Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật niệm âm thanh nhỏ dần đi vào hài hoà im lặng
 
 
Mật tông

Kĩ thuật niệm âm thanh nhỏ dần đi vào hài hoà im lặng

Use your name as a mantra - soulyoga meditation

Niệm một âm một cách rõ ràng, thế rồi ngày càng ít rõ ràng khi cảm thấy sâu hơn trong hài hoà im lặng này.

 

Bất kì âm thanh nào cũng được, nhưng nếu bạn thích âm thanh nào đó nó sẽ là tốt hơn, vì nếu bạn thích âm thanh nào đó thể thì âm thanh này không chỉ là âm thanh. Khi bạn niệm âm thanh này, thế thì bạn cũng niệm cảm giác ẩn kín cùng nó, và dần dần âm thanh này sẽ bị mất đi và chỉ cảm giác sẽ còn lại.

Âm thanh phải được dùng như lối chuyển hướng tới cảm giác. Âm thanh là tâm trí và cảm giác là tâm. Tâm trí phải dùng lối chuyển hướng tới tâm. Khó đi vào tâm một cách trực tiếp. Vì chúng ta đã từng bỏ lỡ nó nhiều thế và trong nhiều kiếp thế, chúng ta không biết di chuyển tới tâm từ đâu. Làm sao đi vào nó? Cánh cửa dường như bị đóng.

Chúng ta liên tục nói về tâm, nhưng việc nói đó cũng chỉ là trong tâm trí. Chúng ta nói rằng chúng ta yêu qua tâm, qua tim, nhưng điều đó nữa cũng là qua não; trong đầu. Ngay cả nói về tâm là nói trong đầu. Và chúng ta không biết tâm ở đâu. Tôi không ngụ ý phần vật lí của nó, chúng ta biết về cái đó. Nhưng thế rồi bác sĩ điều trị sẽ nói, y học sẽ nói, rằng không có khả năng nào của yêu trong nó. Nó chỉ là hệ thống bơm. Không cái gì khác trong nó, và mọi cái khác chỉ là huyền thoại và thơ ca và mơ mộng.

Nhưng mật tông biết một trung tâm sâu ẩn đằng sau trái tim vật lí. Trung tâm sâu đó chỉ có thể được đạt tới qua tâm trí vì chúng ta đang đứng trong tâm trí. Chúng ta ở đó trong đầu, và bất kì cuộc du hành vào bên trong nào cũng phải bắt đầu từ đó. Tâm trí là âm thanh. Nếu mọi âm thanh dừng lại, bạn sẽ không có tâm trí nào. Trong im lặng không có tâm trí - đó là lí do tại sao có nhiều nhấn mạnh thế vào im lặng. Im lặng là trạng thái vô trí.

Bình thường chúng ta nói, "Tâm trí tôi im lặng." Điều này là ngớ ngẩn, vô nghĩa, vì tâm trí ngụ ý thiếu vắng im lặng. Cho nên bạn không thể nói rằng tâm trí là im lặng. Nếu tâm trí hiện hữu, không thể có im lặng nào, và khi im lặng hiện hữu, không có tâm trí. Cho nên không có điều như là tâm trí im lặng; không thể có được. Điều đó cũng giống như nói rằng ai đó là sống-chết. Điều đó không tạo ra nghĩa gì. Nếu người đó chết, thế thì người đó không sống. Nếu người đó sống, thế thì người đó không chết. Bạn không thể sống-chết.

Cho nên không có gì giống như tâm trí im lặng. Khi im lặng tới, tâm trí không có đó. Thực sự, tâm trí đi ra và im lặng bước vào; tâm trí bước vào và im lặng đi ra. Cả hai không thể có đó. Tâm trí là âm thanh. Nếu âm thanh có hệ thống, bạn là lành mạnh, nếu âm thanh đã đi sang hỗn độn bạn không lành mạnh; nhưng trong cả hai trường hợp âm thanh đều có đó, và chúng ta đi ra ở điểm của tâm trí.

Vậy làm sao bỏ được từ điểm đó để đến điểm bên trong của tâm? Dùng âm thanh, niệm âm thanh. Một âm thanh sẽ giúp ích. Nếu có nhiều âm thanh trong tâm trí, khó rời bỏ chúng. Nếu chỉ có một âm thanh, nó có thể được bỏ lại dễ dàng. Cho nên điều đầu tiên nhiều âm thanh phải được hi sinh cho một âm thanh. Đó là việc dùng tập trung.

Niệm một âm thanh. Liên tục niệm nó, đầu tiên niệm thành tiếng để cho bạn có thể nghe thấy nó, và thế rồi dần dần, từ từ, không thành tiếng. Thế thì không người nào khác có thể nghe thấy nó, nhưng bạn có thể nghe thấy nó từ bên trong. Niệm nó yên tĩnh hơn, niệm nó ngày càng ít nghe thấy được, và đột nhiên bỏ nó. Sẽ có im lặng, bùng nổ của im lặng - nhưng việc cảm sẽ có đó. Bây giờ sẽ không có ý nghĩ, nhưng việc cảm sẽ có đó.

Đó là lí do tại sao điều tốt là dùng một âm thanh, một cái tên, một mật chú, với nó bạn có tình cảm nào đó. Nếu người Hindu dùng "Ram," người đó có tình cảm nào đó với nó. Nó không đơn giản là một lời cho người đó, nó không chỉ ở trong đầu người đó. Rung động đạt tới tâm người đó nữa. Người đó có thể không nhận biết, nhưng nó được bắt rễ sâu trong xương người đó, trong chính máu người đó. Đã có một truyền thống dài lâu, việc ước định dài lâu, trong nhiều kiếp. Nếu bạn đã bị gắn bó với một âm thanh liên tục, nó được bắt rễ rất sâu. Dùng nó đi. Nó có thể được dùng.

Người Ki tô giáo có thể dùng "Ram," nhưng nó sẽ vẫn còn trong tâm trí, nó sẽ không đi sâu. Tốt hơn cả người đó dùng "Jesus" hay "Maria" hay cái gì đó khác. Rất dễ bị ảnh hưởng bởi ý tưởng mới, nhưng khó dùng nó. Bạn không có bất kì tình cảm nào với nó. Cho dù bạn được thuyết phục trong tâm trí rằng điều này sẽ là tốt, thuyết phục này là trên bề mặt.

Một trong những người bạn của tôi đã sống ở Đức. Anh ấy ở đó trong ba mươi năm và anh ấy hoàn toàn quên mất tiếng mẹ đẻ - anh ấy là người Maharashtrian và tiếng mẹ đẻ của anh ấy là Marathi. Nhưng anh ấy đã quên nó, trong ba mươi năm anh ấy đã dùng tiếng Đức. Tiếng Đức trở thành giống như tiếng mẹ đẻ của anh ấy. Tôi nói chỉ giống vì không thứ tiếng khác nào có thể trở thành tiếng mẹ đẻ của bạn. Không có khả năng nào vì tiếng mẹ đẻ vẫn còn nằm sâu bên dưới bên trong bạn. Anh ấy quên nó một cách có ý thức, và anh ấy không có khả năng nói hay hiểu nó.

Thế rồi anh ấy ngã bệnh, và anh ấy bị ốm tới mức cả gia đình phải đi tới đó thăm anh ấy. Anh ấy bị vô ý thức, nhưng đôi khi ý thức lại tới. Bất kì khi nào anh ấy trở nên có ý thức anh ấy sẽ nói tiếng Đức và bất kì khi nào anh ấy trở nên vô ý thức anh ấy sẽ thốt ra tiếng Marathi. Có ý thức anh ấy không thể hiểu được cái gì trong tiếng Marathi; vô ý thức anh ấy không thể hiểu được bất kì cái gì trong tiếng Đức.

Sâu trong vô ý thức tiếng Marathi vẫn còn lại; nó là tiếng mẹ đẻ. Và anh ấy không thể thay thế được tiếng mẹ đẻ. Bạn có thể để các thứ khác đè lên trên nó, bạn có thể chồng chất các thứ khác, nhưng bạn không thể thay thế được nó. Sâu bên dưới, nó sẽ vẫn còn lại.

Cho nên nếu bạn có tình cảm với âm thanh nào đó, tốt hơn cả là dùng nó. Đừng dùng âm thanh trí tuệ, nó sẽ không giúp ích gì vì âm thanh phải được dùng để làm bước chuyển từ tâm trí tới tâm. Cho nên dùng âm thanh nào đó mà với nó bạn có tình yêu sâu sắc, có tình cảm nào đó.

Nếu người Mô ha mét giáo dùng "Ram," điều đó rất khó, từ này chả có nghĩa gì với người đó. Đó là lí do tại sao hai tôn giáo cổ nhất không bao giờ tin vào cải đạo - Hindu giáo và Do Thái giáo. Họ là hai tôn giáp cổ nhất, hai tôn giáo nguyên bản, mọi tôn giáo khác chỉ là nhánh của hai tôn giáo này. Ki tô giáo và Hồi giáo là những chi nhánh của tín ngưỡng Do Thái; Phật giáo, Jaina giáo, Sikh giáo là những chi nháng của Hindu giáo. Hai tôn giáo nguyên thuỷ này không bao giờ tin vào cải đạo, và lí do là thế này: rằng bạn có thể cải đạo con người về mặt trí tuệ, nhưng bạn không thể cải đạo con người từ tâm người đó. Bạn có thể cải đạo người Hindu thành người Ki tô giáo, bạn có thể cải đạo người Ki tô giáo thành người Hindu, nhưng việc cải đạo sẽ vẫn còn là của tâm trí.

Sâu bên dưới người Hindu được cải đạo vẫn còn là người Hindu. Người đó có thể đi tới nhà thờ và người đó có thể cầu nguyện tới Mary hay tới Jesus, nhưng lời cầu nguyện của người đó vẫn còn ở trong đầu. Bạn không thể thay đổi được vô thức. Và nếu bạn thôi miên người đó, bạn sẽ thấy người đó là người Hindu. Nếu bạn thôi miên người đó và để người đó bộc lộ vô thức của mình, bạn sẽ thấy người đó là người Hindu.

Người Hindu và người Do Thái không bao giờ tin vào cải đạo vì sự kiện cơ sở này. Bạn không thể thay đổi được tôn giáo của một người vì bạn không thể thay đổi được tâm của người đó và tình cảm vô ý thức. Và nếu bạn thử, thế thì bạn quấy rối người đó, vì bạn cho người đó cái gì đó mà vẫn còn trên bề mặt và bạn phân chia người đó. Thế thì người đó trở thành nhân cách chia chẻ. Sâu bên dưới người đó là người Hindu; trên bề mặt người đó là người Ki tô giáo. Người đó sẽ dùng âm thanh, mật chú Ki tô giáo, điều sẽ không đi sâu, và người đó không thể dùng âm thanh cái có thể đi sâu. Bạn đã khuấy đảo đời người đó.

Cho nên tìm ra âm thanh nào đó mà theo đó bạn có tình cảm nào đó. Ngay cả tên riêng của bạn cũng có thể giúp ích. Nếu bạn không có bất kì tình cảm nào với bất kì cái gì khác, thế thì tên riêng của bạn sẽ giúp ích. Có nhiều trường hợp được ghi lại... Một nhà huyền bí rất nổi tiếng, Bukkh, đã dùng tên riêng của ông ấy, vì ông ấy nói, "Tôi không tin vào bất kì Thượng đế nào. Tôi không biết về ngài, tôi không biết tên ngài là gì. Có nhiều cái tên, nhưng không có bằng chứng nào rằng chúng là tên của ngài. Và tôi đang đi tìm bản thân tôi, cho nên sao không dùng tên riêng của tôi?" Thế là ông ấy dùng tên riêng của mình, và chỉ bằng việc dùng tên riêng của mình ông ấy rơi vào trong im lặng.

Nếu bạn không có bất kì tình yêu nào với bất kì cái gì khác, dùng tên riêng của bạn đi. Nhưng điều đó là rất khó vì bạn có tính kết án về bản thân bạn tới mức bạn không có bất kì tình cảm nào, bạn không có bất kì kính trọng nào hướng tới bản thân bạn. Người khác có thể kính trọng hướng tới bạn, nhưng bạn không kính trọng hướng tới bản thân bạn.

Cho nên điều đầu tiên là tìm ra bất kì âm thanh nào mà sẽ giúp ích: chẳng hạn, tên người yêu của bạn, tên người được bạn yêu. Nếu bạn yêu hoa, thế thì “hoa hồng” sẽ có tác dụng, bất kì cái gì - bất kì âm thanh nào bạn cảm thấy thoải mái khi dùng, khi thốt ra, khi lắng nghe, mà từ đó bạn cảm thấy sự phấn chấn nào đó tới với bạn. Nếu bạn không thể tìm được âm thanh nào, thế thì có vài gợi ý từ các nguồn truyền thống. "Aum" có thể được dùng, "Amen" có thể được dùng, "Maria" có thể được dùng, "Ram" có thể được dùng, hay tên của Phật, hay tên của Mahavir, hay bất kì cái tên nào bạn cảm thấy yêu mến. Nhưng tình cảm phải có đó. Đó là lí do tại sao tên của Thầy có thể giúp ích, nếu bạn có tình cảm. Nhưng tình cảm là điều bản chất!

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập