyasin lớn. Nó sẽ từ bỏ thế giới." Người bố hỏi, "Cái gì cần được làm để bảo vệ nó khỏi việc làm điều như vậy?" Thế là những nhà chiêm tinh đó nghĩ và nghĩ, và thế rồi họ kết luận và họ nói, "Không cho phép nó thấy chết, vì nếu nó không nhận biết về chết nó sẽ không bao giờ nghĩ tới từ bỏ sống."

Điều này là hay - rất có nghĩa. Điều đó ngụ ý mọi tôn giáo, mọi triết học, mọi mật tông và yoga, về căn bản là hướng theo chết. Nếu bạn nhận biết về chết, chỉ thế thì tôn giáo mới trở nên có nghĩa. Đó là lí do tại sao không con vật nào ngoại trừ con người, có tính tôn giáo, vì không con vật nào nhận biết về chết. Chúng chết, nhưng chúng không nhận biết. Chúng không thể quan niệm hay tưởng tượng được rằng sẽ có chết.

Khi một con chó chết, các con chó khác không bao giờ hình dung được rằng chết cũng sẽ xảy ra cho chúng. Bao giờ cũng ai đó khác chết, cho nên làm sao chó có thể tưởng tượng được rằng "Mình sẽ chết"? Nó không bao giờ thấy bản thân nó chết. Ai đó khác, con chó khác nào đó chết, cho nên làm sao nó có thể kết nối rằng "Mình sẽ chết"? Không con vật nào nhận biết về chết; đó là lí do tại sao không con vật nào từ bỏ. Không con vật nào có thể trở thành sannyasin. Chỉ phẩm chất rất cao của tâm thức mới có thể đưa bạn tới từ bỏ - khi bạn trở nên nhận biết về chết. Và nếu ngay cả là người, bạn không nhận biết về chết, bạn thuộc về vương quốc loài vật; bạn chưa là người. Bạn trở thành người chỉ khi bạn đương đầu với chết. bằng không thì không có khác biệt giữa bạn và con vật.

Mọi thứ là tương tự; duy nhất chết tạo ra khác biệt. Với chết được đương đầu, bạn không còn là con vật, cái gì đó đã xảy ra cho bạn mà không bao giờ xảy ra cho con vật. Bây giờ bạn sẽ là tâm thức khác.

Cho nên bố của Phật đã bảo vệ ông ấy khỏi nhìn thấy bất kì kiểu chết nào - không chỉ chết của người, mà chết của con vật và thậm chí của hoa. Cho nên những người làm vườn được chỉ dẫn không cho phép đứa trẻ này thấy hoa chết, hoa tàn chết trên cành, lá úa, lá khô. Không, đứa bé phải không đi tới nhận ra rằng cái gì đó chết ở bất kì chỗ nào - nó có thể suy ra từ đó rằng "Mình sẽ chết." Và bạn không suy diễn điều đó ngay cả khi thấy vợ bạn chết, mẹ bạn, bố bạn, con bạn chết. Bạn khóc cho họ, nhưng bạn không bao giờ quan niệm rằng đây là dấu hiệu rằng "Mình sẽ chết."

Nhưng các nhà chiêm tinh nói, "Đứa bé này rất, rất nhạy cảm, cho nên bảo vệ nó khỏi mọi kiểu chết." Và người bố là người quá chu đáo. Ông ấy thậm chí không cho phép cậu bé nhìn thấy ông già hay bà già, vì sự già chính là chết được biết tới từ một khoảng cách; chết có đó từ một khoảnh cách, chỉ đang tới. Cho nên bố của Phật sẽ không cho phép bất kì ông già hay bà già nào được đứa bé này nhìn thấy. Nếu Phật đột nhiên trở nên nhận biết rằng bằng việc dừng thở con người có thể chết, sẽ rất khó khăn cho ông ấy. "Chỉ bởi vì không hơi thở nào đi vào, làm sao con người có thể chết?" ông ấy sẽ tự hỏi. "Sống là quá trình lớn, phức tạp thế."

Nếu bạn đã không thấy bất kì ai chết, ngay cả bạn cũng không thể quan niệm được rằng chỉ bằng việc dừng hơi thở con người sẽ chết. Chỉ bằng việc dừng hơi thở sao? Điều đơn giản thế! Và làm sao cuộc sống phức tạp thế có thể chết được?

 

Từ “vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập