Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Từ lời sang hiện hữu- mật chú sang việc cảm
 
 
Mật tông

Từ lời sang hiện hữu- mật chú sang việc cảm

Draw Near to God (James 4:8) | For You 

Kinh này, kĩ thuật này, có thể được thực hiện rất dễ dàng. Vấn đề không phải là với cảm, vấn đề là với lời. Bạn có thể bỏ việc cảm, hệt như bạn có thể cởi quần áo - như bạn có thể thoát ra khỏi quần áo của bạn. Bạn có thể ném quần áo của bạn đi; bạn có thể bỏ việc cảm đơn giản theo cách đó. Nhưng ngay bây giờ bạn không thể làm được nó, và nếu bạn cố làm nó, điều đó sẽ là không thể được. Cho nên đi từng bước một thôi.

Tưởng tượng các chữ - A, B, C, D - thế rồi đổi nhấn mạnh của bạn từ chữ viết sang âm thanh nghe được. Bạn đang đi sâu, bề mặt bị bỏ lại sau. Bạn đang chìm sâu - thế rồi cảm thấy cảm giác gì tới qua âm thanh đặc thù.

Vì những kĩ thuật như vậy, Ấn Độ đã có thể khám phá ra nhiều thứ. Nó có thể khám phá ra âm thanh nào có liên quan tới cảm giác đặc thù nào. Vì khoa học đó, mật chú đã được phát triển. Một âm thanh đặc thù có liên quan tới một cảm giác đặc thù, và nó không bao giờ khác. Cho nên nếu bạn tạo ra âm thanh đó bên trong bạn, cảm giác đó sẽ được tạo ra. Bạn có thể dùng bất kì âm thanh nào, và thế rồi cảm giác liên quan sẽ được tạo ra quanh bạn. Âm thanh đó tạo ra không gian để được rót đầy bằng cảm giác đặc biệt.

Cho nên đừng dùng bất kì mật chú nào, điều đó là không tốt; nó có thể là nguy hiểm cho bạn. Chừng nào bạn chưa biết, hay chừng nào người cho bạn mật chú mà không biết, âm thanh đặc thù nào tạo ra cảm giác đặc thù nào, và liệu cảm giác đó có được cần bởi bạn hay không, đừng dùng bất kì mật chú nào. Có những mật chú được biết tới như là mật chú chết. Nếu bạn lặp lại chúng, bạn sẽ chết trong một thời gian đặc biệt. Trong vòng một thời kì đặc biệt bạn sẽ chết, vì chúng tạo ra trong bạn khao khát chết.

Freud nói rằng con người có hai bản năng cơ bản: dục tình - ái tình - nguyện vọng sống, nguyện vọng hiện hữu, nguyện vọng tiếp tục, nguyện vọng tồn tại. Và bản năng chết - nguyện vọng chết. Có những âm thanh đặc thù mà, nếu bạn lặp lại chúng, nguyện vọng chết sẽ tới với bạn. Thế thì bạn sẽ muốn rơi vào chết. Có những âm thanh cho bạn ái tình - cho bạn nhiều dục tình hơn, cho bạn nhiều thèm khát sống, hiện hữu. Nếu bạn tạo ra những âm thanh này bên trong bạn, cảm giác đặc thù đó sẽ tràn ngập bạn. Có những âm thanh cho bạn cảm giác an bình và im lặng, có những âm thanh tạo ra giận dữ. Cho nên đừng dùng bất kì âm thanh nào, bất kì mật chú nào, chừng nào nó không được trao cho bạn bởi một thầy biết cái gì sẽ xảy ra qua nó.

Khi bạn đi xuống từ âm thanh, bạn sẽ nhận biết. Từng âm thanh có phần tử tương ứng trong việc cảm. Từng âm thanh có việc cảm tương ứng đi cùng nó, chỉ ẩn kín đằng sau nó. Thế rồi chuyển sang việc cảm; quên âm thanh đi và chuyển sang việc cảm. Khó giải thích, nhưng bạn có thể làm nó. Và có những kĩ thuật cho điều này. Đặc biệt trong Thiền, có những kĩ thuật. Một mật chú đặc biệt sẽ được trao cho người tìm kiếm. Nếu người đó làm nó đúng bên trong, thầy có thể biết từ mặt. Thầy có thể biết từ mặt liệu anh ta có làm nó đúng hay không vì việc cảm đặc biệt sẽ tới. Nếu âm thanh được tạo ra, thế thì việc cảm nhất định tới, và nó sẽ ở trên mặt. Bạn không thể lừa được thầy. Thầy biết qua mặt bạn điều đang xảy ra bên trong.

Dozo là một thầy lớn, nhưng bản thân ông ấy rất bối rối, khi ông ấy còn là đệ tử, về làm sao thầy đi tới biết ông ấy đã trải nghiệm cái gì. Và Thiền sư di chuyển mang theo cây quyền trượng và thầy sẽ đánh bạn ngay lập tức. Nếu cái gì đó đi sai với âm thanh bên trong của bạn, thầy sẽ đánh bạn ngay lập tức. Cho nên Dozo hỏi, "Nhưng làm sao thầy biết? Và thầy đánh tôi đích xác vào khoảnh khắc đúng. Làm sao thầy biết?"

Mặt diễn đạt cảm giác này, không phải âm thanh. Âm thanh không thể được diễn đạt bởi mặt, nhưng mặt nhất định diễn đạt cảm giác. Và bạn càng di chuyển sâu hơn, mặt bạn càng trở nên linh hoạt để diễn đạt, linh động hơn. Nó lập tức biểu lộ điều đang xảy ra bên trong. Mặt này mà bạn có ngay bây giờ sẽ mất đi vì đây là mặt nạ - đây không phải là mặt. Khi bạn di chuyển vào trong, mọi mặt nạ rơi xuống vì chúng không được cần tới. Mặt nạ được cần cho người khác.

Vì điều này, các thầy xưa nhấn mạnh vào việc di chuyển xa khỏi thế giới. Điều này là vậy để cho bạn có thể di chuyển xa khỏi mặt nạ một cách dễ dàng; bằng không những người khác sẽ có đó, và bởi vì họ bạn phải mang mặt nạ. Bạn không yêu vợ bạn hay chồng bạn, nhưng bạn phải mang mặt nạ - bộ mặt yêu, bộ mặt yêu giả. Khoảnh khắc bạn đi vào nhà, bạn thu xếp bộ mặt: bạn bước vào và bạn bắt đầu cười. Đây không phải là mặt bạn.

Các Thiền sư nhấn mạnh rằng đầu tiên người ta phải đạt tới mặt nguyên bản, vì với mặt nguyên bản mọi thứ trở thành dễ dàng. Thế thì thầy có thể đơn giản biết điều đang xảy ra. Cho nên chứng ngộ không bao giờ được báo cáo lại. Nếu người tìm kiếm nào đó đạt tới chứng ngộ, người đó không báo cáo cho thầy rằng mình đã đạt tới vì thầy sẽ đơn giản biết. Thầy sẽ nói cho đệ tử. Không đệ tử nào được phép nói với thầy, "Tôi đã đạt tới." Không có nhu cầu. Mặt sẽ biểu lộ, mắt sẽ biểu lộ, chính chuyển động, việc bước đi, sẽ biểu lộ. Bất kì cái gì người đó làm, mọi cử chỉ sẽ biểu lộ rằng người đó đã đạt tới.

Khi bạn di chuyển từ âm thanh tới việc cảm, bạn di chuyển vào một thế giới rất, rất cực lạc, thế giới có tính tồn tại. Bạn di chuyển xa khỏi tâm trí. Việc cảm là có tính tồn tại; đó là điều từ này ngụ ý - bạn cảm chúng. Bạn không thể nhìn thấy chúng, bạn không thể nghe được chúng, bạn đơn giản cảm chúng. Khi bạn đi tới điểm này, bạn có thể lấy cú nhảy. Đây là bước cuối cùng. Bây giờ bạn đang đứng gần vực thẳm; bạn có thể nhảy.

Và nếu bạn nhảy từ việc cảm, bạn nhảy vào trong bản thân bạn. Vực thẳm đó là bạn - không như tâm trí bạn, mà như hiện hữu của bạn; không như quá khứ được tích luỹ, mà như hiện tại, ở đây và bây giờ.

Bạn di chuyển từ tâm trí sang hiện hữu, và chiếc cầu, móc nối, là việc cảm. Nhưng để đi tới việc cảm bạn sẽ phải bỏ nhiều thứ - lời, âm thanh, toàn thể lừa dối của tâm trí. Thế rồi, dẹp chúng sang bên, là tự do.

Bạn là tự do. Việc nói này, là tự do, không ngụ ý rằng bạn phải làm cái gì đó để là tự do. Thế rồi, dẹp chúng sang bên, là tự do ngụ ý bạn là tự do! Hiện hữu là tự do; tâm trí là lệ thuộc. Đó là lí do tại sao người ta nói rằng tâm trí là sansar, thế giới.

Không rời bỏ thế giới... bạn không thể rời bỏ nó. Nếu tâm trí có đó, bạn sẽ tạo ra thế giới khác; hạt mầm có đó. Bạn có thể chuyển vào núi, vào chỗ ẩn dật, nhưng bạn sẽ chuyển đi cùng với tâm trí; bạn không thể bỏ nó ở đây. Thế giới di chuyển cùng bạn, bạn sẽ tạo ra thế giới khác. Ngay cả ở chỗ ẩn dật của bạn, bạn sẽ bắt đầu tạo ra nó lần nữa, vì hạt mầm có đó. Bạn sẽ tạo ra mối quan hệ lần nữa. Nó có thể là với cây, nó có thể là với chim, nhưng bạn sẽ tạo ra mối quan hệ lần nữa, bạn sẽ tạo ra mong đợi lần nữa, và bạn sẽ liên tục lan toả mạng này vì hạt mầm có đó. Bạn sẽ lại ở trong thế giới.

Tâm trí là thế giới, và bạn không thể bỏ tâm trí ở bất kì chỗ nào được. Bạn có thể bỏ nó chỉ nếu bạn đi vào bên trong. Cho nên Himalaya duy nhất là cái này; không Himalaya nào khác sẽ có tác dụng. Nếu bạn chuyển vào bên trong từ lời tới cảm, và từ cảm tới hiện hữu, bạn đang chuyển xa khỏi thế giới. Và một khi bạn biết vực thẳm bên trong này của hiện hữu, thế thì bạn có thể ở bất kì chỗ nào, ngay cả ở địa ngục. Thế thì nó chẳng tạo ra khác biệt. Thế thì nó không tạo ra khác biệt nào! Nếu bạn không có tâm trí, địa ngục không thể vào bạn được, và có tâm trí chỉ mỗi địa ngục đi vào. Tâm trí là cánh cửa của địa ngục.

Dẹp chúng sang bên, là tự do. Nhưng đừng thử trực tiếp với việc cảm, bạn sẽ không thành công đâu. Trước hết thử với lời đã. Nhưng cả với lời, bạn sẽ không thành công nếu bạn không bỏ triết lí, nếu bạn không bỏ ý nghĩ. Lời chỉ là các đơn vị - và nếu bạn cho lời là có ý nghĩa bạn không thể bỏ được chúng.

Biết rõ rằng ngôn ngữ là sáng tạo của con người. Nó là tiện dụng, cần thiết, và nghĩa chúng ta trao cho âm thanh là sáng tạo riêng của chúng ta. Nếu bạn có thể hiểu rõ điều này, thế thì bạn có thể chuyển dễ dàng. Nếu ai đó nói cái gì đó ngược với Koran, hay ngược với Vedas, bạn cảm thấy thế nào? Bạn có thể cười về điều đó hay làm cái gì đó siết chặt bên trong bạn? Bạn có thể cười về điều đó không? Ai đó xúc phạm Gita hay ai đó nói điều xúc phạm Krishna hay Ram hay Christ - bạn có thể cười được không? Bạn có thể thấy qua lời, rằng đây thuần tuý là lời không? Không, bạn sẽ bị tổn thương. Thế thì khó làm mất lời.

Thấy rằng lời chỉ là lời thôi - tiếng ồn với nghĩa được đồng ý và không gì khác. Được thuyết phục về điều đó đi. Và nó là vậy! Trước hết trở nên được tách rời khỏi lời. Nếu có tách rời khỏi lời, thế thì bạn có thể hiểu rằng đây chỉ là tiếng ồn.

Nó cũng giống như trong quân sự nơi họ dùng các con số. Một lính là số 101: anh ta có thể trở nên bị đồng nhất với `101'. Và nếu ai đó nói cái gì đó làm xúc phạm tới số 101, anh ta sẽ cảm thấy bị xúc phạm, anh ta sẽ bắt đầu tranh đấu. Và `101' chỉ là con số, nhưng anh ta đã trở nên bị đồng nhất với nó. Tên bạn chỉ là một con số, chỉ là chỉ số. Bằng không mọi sự sẽ khó khăn, cho nên chúng ta đã dán nhãn bạn. Cái đó chỉ là cái nhãn; bất kì cái nhãn khác nào cũng có thể làm cùng công việc. Nhưng nó không chỉ là cái nhãn cho bạn, nó đã đi sâu; tên của bạn đã trở thành trung tâm của bản ngã của bạn.

Cho nên họ nói, cái gọi là người khôn ngoan, họ nói, "Sống vì cái tên của bạn. Thấy rằng tên bạn vẫn còn thuần khiết. Sự kính trọng tên của bạn phải có đó, và cho dù bạn chết cái tên của bạn sẽ sống." Nó đã không bao giờ có đó, nó chỉ là số mã hiệu. Bạn sẽ chết và cái tên sẽ sống... Khi mà bản thân bạn không thể sống, làm sao cái nhãn sẽ sống?

Nhìn vào lời đi - vào cái vô tích sự của chúng, cái vô nghĩa của chúng, và đừng trở nên bị gắn bó với bất kì lời nào. Chỉ thế thì bạn mới có thể làm được kĩ thuật này.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập