Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật nghe nhạc bên ngoài và nghe nhạc bên trong
 
 
Mật tông

Kĩ thuật nghe nhạc bên ngoài và nghe nhạc bên trong

Greeting (Full Song) - Inner Power Oasis - Download or Listen Free ... 

Trong khi lắng nghe nhạc cụ dây, nghe âm thanh trung tâm hợp thành của chúng; vậy có mặt khắp nơi.

 

Cùng một điều! Bạn đang nghe nhạc cụ - đàn sitar, hay bất kì cái gì. Nhiều nốt có đó. Tỉnh táo và lắng nghe cốt lõi trung tâm, xương sống của nó mà quanh đó mọi nốt đang tuôn chảy, dòng chảy sâu nhất giữ tất cả các nốt lại với nhau - cái là trung tâm, cũng giống như xương sống của bạn. Toàn thân được giữ bởi xương sống. Lắng nghe âm nhạc, tỉnh táo, xuyên thấu vào âm nhạc, và tìm ra xương sống của nó - thứ trung tâm liên tục chảy, giữ mọi thứ gắn với nhau. Các nốt tới và đi và biến mất, nhưng cốt lõi trung tâm tuôn chảy tiếp. Trở nên nhận biết về nó.

Về căn bản, về nguồn gốc, âm nhạc được dùng cho thiền; đặc biệt âm nhạc Ấn Độ đã phát triển như phương pháp thiền, nhảy múa Ấn Độ đã phát triển như phương pháp thiền. Với người làm, nó là thiền sâu, và với khán giả, nó cũng là thiền sâu. Vũ công hay nhạc sĩ có thể là kĩ thuật viên. Nếu không có thiền trong nó, người đó là kĩ thuật viên. Người đó có thể là nhà kĩ thuật lớn, nhưng thế thì linh hồn không có đó, chỉ có thân thể. Linh hồn chỉ tới khi nhạc sĩ là thiền nhân sâu.

Và âm nhạc chỉ là thứ bên ngoài. Trong khi chơi trên chiếc đàn sitar, người ta không chỉ chơi trên chiếc đàn này, người đó cũng chơi trên sự tỉnh táo bên trong của mình. Đàn sitar diễn ra bên ngoài và nhận biết mãnh liệt của người đó di chuyển bên trong. Âm nhạc chảy bên ngoài, nhưng người đó tỉnh táo, thường xuyên nhận biết về cốt lõi bên trong nhất của nó. Và điều đó cho samadhi. Điều đó trở thành cực lạc. Điều đó trở thành đỉnh cao nhất.

Người ta nói rằng khi nhạc sĩ đã thực sự trở thành nhạc sĩ, người đó sẽ đập đàn của mình - vì nó không còn hữu dụng. Nếu người đó vẫn cần nhạc cụ, người đó chưa phải là nhạc sĩ thực. Người đó chỉ đang học. Nếu bạn có thể chơi với âm nhạc, chơi với thiền, sớm hay muộn nhạc bên trong sẽ trở thành quan trọng hơn, và nhạc bên ngoài sẽ trở thành không chỉ kém quan trọng: chung cuộc nó sẽ trở thành náo động. Nếu ý thức của bạn chuyển vào bên trong và có thể tìm thấy nhạc bên trong, thế thì nhạc bên ngoài sẽ là náo động. Bạn sẽ vứt đàn sitar, bạn sẽ vứt nhạc cụ đi khỏi bạn, vì bây giờ bạn đã tìm thấy nhạc cụ bên trong. Nhưng nó không thể được tìm thấy mà không có cái bên ngoài; với cái bên ngoài bạn có thể trở nên tỉnh táo dễ dàng hơn. Một khi bạn đã trở nên tỉnh táo, bỏ cái bên ngoài và di chuyển vào trong. Và với người nghe cũng vậy, cùng điều đó!

Nhưng bạn đang làm gì khi bạn nghe nhạc? Bạn không thiền. Ngược lại, bạn đang dùng nhạc như cái gì đó tựa như rượu cồn. Bạn đang dùng nó để được thảnh thơi, bạn đang dùng nó để quên đi cái ngã. Đây là điều không may, nỗi khổ: những kĩ thuật đã được phát triển cho nhận biết đang được dùng cho ngủ. Và đây là cách con người liên tục làm điều có hại cho bản thân mình.

Nếu cái gì đó được trao cho bạn mà có thể làm cho bạn thức tỉnh, bạn sẽ dùng nó để làm cho bản thân bạn ngủ nhiều hơn. Đó là lí do tại sao trong hàng nghìn năm, những giáo huấn đã được giữ bí mật - vì người ta nghĩ thật là vô dụng trao các kĩ thuật cho người ngủ. Người đó sẽ dùng chúng để ngủ; người đó không thể làm khác được. Cho nên kĩ thuật đã chỉ được trao cho các đệ tử đặc biệt, người sẵn sàng lay động giấc ngủ của họ, người sẵn sàng đập tan việc ngủ của họ.

Ouspensky viết riêng một cuốn sách về George Gurdjieff là "Người đã quấy rối giấc ngủ của tôi." Những người như vậy là những người quấy rối. Những người như Gurdjieff hay Phật hay Jesus, họ là những người quấy rối. Đó là lí do tại sao chúng ta trả thù họ. Bất kì người nào quấy rối giấc ngủ của chúng ta, chúng ta sẽ đóng đinh người đó. Người đó dường như không tốt với chúng ta. Chúng ta có thể đã mơ giấc mơ đẹp và người đó tới và quấy rối giấc ngủ của chúng ta. Chúng ta muốn giết người đó. Giấc mơ đã đẹp thế.

Giấc mơ có thể đẹp và tôi có thể không đẹp, nhưng một điều là chắc chắn: nó là mơ, và vô tích sự, vô dụng! Và nếu nó là đẹp, thế thì nó là nguy hiểm hơn vì nó có thể hấp dẫn bạn nhiều hơn, nó có thể trở thành ma tuý.

Chúng ta đã từng dùng âm nhạc như ma tuý, nhảy múa như ma tuý. Và nếu bạn muốn dùng âm nhạc và nhảy múa như ma tuý, thế thì chúng sẽ trở thành không chỉ là ma tuý cho giấc ngủ của bạn, chúng sẽ trở thành ma tuý cho dâm dục nữa. Cho nên nhớ điểm này: dâm dục và ngủ đi đôi với nhau. Người càng ngủ nhiều, càng dâm dục; người càng thức, càng ít dâm dục. Dục về cơ bản được bắt rễ trong ngủ. Khi bạn thức bạn sẽ đáng yêu hơn, toàn thể năng lượng của dục sẽ được biến đổi thành yêu.

Kinh này nói: Trong khi lắng nghe nhạc cụ dây, nghe âm thanh trung tâm hợp thành của chúng - âm thanh trung tâm đầy đủ của chúng - vậy có mặt khắp nơi. Và thế thì bạn sẽ biết điều cần được biết, hay điều đáng biết. Bạn sẽ trở thành có mặt khắp nơi. Với âm nhạc, tìm thấy cốt lõi trung tâm hợp thành, bạn sẽ trở nên thức tỉnh, và với việc thức tỉnh đó bạn sẽ ở mọi nơi.

Ngay bây giờ, bạn ở đâu đó - điểm mà chúng ta gọi là bản ngã. Nếu bạn có thể trở nên thức tỉnh, điểm này sẽ biến mất. Bạn sẽ không ở bất kì chỗ nào, bạn sẽ ở mọi nơi - dường như bạn đã trở thành tất cả. Bạn sẽ trở thành đại dương, bạn sẽ trở thành vô hạn.

Tính hữu hạn là cùng tâm trí.

Tính vô hạn đi vào cùng thiền.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập