Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Lắng nghe, mắt tĩnh, tự do
 
 
Mật tông

Lắng nghe, mắt tĩnh, tự do

 

Image result for Rinzai's marter

Lắng nghe trong khi giáo huấn huyền bí tối thượng được truyền. Mắt tĩnh, không chớp, lập tức trở nên tuyệt đối tự do.

 

Lắng nghe trong khi giáo huấn huyền bí tối thượng được truyền. Đây là phương pháp bí mật. Trong mật tông bí truyền này, thầy trao cho bạn giáo huấn một cách bí mật, trao học thuyết một cách bí mật - hay trao mật chú một cách bí mật. Khi đệ tử sẵn sàng, thế thì mật chú, hay bí mật tối thượng, sẽ được truyền, được nói cho người đó, một cách riêng tư. Nó sẽ được thì thào vào tai người đó. Kĩ thuật này liên quan tới việc thì thào đó. Lắng nghe trong khi giáo huấn huyền bí tối thượng được truyền.

Khi thầy đã quyết định rằng bây giờ bạn sẵn sàng và bí mật của kinh nghiệm riêng của thầy có thể được truyền, khi khoảnh khắc đã tới mà thầy có thể nói cho bạn cái mà không thể nói được, thế thì kĩ thuật này phải được dùng. Mắt tĩnh, không chớp, lập tức trở nên tuyệt đối tự do. Khi thầy, đang truyền bí mật của mình cho bạn vào tai bạn, đang thì thào nó, để mắt bạn tĩnh lặng toàn bộ: không chuyển động của mắt. Điều đó nghĩa là tâm trí phải yên tĩnh, vô ý nghĩ.

Không chớp mắt - thậm chí không một chuyển động nhỏ, vì điều đó sẽ chỉ ra lộn xộn bên trong. Chỉ trở thành tai trống rỗng không chuyển động nào bên trong. Ý thức chỉ chờ đợi để được thụ thai, chỉ mở, tiếp nhận, thụ động... không hoạt động nào về phần riêng của nó. Và khi điều này xảy ra, khoảnh khắc này bạn là trống rỗng toàn bộ, không suy nghĩ bất kì cái gì mà chỉ chờ đợi... không chờ đợi cái gì đó, vì thế thì nó sẽ trở thành việc suy nghĩ, không chờ đợi cái gì đó mà chỉ chờ đợi; khi khoảnh khắc tĩnh tại này, khoảnh khắc bất động này sẽ xảy ra; khi mọi thứ đã dừng lại, thời gian không chảy và tâm trí là trống vắng toàn bộ - nó trở thành vô trí. Chỉ trong vô trí thầy mới có thể truyền trao.

Và thầy không cho bài nói dài đâu: thầy sẽ cho chỉ một hay hai hay ba lời. Trong im lặng đó một, hai hay ba lời đó sẽ xuyên thấu vào chính cốt lõi của bạn, tới chính trung tâm, và chúng sẽ trở thành hạt mầm ở đó. Trong nhận biết thụ động này, trong im lặng này, lập tức trở nên tự do tuyệt đối.

Người ta có thể trở thành tự do chỉ bằng việc trở nên tự do với tâm trí; không có tự do khác. Tự do khỏi tâm trí là tự do duy nhất. Tâm trí là lệ thuộc, là sự nô lệ, là sự qui phục. Cho nên đệ tử phải đợi cùng thầy tới khoảnh khắc đúng khi thầy sẽ gọi đệ tử và truyền trao. Anh ta không hỏi, vì việc hỏi nghĩa là ham muốn. Anh ta không mong đợi, vì mong đợi ngụ ý điều kiện, ham muốn, tâm trí. Anh ta chỉ chờ đợi. Và khi anh ta sẽ sẵn sàng, khi việc chờ đợi của anh ta sẽ trở thành toàn bộ, thầy có thể làm bất kì cái gì.

Đôi khi thầy có thể làm những điều rất tầm thường, và sự việc sẽ xảy ra. Và bình thường, cho dù Shiva liên tục nói về một trăm mười hai phương pháp, không cái gì sẽ xảy ra vì việc chuẩn bị không có đó. Bạn có thể gieo hạt mầm lên đá, nhưng không cái gì sẽ xảy ra. Lỗi không ở hạt mầm. Bạn có thể gieo hạt mầm sai mùa vụ, nhưng không cái gì sẽ xảy ra. Lỗi không ở hạt mầm. Mùa vụ đúng được cần, khoảnh khắc đúng được cần, mảnh đất đúng được cần. Chỉ thế thì hạt mầm sẽ trở nên sống động và biến đổi.

Cho nên đôi khi những điều rất tầm thường có tác dụng. Chẳng hạn, Lâm Tế đã trở nên chứng ngộ trong khi ông ấy đang ngồi trên hiên nhà thầy mình - trên hiên nhà thầy, và Thầy bước ra và chỉ cười. Thầy nhìn Lâm tế - nhìn vào mắt ông ấy - và cười khanh khách. Lâm tế bắt đầu cười, cúi lạy và ra đi. Nhưng ông ấy đã từng chờ đợi trong sáu năm: cái hiên đó là chỗ cư ngụ của ông ấy trong sáu năm.

Thầy đến hết ngày nọ tới ngày kia, hết tháng nọ tới tháng kia, và thầy thậm chí không nhìn ông ấy. Và Lâm Tế đã chờ đợi ở đó. Thế rồi sau hai năm, lần đầu tiên thầy nhìn ông ấy. Thế rồi hai năm nữa trôi qua, và lần đầu tiên thầy vỗ vai ông ấy. Thế rồi Lâm Tế chờ đợi và chờ đợi, và sau sáu năm, một hôm đột nhiên thầy tới, nhìn chăm chăm vào mắt Lâm Tế, và Lâm Tế phải đã làm kĩ thuật này: Lắng nghe trong khi giáo huấn huyền bí tối thượng được truyền. Mắt tĩnh, không chớp, lập tức trở nên tuyệt đối tự do.

Thầy nhìn và dùng tiếng cười như phương tiện truyền đạt. Ông ấy là một thầy lớn. Thực sự, lời đã không được cần, chỉ tiếng cười. Đột nhiên đã có tiếng cười đó, và cái gì đó đã xảy ra trong Lâm Tế. Ông ấy cúi lạy, cười, bỏ đi, và nói cho mọi người rằng bây giờ ông ấy không còn nữa, rằng ông ấy đã được giải thoát, tự do. Ông ấy đã không còn nữa: đó là điều giải thoát ngụ ý. Bạn không được giải thoát. Bạn được giải thoát khỏi bản thân bạn.

Lâm Tế thường kể lại cách điều đó đã xảy ra. Trong sáu năm ông ấy đã chờ đợi. Đó là việc chờ đợi lâu, chờ đợi kiên nhẫn. Ông ấy chỉ chờ đợi ở hiên nhà, và mọi ngày thầy sẽ tới. Và thầy sẽ chờ đợi khoảnh khắc đúng - khi ông ấy sẽ trở nên sẵn sàng, thế thì thầy sẽ làm cái gì đó. Chỉ bằng chờ đợi trong sáu năm, bạn sẽ rơi vào trong thiền. Bạn có thể làm cái gì? Ông ấy có thể đã nghĩ trong vài ngày về những thứ cũ, nhưng nếu bạn không cho tâm trí thức ăn mới mọi ngày, dần dần nó dừng lại. Bạn có thể nhai đi nhai lại cùng một thứ được bao lâu?

Ông ấy có thể đã nghĩ về những thứ quá khứ, và dần dần, vì không kích thích mới nào được cho, suy nghĩ dừng lại. Ông ấy không được phép đọc, ông ấy không được phép nói, ông ấy không được phép di chuyển và gặp bất kì ai. Ông ấy chỉ được phép hoàn thành nhu cầu thân thể cơ bản và chờ đợi trên hiên.

Ông ấy đã chờ đợi một cách im lặng, ngày tiếp ngày - ngày tới, ngày đi, ngày và đêm. Mùa hè tới và qua đi, và mùa đông tới và qua đi, và có mưa và nó cũng qua đi: ông ấy phải đã quên thời gian. Ông ấy phải đã quên ông ấy đã ở đó bao nhiêu ngày. Và thế rồi một hôm bất thần thầy xuất hiện, và thầy nhìn sâu vào trong mắt ông ấy. Mắt Lâm Tế phải đã đột nhiên trở thành tĩnh tại, bất động. Đây là khoảnh khắc; sáu năm đã phí hoài cho điều này. Không có chuyển động của mắt, vì một chuyển động thôi và ông ấy có thể bỏ lỡ. Mọi thứ đều phải trở nên im lặng - và thế rồi đột nhiên, tiếng cười khanh khách: thầy bắt đầu cười ha hả. Tiếng cười đó phải đã được nghe thấy sâu bên dưới tại chính cốt lõi; nó phải đã đạt tới.

Cho nên khi Lâm Tế được hỏi, "Cái gì đã xảy ra cho ông?" ông ấy nói, "Khi thầy ta cười, đột nhiên ta nhận ra rằng toàn thế giới chỉ là trò cười. Trong tiếng cười của thầy, đây là thông điệp: Toàn thế giới chỉ là chuyện cười, chỉ là vở kịch. Tính nghiêm chỉnh biến mất. Và nếu toàn thế giới chỉ là trò cười, ai trong lệ thuộc? Và ai cần được tự do?" Cho nên Lâm Tế nói, "Không có lệ thuộc chút nào. Ta đã nghĩ rằng ta bị trói buộc, và đó là lí do tại sao ta đã cố được tự do, và thế rồi đột nhiên thầy cười và lệ thuộc rơi đi mất."

Đôi khi chuyện xảy ra với những điều như vậy; bạn không bao giờ có thể quan niệm được làm sao nó là có thể. Có nhiều câu chuyện Thiền... Một Thiền sư trở nên nhận biết khi cồng được đánh lên. Ngay khi ông ấy nghe thấy tiếng cồng được đánh, âm thanh ấy, cái gì đó vỡ tan trong ông ấy. Một ni cô Thiền trở nên nhận biết, được chứng ngộ, khi cô ấy đang gánh hai chum nước. Đột nhiên đòn gánh bị gẫy, và chum đất rơi xuống. Âm thanh, tiếng chum vỡ và nước chảy ra từ chúng, và cô ấy trở nên chứng ngộ.

Cái gì đã xảy ra? Bạn có thể đập vỡ nhiều chum, nhưng không cái gì xảy ra. Một khoảnh khắc đúng đã tới. Cô ấy quay về. Thầy của cô ấy đã nói, "Đêm nay ta sẽ cho con bí mật, cho nên đi tắm đi, và mang hai chum nước về cho ta. Ta sẽ tắm và truyền trao cho con bí mật mà con đã từng chờ đợi." Cô ấy phải đã cảm thấy cực lạc - khoảnh khắc đó đã tới. Cô ấy tắm, đổ đầy chum, và mang chúng về.

Lúc đó là đêm trăng tròn, và chỉ ngay khi cô ấy đi trên lối mòn từ sông về đạo tràng, đột nhiên đòn gánh bị gẫy. Khi cô ấy về tới, thầy đang đợi, thầy nhìn cô ấy và thầy nói, "Bây giờ không cần nữa, nó đã xảy ra. Bây giờ ta chẳng có gì để truyền đạt. Con đã nhận rồi."

Ni cô già đó thường nói, "Với đòn gánh gẫy đó, cái gì đó đứt gẫy trong tôi - cái gì đó cũng đứt gẫy trong tôi. Đôi chum rơi xuống, những chum đất vỡ đó, và tôi thấy thân thể tôi bị vỡ ra. Tôi nhìn trăng. Mọi thứ đều im lặng, thanh thản, và tôi trở nên im lặng và thanh thản. Từ khoảnh khắc đó, tôi đã không còn hiện hữu, tôi không còn nữa." Đây là điều giải thoát, tự do nghĩa là gì.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập