Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Mật tông và đạo đức
 
 
Mật tông

Mật tông và đạo đức

Image result for tantra and moral

 

Trước khi tôi lấy ra câu hỏi của bạn, một số điểm khác phải được làm sáng tỏ, vì những điểm đó sẽ giúp bạn hiểu nhiều hơn mật tông ngụ ý gì. Mật tông không phải là khái niệm đạo đức. Nó không đạo đức không vô đạo đức. Nó là phi đạo đức. Nó là khoa học, và khoa học không là cả hai điều này. Đạo đức của bạn và các khái niệm liên quan tới hành vi đạo đức là không liên quan đối với mật tông. Mật tông không quan tâm tới người ta phải cư xử thế nào; nó không quan tâm tới các lí tưởng. Về căn bản nó quan tâm tới cái đang hiện hữu, với điều bạn đang là vậy. Phân biệt này phải được hiểu sâu.

Đạo đức liên quan tới các lí tưởng - bạn đáng phải thế nào, bạn đáng phải là gì. Do đó, đạo đức về căn bản là kết án. Bạn không bao giờ là điều lí tưởng cho nên bạn bị kết án. Mọi đạo đức đều tạo ra mặc cảm. Bạn không bao giờ có thể là điều lí tưởng; bạn bao giờ cũng tụt lại sau. Kẽ hở bao giờ cũng sẽ có vì điều lí tưởng là không thể được, và qua đạo đức nó trở thành không thể được hơn. Lí tưởng có đó trong tương lai, còn bạn ở đây như bạn vậy, và bạn liên tục so sánh. Bạn không bao giờ là người hoàn hảo; cái gì đó bao giờ cũng thiếu. Thế thì bạn cảm thấy mặc cảm; bạn cảm thấy việc tự kết án.

Một điều, mật tông chống lại tự kết án vì kết án không bao giờ có thể biến đổi bạn. Kết án chỉ có thể tạo ra đạo đức giả. Thế thì bạn cố giả vờ, biểu lộ, rằng bạn là điều bạn không là. Đạo đức giả ngụ ý bạn là người thực, không phải là người lí tưởng, nhưng bạn giả vờ, bạn cố biểu lộ, rằng bạn là người lí tưởng. Thế thì bạn có chia chẻ bên trong bạn; bạn có mặt giả. Con người không thực được sinh ra, và mật tông về căn bản là việc đi tìm con người thực, không tìn người không thực.

Do sự cần thiết, mọi đạo đức đều tạo ra đạo đức giả. Nó sẽ là như vậy không tránh khỏi. Đạo đức giả sẽ vẫn còn tồn tại cùng với đạo đức. Nó là một phần của đạo đức - cái bóng. Điều này sẽ có vẻ ngược đời vì các nhà đạo đức là những người kết án đạo đức giả nhiều nhất, và họ là người tạo ra nó. Và đạo đức giả không thể biến mất khỏi trái đất chừng nào đạo đức chưa biến mất. Cả hai sẽ tồn tại cùng nhau; chúng là hai mặt của cùng một đồng tiền. Đạo đức cho bạn điều lí tưởng và bạn không là điều lí tưởng; đó là lí do tại sao điều lí tưởng được trao cho bạn. Thế thì bạn bắt đầu cảm thấy rằng bạn sai, và rằng cái sai này là tự nhiên. Nó được trao cho bạn. Bạn được sinh ra cùng nó, và bạn không thể ngay lập tức làm bất kì cái gì về nó. Bạn không thể biến đổi nó; việc đó không dễ thế. Bạn chỉ có thể đè nén nó; điều đó là dễ.

Nhưng có hai điều bạn có thể làm. Bạn có thể tạo ra mặt giả; bạn có thể giả vờ là cái gì đó mà bạn không là. Điều đó cứu bạn. Thế thì bạn có thể di chuyển dễ dàng hơn trong xã hội - thuận tiện hơn. Và bên trong bạn phải kìm nén cái thực vì cái không thực có thể bị áp đặt chỉ nếu cái thực bị kìm nén. Cho nên cái thực tại của bạn liên tục chuyển xuống vào vô thức và cái không thực tại của bạn trở thành ý thức của bạn. Phần không thực của bạn trở nên chi phối hơn và phần thực lui bước lại. Bạn bị phân chia, và bạn càng cố giả vờ, kẽ hở sẽ càng lớn.

Đứa trẻ được sinh ra như cái một, toàn thể. Đó là lí do tại sao mọi đứa trẻ là đẹp thế. Cái đẹp này là vì tính toàn thể. Đứa trẻ không có kẽ hở, không chia chẻ, không phân chia, không mảnh mẩu. Đứa trẻ là một. Cái thực và cái không thực không có đó. Đứa trẻ đơn giản là thực, đích thực. Bạn không thể nói rằng đứa trẻ là đạo đức. Đứa trẻ không là đạo đức không là vô đạo đức. Nó chỉ không nhận biết rằng có bất kì cái gì đạo đức hay vô đạo đức. Khoảnh khắc nó trở nên nhận biết, chia chẻ bắt đầu. Thế thì đứa trẻ bắt đầu theo cách không thực vì là thực trở nên ngày càng khó hơn.

Điều này xảy ra do sự cần thiết, vì gia đình phải điều chỉnh, bố mẹ phải điều chỉnh. Đứa trẻ phải được làm cho văn minh hoá, được giáo dục, được lịch sự, được trau dồi; bằng không đứa trẻ sẽ không thể đi vào trong xã hội được. Nó phải được bảo, "Làm cái này; không làm cái kia." Và khi chúng ta nói, "Làm cái này," thực tại của đứa trẻ có thể không sẵn sàng làm điều đó. Nó có thể không là thực; có thể không có ham muốn thực nào bên trong đứa trẻ để làm nó. Và khi chúng ta nói, "Không làm cái này hay không làm cái kia," bản tính của đứa trẻ có thể thích làm điều đó.

Chúng ta kết án cái thực và chúng ta áp đặt cái không thực, vì cái không thực sẽ giúp ích trong một xã hội không thực và cái không thực sẽ là thuận tiện. Nơi mọi người là giả, cái thực sẽ không là thuận tiện. Đứa trẻ thực về căn bản sẽ gặp khó khăn với xã hội vì toàn thể xã hội là không thực. Đây là cái vòng luẩn quẩn. Chúng ta được sinh ra trong xã hội, và cho đến nay không một xã hội nào đã từng tồn tại trên trái đất này mà là thực. Và điều này là xấu! Đứa trẻ được sinh ra trong xã hội, và xã hội đã có đó với các qui tắc cố định, các qui chế, hành vi và đạo đức mà đứa trẻ phải học.

Khi nó lớn lên nó sẽ trở thành giả. Thế rồi trẻ con sẽ được sinh ra cho nó, và nó sẽ giúp làm cho chúng thành giả, và điều này diễn ra mãi. Phải làm gì? Chúng ta không thể thay đổi được xã hội. Hay nếu chúng ta cố thay đổi xã hội, chúng ta sẽ không có đó khi xã hội được thay đổi. Điều đó sẽ tốn vô tận thời gian. Phải làm gì?

Cá nhân có thể trở nên nhận biết về sự chia chẻ cơ bản này ở bên trong: rằng cái thực đã bị đè nén và cái không thực đã bị áp đặt. Đây là đau, đây là khổ, đây là địa ngục. Bạn không thể có được bất kì thoả mãn nào qua cái không thực vì qua cái không thực chỉ những thoả mãn không thực mới là có thể, và điều này là tự nhiên. Chỉ qua cái thực thì thoả mãn thực mới có thể xảy ra. Qua cái thực bạn có thể đạt tới thực tại; qua cái thực bạn có thể đạt tới chân lí. Qua cái không thực bạn chỉ có thể đạt tới ngày càng nhiều ảo giác, ảo vọng, mơ hơn, và qua mơ bạn có thể lừa bản thân bạn, nhưng bạn không bao giờ có thể được thoả mãn.

Chẳng hạn, trong mơ, nếu bạn cảm thấy khát, bạn có thể mơ bạn đang uống nước. Điều này sẽ giúp ích và thuận tiện để giấc ngủ tiếp tục. Nếu mơ này, nơi bạn mơ bạn đang uống nước không có đó, giấc ngủ của bạn sẽ bị phá vỡ. Cơn khát thực có đó. Nó sẽ phá vỡ giấc ngủ; giấc ngủ sẽ bị quấy rối. Mơ là sự giúp đỡ; nó cho bạn việc cảm rằng bạn đang uống nước. Nhưng nước là giả. Cơn khát của bạn đơn giản bị lừa; nó không được loại bỏ đi. Bạn có thể tiếp tục ngủ, nhưng cơn khát có đó bị đè nén.

Điều này xảy ra không chỉ trong ngủ: trong cả đời bạn điều này đang xảy ra. Bạn đang tìm kiếm mọi thứ qua nhân cách không thực, cái không có đó, cái chỉ là mẽ ngoài. Nếu bạn không thu được chúng, bạn sẽ trong khổ; nếu bạn thu được chúng, thế nữa bạn sẽ trong khổ. Nếu bạn không thu được chúng, khổ sẽ ít hơn - nhớ lấy. Nếu bạn thu được chúng, khổ sẽ sâu hơn và nhiều hơn.

Các nhà tâm lí nói rằng vì nhân cách không thực này chúng ta về căn bản không bao giờ muốn đạt tới mục đích - không bao giờ muốn đạt tới - vì nếu bạn đạt tới mục đích bạn sẽ bị thất vọng toàn bộ. Bạn sống trong hi vọng; trong hi vọng bạn có thể tiếp tục. Hi vọng là mơ. Bạn không bao giờ đạt tới mục đích, cho nên bạn không bao giờ đi tới nhận ra rằng mục đích là giả.

Người nghèo vật lộn vì giầu có là hạnh phúc hơn trong vật lộn vì trong vật lộn có hi vọng. Và với nhân cách không thực duy nhất hi vọng là hạnh phúc. Nếu người nghèo thu được giầu có, người đó sẽ trở thành vô vọng. Bây giờ thất vọng sẽ là hệ quả tự nhiên. Giầu có sẽ có đó, nhưng không có thoả mãn. Người đó sẽ đạt tới mục đích, nhưng không cái gì sẽ xảy ra. Hi vọng của người đó bị tan nát. Đó là lí do tại sao khoảnh khắc xã hội trở nên sung túc, nó trở nên bị quấy rối.

Nếu Mĩ bị quấy rối nhiều thế ngày nay, đó là vì hi vọng được đạt tới, mục đích được đạt tới, và bây giờ bạn không thể lừa được bản thân bạn thêm nữa. Cho nên nếu ở Mĩ thế hệ trẻ hơn đang nổi dậy chống lại mọi mục đích của thế hệ già hơn, đó là vì điều này: rằng tất cả họ đã chứng minh điều vô nghĩa.

Ở Ấn Độ chúng ta không thể quan niệm được điều này. Chúng ta không thể quan niệm được người trẻ tình nguyện đi làm thành nghèo - đi hippie. Tình nguyện đi làm thành nghèo sao? Chúng ta không thể quan niệm được điều đó. Chúng ta vẫn có hi vọng. Chúng ta hi vọng về tương lai: rằng một ngày nào đó đất nước sẽ trở nên giầu và thế thì sẽ có cõi trời. Cõi trời bao giờ cũng ở trong việc hi vọng.

Vì nhân cách không thực này, bất kì cái gì bạn thử, bất kì cái gì bạn làm, bất kì cái gì bạn thấy, đều trở thành không thực. Mật tông nói chân lí có thể xảy ra cho bạn chỉ nếu bạn lại được tiếp đất trong cái thực. Nhưng để được tiếp đất trong cái thực bạn phải rất dũng cảm với bản thân bạn vì cái không thực là thuận tiện và cái không thực là được trau dồi nhiều và tâm trí bạn được ước định nhiều tới mức bạn sẽ trở nên sợ cái thực.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập