Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Nhìn trời xanh trống rỗng
 
 
Mật tông

Nhìn trời xanh trống rỗng

Image result for no cloud sky 

Đơn giản bằng việc nhìn lên trời xanh bên ngoài mây, thanh thản.

 

Đó là lí do tại sao tôi đã nói nhiều điều thế - vì kĩ thuật là rất dễ, và bạn có thể làm chúng và không cái gì sẽ sinh ra. Thế thì bạn sẽ nói, "Đây là kiểu kĩ thuật gì vậy? Chúng tôi có thể làm chúng, chúng đơn giản thế. Đơn giản bằng việc nhìn lên trời, trời xanh, bên ngoài mây, thanh thản: người ta sẽ trở nên im lặng và thanh thản, được hoàn thành."

Bạn có thể nhìn lên trời xanh bên ngoài mây và chẳng cái gì sẽ xảy ra. Thế thì bạn sẽ nói, "Đây là kiểu kĩ thuật gì vậy? Shiva không nói một cách hợp lí, có lí. Ông ấy đang nói bất kì cái gì, bất kì cái gì tới với tâm trí ông ấy. Đây là loại kĩ thuật gì - Đơn giản bằng việc nhìn lên trời xanh bên ngoài mây, thanh thản. Người ta sẽ trở nên thanh thản!"

Nhưng nếu bạn nhớ: chết, nghĩa, học, kĩ thuật này sẽ giúp bạn lập tức quay vào trong. Nhìn lên trời xanh bên ngoài mây... Chỉ nhìn, không nghĩ. Trời là vô hạn; nó không chấm dứt ở đâu cả. Chỉ nhìn nó. Không có vật nào; đó là lí do tại sao trời được chọn. Trời không phải là vật. Về mặt ngôn ngữ nó là vật; về mặt tồn tại, trời không phải là vật vì vật bắt đầu và kết thúc. Bạn có thể đi quanh một vật; bạn không thể đi quanh trời được. Bạn ở trong trời, nhưng bạn không thể đi quanh nó được. Cho nên bạn có thể là vật với trời, nhưng trời không thể là vật với bạn. Bạn có thể nhìn trong nó, nhưng bạn không thể nhìn vào nó, và việc nhìn trong nó đó liên tục diễn ra... không bao giờ chấm dứt.

Cho nên nhìn lên trời xanh và liên tục nhìn. Đối thể này là vô hạn, không có biên giới cho nó. Không nghĩ về nó; không nói nó là đẹp. Không nói, "Đáng yêu làm sao!" Không ca ngợi mầu sắc; không bắt đầu nghĩ. Nếu bạn bắt đầu nghĩ, bạn đã dừng lại. Bây giờ mắt bạn không chuyển trong mầu xanh, mầu xanh vô hạn. Chỉ di chuyển, chỉ nhìn - không nghĩ. Không tạo ra lời; chúng sẽ trở thành rào chắn. Thậm chí "trời xanh " cũng không nên được nói ra. Không nói thành lời.

Chỉ phải có cái nhìn thuần khiết, hồn nhiên trong trời xanh. Nó không bao giờ chấm dứt. Bạn sẽ tiếp tục mãi và mãi, và đột nhiên, vì không có vật, chỉ chân không, đột nhiên bạn sẽ trở nên nhận biết về bản thân bạn. Tại sao? Vì nếu chỉ có chân không, giác quan của bạn trở thành vô dụng. Giác quan chỉ hữu dụng nếu có vật.

Nếu bạn nhìn đoá hoa, thế thì bạn đang nhìn cái gì đó - hoa có đó. Trời không có đó. Chúng ta ngụ ý gì bởi trời? Cái không có đó. Trời ngụ ý không gian. Mọi vật đều trong trời, nhưng trời không phải là vật. Nó chỉ là chân không, không gian trong đó các vật có thể tồn tại. Trời bản thân nó chỉ là trống rỗng thuần khiết. Nhìn vào trống rỗng thuần khiết này. Đó là lí do tại sao kinh này nói: bên ngoài mây. Vì mây không phải là trời, chúng là vật trôi nổi trong trời. Bạn có thể nhìn vào mây, nhưng điều đó sẽ không giúp ích. Nhìn lên trời xanh - không nhìn vào sao, không nhìn vào trăng, không nhìn vào mây, nhưng nhìn vào cái vô vật, trống rỗng. Nhìn trong nó.

Cái gì sẽ xảy ra? Trong trống rỗng, không có vật để bị giác quan nắm bắt. Vì không có vật bị nắm bắt, bị bám lấy, các giác quan trở thành vô tích sự. Và nếu bạn đang nhìn lên trời xanh mà không nghĩ, không có suy nghĩ, đột nhiên bạn sẽ cảm thấy rằng mọi thứ đã biến mất; không có cái gì. Trong sự biến mất đó bạn sẽ trở nên nhận biết về bản thân bạn. Nhìn vào trong trống rỗng này, bạn sẽ trở thành trống rỗng. Tại sao? Vì mắt bạn giống như gương. Bất kì cái gì ở trước chúng đều được phản xạ. Tôi thấy bạn và bạn buồn - thế thì nỗi buồn bất thần đi vào trong tôi. Nếu một người buồn đi vào phòng bạn, bạn trở nên buồn. Cái gì đã xảy ra? Bạn đã nhìn vào nỗi buồn. Bạn giống như gương: nỗi buồn được phản xạ trong bạn.

Ai đó cười một cách thành tâm - đột nhiên bạn cảm thấy tiếng cười đang tới với bạn nữa. Nó đã trở thành lây nhiễm. Cái gì đã xảy ra? Bạn như gương, bạn đang phản xạ mọi thứ. Bạn nhìn vào vật đẹp - nó được phản xạ trong bạn. Bạn nhìn vào vật xấu - nó được phản xạ trong bạn. Bất kì cái gì bạn đang nhìn đều xuyên thấu sâu trong bạn. Nó trở thành một phần của ý thức của bạn.

Nếu bạn nhìn vào trống rỗng, không có gì để được phản xạ - hay chỉ có trời xanh vô hạn. Nếu nó được phản xạ, nếu bạn cảm thấy trời xanh vô hạn bên trong, bạn sẽ trở nên thanh thản, bạn sẽ tìm thấy sự thanh thản. Cái đó là ở đó. Và nếu thực sự bạn có thể quan niệm về cái trống rỗng - nơi trời, mầu xanh, mọi thứ biến mất: chỉ tại sự trống rỗng - bên trong cũng trống rỗng sẽ được phản xạ. Và trong trống rỗng, làm sao bạn có thể lo nghĩ được, làm sao bạn có thể căng thẳng được?

Trong trống rỗng, làm sao tâm trí có thể vận hành? Nó dừng lại, nó biến mất. Trong việc biến mất của tâm trí - tâm trí mà đang căng thẳng, lo nghĩ, bị chất đầy với các ý nghĩ có liên quan, không liên quan - trong sự biến mất đó của tâm trí, thanh thản.

Một điều nữa. Trống rỗng, nếu được phản xạ, trở thành vô ham muốn. Ham muốn là căng thẳng. Bạn ham muốn và bạn trở nên lo nghĩ. Bạn nhìn vào người đàn bà đẹp - một ham muốn bất thần nảy sinh. Bạn nhìn vào một ngôi nhà đẹp - bạn muốn sở hữu nó. Bạn nhìn vào chiếc xe đẹp vừa đi ngang qua bên bạn - bạn muốn ở trong nó, bạn muốn lái nó. Ham muốn đã tới, và cùng với ham muốn, tâm trí trở nên lo nghĩ: "Làm sao có được nó? Làm gì để có nó?" Tâm trí trở nên thất vọng hay vô vọng hay hi vọng, nhưng nó tất cả đang mơ. Nhiều thứ có thể xảy ra.

Khi ham muốn có đó, bạn bị lúng túng. Tâm trí bị tan vỡ thành các mảnh mẩu, và nhiều kế hoạch, mơ, phóng chiếu bắt đầu; bạn trở thành điên. Ham muốn là hạt mầm của việc điên.

Nhưng trống rỗng không phải là vật; nó chỉ là trống rỗng. Khi bạn nhìn vào trống rỗng, không ham muốn nào nảy sinh; nó không thể nảy sinh được. Bạn không muốn sở hữu trống rỗng, bạn không muốn yêu trống rỗng, bạn không muốn làm nhà từ nó. Trống rỗng sao? Bạn không thể làm bất kì cái gì với nó! Mọi chuyển động của tâm trí dừng lại, không ham muốn nào nảy sinh, và với việc không nảy sinh ham muốn, thanh thản. Bạn trở thành im lặng, thanh thản. An bình bất thần bùng nổ trong bạn. Bạn đã trở thành giống trời.

Điều khác. Bất kì cái gì bạn suy ngẫm, bạn trở thành giống nó, bạn trở thành cái đó, bởi vì tâm trí có thể lấy hình tướng vô hạn. Bất kì cái gì bạn ham muốn, tâm trí bạn lấy hình tướng của nó, bạn trở thành nó. Đó là lí do tại sao một người chỉ theo đuổi giầu có, vàng, theo đuổi tiền, tâm trí người đó trở thành chỉ là kho báu - không gì khác. Lay người đó, và bạn sẽ cảm thấy những đồng ru pi bên trong - âm thanh của ru pi, không gì khác. Bất kì cái gì bạn ham muốn, bạn trở thành cái đó. Cho nên cần ý thức tới điều bạn đang ham muốn vì bạn đang trở thành cái đó.

Trời là thứ trống rỗng nhất. Nó ở ngay gần bạn và nó chẳng tốn kém gì, và bạn không phải đi đâu đó - lên Himalayas hay tới Tây Tạng - để tìm trời. Họ đã phá huỷ mọi thứ, công nghệ đã phá huỷ mọi thứ, nhưng trời vẫn có đó; bạn có thể dùng nó. Dùng nó trước khi họ phá huỷ nó - bất kì ngày nào họ sẽ phá huỷ nó. Nhìn, xuyên thấu trong nó. Và cái nhìn phải là cái nhìn vô suy nghĩ, nhớ điều này. Thế thì bạn sẽ cảm thấy cùng trời bên trong, cùng chiều hướng bên trong, cùng không gian và tính xanh và trống rỗng. Đó là lí do tại sao Shiva nói, đơn giản.

 

Đơn giản bằng việc nhìn lên trời xanh bên ngoài mây, thanh thản.

 

Từ “Vihyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập