Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Trung tâm của mọi âm thanh
 
 
Mật tông

Trung tâm của mọi âm thanh

 Spa Still Life with Water Lily and Zen Stone in a Serenity Pool ...

Tắm trong trung tâm của âm thanh, như trong âm thanh liên tục của thác đổ. Hay, bằng việc để ngón tay bịt tai, nghe âm thanh của các âm thanh.

 

Kĩ thuật này có thể được thực hiện theo nhiều cách. Một cách là bắt đầu bằng việc chỉ ngồi ở bất kì chỗ nào. Âm thanh bao giờ cũng hiện diện. Có thể ở chợ hay có thể ở nơi ẩn cư Himalaya: âm thanh có đó. Ngồi im lặng, và với âm thanh có cái gì đó rất đặc biệt. Bất kì khi nào có âm thanh, bạn là trung tâm. Mọi âm thanh đều tới bạn từ mọi nơi, từ mọi hướng.

Với việc nhìn, với mắt, điều này không là như vậy. Việc nhìn là tuyến tính. Tôi thấy bạn - thế thì có một đường đi tới bạn. Âm thanh đi vòng quanh, nó không tuyến tính. Cho nên mọi âm thanh tới theo vòng tròn và bạn ở trung tâm. Dù bạn ở bất kì chỗ nào, bạn bao giờ cũng là trung tâm của âm thanh. Với âm thanh, bạn bao giờ cũng là Thượng đế, trung tâm của toàn thể vũ trụ. Mọi âm thanh đều đi tới bạn, chuyển tới bạn, theo vòng tròn.

Kĩ thuật này nói, Tắm trong trung tâm của âm thanh. Dù bạn ở bất kì chỗ nào, nếu bạn đang làm kĩ thuật này, chỉ nhắm mắt lại và cảm thấy toàn thể vũ trụ được rót đầy bởi âm thanh. Cảm thấy dường như mọi âm thanh đang chuyển động tới bạn và bạn là trung tâm. Ngay cả cảm giác này rằng bạn là trung tâm sẽ cho bạn an bình rất sâu. Toàn thể vũ trụ trở thành chu vi và bạn là trung tâm, và mọi thứ đang chuyển động tới bạn, rơi về phía bạn.

... như trong âm thanh liên tục của thác đổ. Nếu bạn đang ngồi bên cạnh thác đổ, nhắm mắt lại và cảm thấy âm thanh khắp xung quanh bạn, rơi lên bạn từ mọi phía, tạo ra một trung tâm trong bạn từ mọi phía. Tại sao có nhấn mạnh này vào việc cảm thấy rằng bạn ở trung tâm? Vì trong trung tâm không có âm thanh. Trung tâm là không có âm thanh, đó là lí do tại sao bạn có thể nghe thấy âm thanh; bằng không bạn không thể nghe thấy chúng. Âm thanh không thể nghe thấy âm thanh khác. Vì bạn là vô âm tại trung tâm, bạn có thể nghe thấy âm thanh. Trung tâm là tuyệt đối im lặng. Đó là lí do tại sao bạn có thể nghe thấy âm thanh đi vào bạn, đi tới bạn, xuyên thấu bạn, bao quanh bạn.

Nếu bạn có thể tìm ra trung tâm ở đâu, trường trong bạn ở đâu nơi mọi âm thanh kéo tới, đột nhiên âm thanh sẽ biến mất và bạn sẽ đi vào trong cái vô âm. Nếu bạn có thể cảm thấy trung tâm nơi mọi âm thanh đều được nghe thấy, có siêu việt bất thần của ý thức. Khoảnh khắc này bạn sẽ nghe thấy toàn thế giới được rót đầy bằng âm thanh, và khoảnh khắc khác nhận biết của bạn sẽ đột nhiên quay vào trong và bạn sẽ nghe thấy vô âm, trung tâm của sống.

Một khi bạn đã nghe thấy điều đó, thế thì không âm thanh nào có thể quấy rối bạn. Nó tới với bạn, nhưng nó không bao giờ đạt tới bạn. Nó bao giờ cũng tới bạn, nhưng nó không bao giờ đạt tới bạn. Có một điểm mà không âm thanh nào đi vào. Điểm đó là bạn. Làm việc đó ở chợ, không có chỗ khác như chợ. Nó được rót đầy nhiều âm thanh thế, âm thanh điên khùng. Nhưng đừng bắt đầu nghĩ về âm thanh - rằng điều này là tốt và điều kia là xấu, và điều này quấy rối và điều kia rất hay và hài hoà. Bạn không phải nghĩ về âm thanh, bạn đơn giản phải nghĩ về trung tâm. Bạn không phải nghĩ về mọi âm thanh đi tới bạn - liệu nó có là tốt, xấu, hay. Bạn chỉ phải nhớ rằng bạn là trung tâm và mọi âm thanh đang di chuyển tới bạn - mọi âm thanh, dù bất kì loại gì.

Lúc ban đầu bạn sẽ choáng váng vì bạn đã không nghe thấy bất kì cái gì đang xảy ra khắp xung quanh. Việc nghe của bạn có tính lựa chọn, việc thấy của bạn có tính lựa chọn. Và bây giờ nghiên cứu khoa học nói rằng chín mươi tám phần trăm là không được nghe, chỉ hai phần trăm của bất kì cái gì đang xảy ra quanh bạn mới được nghe. Bằng không, nếu bạn nghe một trăm phần trăm điều đang xảy ra khắp xung quanh bạn, bạn sẽ đơn giản phát điên. Trước đây, người ta nghĩ rằng các giác quan là cánh cửa, lối mở, cửa sổ cho cái bên ngoài đi vào bên trong. Bây giờ họ nói chúng không là cửa, và chúng không mở thế như mọi người đã tưởng vậy. Thay vì thế, chúng giống như người canh gác, người kiểm duyệt, người theo dõi mọi khoảnh khắc điều gì là được phép vào hay không.

Chỉ hai phần trăm những điều xảy ra là được phép vào - và bạn đã điên với hai phần trăm này. Với một trăm phần trăm, với việc mở toàn bộ, với mọi thứ được mở, mọi giác quan được mở, vận hành, và mọi thứ được phép đi vào, bạn sẽ phát điên. Cho nên khi bạn thử phương pháp này, trong bước đầu tiên bạn sẽ cảm thấy choáng váng tới với bạn. Đừng sợ, tiếp tục cảm thấy trung tâm - và cho phép mọi thứ, bất kì cái gì đang xảy ra. Cho phép mọi thứ di chuyển vào trong.

Thảnh thơi bản thân bạn, thảnh thơi đài quan sát của bạn, các giác quan của bạn; thảnh thơi mọi thứ, để mọi thứ đi vào bạn. Bạn đã trở thành linh động hơn, mở hơn; mọi thứ đang tới với bạn, mọi âm thanh đang di chuyển tới bạn. Thế thì di chuyển cùng âm thanh, và đi tới trung tâm nơi bạn nghe chúng.

Âm thanh không được nghe trong tai, tai không thể nghe thấy chúng. Tai chỉ làm việc truyền, và trong việc truyền chúng cắt bỏ đi nhiều thứ là vô dụng với bạn. Chúng chọn lọc, chúng lựa chọn, và thế rồi những âm thanh tiếng Phạn đó đi vào bạn. Bây giờ tìm ra ở bên trong trung tâm của bạn ở đâu. Tai không phải là trung tâm, bạn đang nghe từ đâu đó sâu bên dưới. Tai đơn giản gửi cho bạn những âm thanh được lựa chọn. Bạn ở đâu? Trung tâm của bạn ở đâu?

Nếu bạn làm việc với âm thanh, thế thì sớm hay muộn bạn sẽ bị ngạc nhiên - vì trung tâm này không ở trong đầu. Nó có vẻ như ở trong đầu vì bạn chưa bao giờ nghe các âm thanh, bạn đã nghe chỉ các lời. Với lời cái đầu là trung tâm, với âm thanh nó không là trung tâm. Đó là lí do tại sao ở Nhật Bản họ nói rằng con người nghĩ không qua đầu, mà qua bụng - vì họ đang từng làm việc với âm thanh trong thời gian lâu.

Bạn đã thấy trong mọi đền chùa cái cồng. Cái đó được đặt ở đó để tạo ra âm thanh quanh người tìm kiếm. Ai đó đang thiền, và cái cồng được đánh lên hay chuông được ngân lên. Việc gây rối dường như đã được tạo ra bởi chính âm thanh của chiếc chuông; ai đó đang thiền, và cái chuông hay cái cồng này gây rối. Trong đền chùa, mọi khách thăm tới sẽ đánh cồng hay rung chuông. Với ai đó đang thiền ở đó, điều này sẽ dường như là việc gây rối thường xuyên. Nó không phải vậy, vì người này đang chờ đơi âm thanh này.

Cho nên mọi khách thăm đang giúp đỡ. Chuông được đánh lặp đi lặp lại, và âm thanh được tạo ra và thiền nhân lại đi vào bản thân mình. Người đó nhìn vào trung tâm, nơi âm thanh này đi sâu. Có một cú đánh vào chuông - khách thăm đã làm điều đó. Bây giờ cú đánh thứ hai sẽ là bên trong thiền nhân, đâu đó bên trong. Nó ở đâu? Âm thanh này bao giờ cũng đánh vào bụng, ở rốn, không bao giờ trong đầu. Nếu nó đánh trong đầu, bạn có thể hiểu rõ rằng nó không phải là âm thanh, nó là lời. Thế thì bạn đã bắt đầu nghĩ về âm thanh này. Thế thì sự thuần khiết bị mất.

Bây giờ có nhiều nghiên cứu về trẻ em đang trong bụng mẹ. Chúng cũng bị đánh bởi âm thanh và chúng phản ứng với âm thanh. Chúng không thể phản ứng với ngôn ngữ. Chúng còn chưa có đầu, chúng không có suy luận, và chúng chưa biết ngôn ngữ và những tục lệ được thoả thuận của xã hội. Chúng không biết về ngôn ngữ, nhưng chúng nghe âm thanh. Và mọi âm thanh đều ảnh hưởng tới đứa trẻ nhiều hơn nó ảnh hưởng tới người mẹ, vì người mẹ không thể nghe thấy âm thanh - cô ấy nghe thấy lời. Và chúng ta đang tạo ra những âm thanh điên, hỗn độn, và những âm thanh đó đang đánh vào đứa trẻ chưa sinh ra. Chúng sẽ được sinh ra điên; bạn đã quấy rối chúng quá nhiều.

Ngay cả thực vật cũng bị ảnh hưởng bởi âm thanh. Chúng mọc nhiều hơn nếu âm thanh âm nhạc nào đó được tạo ra quanh chúng; chúng mọc ít hơn nếu âm hỗn độn nào đó được tạo ra quanh chúng. Bạn có thể giúp chúng theo nhiều cách qua âm thanh.

Bây giờ họ nói rằng vì tiếng động giao thông - mà không là hài hoà và không thể hài hoà - con người sẽ không lành mạnh về tinh thần, và dường như là giới hạn đã tới. Nếu nó phát triển thêm nữa, thế thì không có hi vọng gì cho con người. Những âm thanh này đang đánh vào bạn liên tục, nhưng nếu bạn nghĩ về chúng, chúng sẽ đánh vào đầu bạn, và cái đó không phải là trung tâm: rốn mới là trung tâm. Cho nên đừng nghĩ về chúng.

Mọi mật chú đều là những âm thanh vô nghĩa. Và nếu thầy nào đó nói rằng "Đây là nghĩa của mật chú này," thế thì nó không phải là mật chú chút nào. Mật chú cần hiện hữu, do sự cần thiết, mà không có nghĩa nào. Nó có công dụng nào đó, nhưng không có nghĩa. Nó phải làm cái gì đó bên trong bạn, nhưng nó không có nghĩa vì nó chỉ là âm thanh thuần khiết bên trong bạn. Đó là lí do tại sao chúng ta đã tạo ra mật chú AUM. Nó là vô nghĩa, nó chỉ là âm thanh thuần khiết. Nếu âm thanh thuần khiết này được tạo ra bên trong bạn, nếu bạn có thể tạo ra nó ở bên trong, thế nữa cùng kĩ thuật này có thể được dùng.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập