Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Quan niệm về dục của Mật tông
 
 
Mật tông

Quan niệm về dục của Mật tông

Image result for tantric sexology

 

"Thầy đã nói hôm qua là trong hành động yêu một cách toàn bộ - tận hưởng, cảm thấy phúc lạc của nó, vẫn còn trong nó, và khi thân thể bắt đầu run lên, là việc run lên. Thế thì thầy đang dạy chúng tôi cái gì - mê đắm sao?"

 

Đây là xuyên tạc! Đây là nhân cách không thực đang nói cho bạn. Nhân cách không thực bao giờ cũng chống lại việc tận hưởng bất kì cái gì. Nó bao giờ cũng chống lại bạn: bạn phải không tận hưởng. Nó bao giờ cũng ủng hộ hi sinh mọi thứ, ủng hộ việc hi sinh bản thân bạn vì người khác. Điều đó có vẻ đẹp vì bạn đã từng được nuôi dưỡng trong điều đó: "Hi sinh bản thân bạn vì người khác." Đây là vị tha. Nếu bạn cố tận hưởng cho bản thân bạn, đây là ích kỉ. Và khoảnh khắc ai đó nói, "Đây là ích kỉ," điều đó trở thành tội lỗi.

Nhưng tôi nói với bạn, mật tông về căn bản là cách tiếp cận khác. Mật tông nói rằng chừng nào bạn chưa thể tận hưởng được bản thân bạn, bạn không thể giúp được bất kì người nào tận hưởng. Chừng nào bạn chưa thực sự được mãn nguyện với bản thân bạn, bạn không thể phục vụ được người khác; bạn không thể giúp cho người khác hướng tới sự mãn nguyện của họ. Chừng nào bạn chưa tràn ngập với phúc lạc riêng của bạn, bạn là nguy hiểm cho xã hội, vì người hi sinh bao giờ cũng trở thành người tàn bạo.

Nếu mẹ bạn liên tục nói với bạn và nói rằng "Mẹ đã hi sinh bản thân mình vì con," bà ấy sẽ hành hạ bạn. Nếu chồng liên tục nói với vợ rằng "Anh đang hi sinh," anh ta sẽ là kẻ hành hạ tàn bạo. Anh ta sẽ hành hạ vì hi sinh chỉ là thủ đoạn để hành hạ người khác.

Cho nên những người bao giờ cũng hi sinh là rất nguy hiểm - nguy hiểm về tiềm năng. Nhận biết về họ đi, và đừng hi sinh. Chính từ này là xấu. Tận hưởng bản thân bạn; được rót đầy phúc lạc vào. Và khi bạn tràn ngập với phúc lạc riêng của bạn, phúc lạc đó sẽ đạt tới người khác nữa. Nhưng điều đó không phải là hi sinh. Không ai phải biết ơn bạn; không ai cần cám ơn bạn. Thay vì thế, bạn sẽ cảm thấy biết ơn người khác vì họ đã tham gia vào phúc lạc của bạn. Những từ như `hi sinh', `bổn phận', `hầu hạ' là xấu; chúng là bạo hành.

Mật tông nói rằng chừng nào bạn chưa được rót đầy bằng ánh sáng, làm sao bạn có thể giúp người khác được khai sáng? Là ích kỉ đi; chỉ thế thì bạn mới có thể là vị tha. Bằng không toàn thể khái niệm về vị tha là vô nghĩa. Hạnh phúc đi; chỉ thế thì bạn mới có thể giúp cho người khác được hạnh phúc. Nếu bạn buồn, bất hạnh, cay đắng, bạn sẽ bạo hành với người khác và bạn sẽ tạo ra khổ cho người khác.

Bạn có thể trở thành một mahatma, cái gọi là thánh nhân lớn; điều đó không rất khó. Nhưng nhìn vào các mahatma của bạn mà xem. Mọi ngày họ đang cố hành hạ mọi người, những người tới với họ, nhưng việc hành hạ của họ là rất lừa dối. Họ hành hạ bạn vì mục đích riêng của bạn; họ hành hạ bạn vì điều tốt riêng của bạn. Và bởi vì họ đang hành hạ bản thân họ, bạn không thể nói với họ, "Ông đang thuyết giảng cái gì đó cho chúng tôi điều ông không thực hành." Họ đã thực hành cho họ. Họ hành hạ bản thân họ; bây giờ họ có thể hành hạ bạn. Và khi việc hành hạ là vì điều tốt riêng của bạn, đó là hành hạ nguy hiểm nhất: bạn không thể thoát khỏi nó.

Và cái gì sai với việc tận hưởng bản thân bạn? Cái gì sai trong việc là hạnh phúc? Nếu có bất kì cái gì sai nó bao giờ cũng ở trong bất hạnh của bạn, vì người bất hạnh tạo ra những gợn sóng của bất hạnh khắp quanh người đó. Hạnh phúc đi! Và hành động dục, hành động yêu, có thể là một trong những phương tiện sâu sắc nhất qua đó phúc lạc có thể được đạt tới.

Mật tông không dạy tính dục. Nó đơn giản nói rằng dục có thể là một nguồn của phúc lạc. Và một khi bạn biết phúc lạc đó, bạn có thể đi xa hơn vì bây giờ bạn được tiếp đất trong thực tại. Người ta không còn với dục mãi mãi, nhưng bạn có thể dùng dục như điểm nhảy. Đó là điều mật tông ngụ ý: bạn có thể dùng dục như điểm nhảy. Và một khi bạn đã biết tới cực lạc của dục, bạn có thể hiểu các nhà huyền bí đã nói về cái gì - cực thích lớn hơn, cực thích càn khôn.

Meera nhảy múa. Bạn không thể hiểu được cô ấy, bạn thậm chí không thể hiểu được bài ca của cô ấy. Chúng có tính dục; biểu tượng của chúng có tính dục. Điều này nhất định hiện hữu vì trong cuộc sống con người, hành động dục là hành động duy nhất trong đó bạn đi tới cảm thấy tính bất nhị, trong đó bạn đi tới cảm thấy tính một sâu sắc, trong đó quá khứ biến mất và tương lai biến mất và chỉ khoảnh khắc hiện tại - khoảnh khắc thực duy nhất - còn lại. Cho nên mọi nhà huyền bí đó, người đã thực sự biết tính một với điều thiêng liêng, tính một với bản thân sự tồn tại, họ bao giờ cũng dùng thuật ngữ và biểu tượng dục cho kinh nghiệm của họ để diễn đạt nó. Không có việc làm biểu tượng khác; không có việc làm biểu tượng khác tới gần nó.

Dục chỉ là cái bắt đầu, không là cái cuối. Nhưng nếu bạn bỏ lỡ cái bắt đầu, bạn sẽ bỏ lỡ cái cuối nữa, và bạn không thể thoát được cái bắt đầu để đạt tới cái cuối.

Mật tông nói nhận cuộc sống một cách tự nhiên; không là không thực. Dục có đó như một khả năng sâu, một tiềm năng lớn. Dùng nó đi! Và cái gì sai trong việc hạnh phúc trong nó? Thực sự, mọi nhà đạo đức đều chống lại hạnh phúc. Ai đó hạnh phúc, và bạn cảm thấy cái gì đó đã đi sai. Khi au đó buồn, mọi thứ là được. Chúng ta sống trong xã hội thần kinh nơi mọi người đều buồn. Khi bạn buồn, mọi người sướng vì mọi người có thể thông cảm với bạn. Khi bạn sướng, mọi người đâm lúng túng. Phải làm gì với bạn? Khi ai đó thông cảm với bạn, nhìn mặt người đó mà xem. Mặt rạng lên yếu ớt; ánh sáng loé ra trên mặt. Người đó sung sướng khi thông cảm. Nếu bạn hạnh phúc, thế thì không có khả năng nào cho điều này. Hạnh phúc của bạn tạo ra buồn trong người khác; bất hạnh của bạn tạo ra hạnh phúc. Điều này là thần kinh! Chính nền tảng dường như là điên.

Mật tông nói là thực, là đích thực với bản thân bạn. Hạnh phúc của bạn không phải là xấu; nó là tốt. Nó không phải là tội lỗi! Chỉ buồn là tội lỗi, chỉ khổ là tội lỗi. Là hạnh phúc là đức hạnh vì người hạnh phúc sẽ không tạo ra bất hạnh cho người khác. Chỉ người hạnh phúc mới có thể là nền tảng cho hạnh phúc của người khác.

Thứ hai, khi tôi nói rằng mật tông không là đạo đức không là vô đạo đức, tôi ngụ rằng mật tông về căn bản là khoa học. Nó nhìn vào bạn, và điều bạn đang là. Điều đó ngụ ý rằng mật tông không cố biến đổi bạn, nhưng thực tế nó làm biến đổi bạn qua thực tại. Khác biệt giữa pháp thuật và khoa học là cùng điều như khác biệt giữa đạo đức và mật tông. Pháp thuật cũng cố biến đổi mọi thứ đơn giản qua lời, không biết tới thực tại. Pháp sư có thể nói rằng bây giờ mưa sẽ dừng; ông ấy không thể thực sự dừng chúng lại được. Hay ông ấy có thể nói rằng mưa sẽ tới - nhưng ông ấy không thể bắt đầu chúng, ông ấy chỉ có thể liên tục dùng lời.

Đôi khi những trùng hợp ngẫu nhiên sẽ có đó, và thế thì ông ấy sẽ cảm thấy mạnh mẽ. Và nếu sự việc sẽ không xảy ra tương ứng với lời tiên tri pháp thuật của ông ấy, ông ấy bao giờ cũng có thể nói, "Cái gì đã đi sai?" Khả năng đó bao giờ cũng được ẩn trong nghề của ông ấy. Vớp pháp thuật mọi thứ đều bắt đầu bằng “nếu." Ông ấy có thể nói, "Nếu mọi người là tốt, đức hạnh, thế thì mưa sẽ tới vào một ngày đặc biệt." Nếu mưa tới điều đó là được; nếu mưa không tới thế thì "mọi người không đức hạnh, có ai đó là tội nhân."

Ngay cả trong thế kỉ này, thế kỉ hai mươi, một người như Mahatma Gandhi có thể nói, khi có nạn đói ở Bihar, "Đó là vì tội của những người đang sống ở Bihar mà nạn đói đã tới" - dường như toàn thế giới không phạm tội, chỉ mỗi Bihar! Pháp thuật bắt đầu bằng "nếu," và cái "nếu" đó là vĩ đại và lớn lao.

Khoa học không bao giờ bắt đầu bằng “nếu” vì khoa học đầu tiên cố gắng biết cái gì là thực - thực tại là gì, cái thực là gì. Một khi cái thực được biết tới nó có thể được biến đổi. Một khi bạn biết điện là gì, nó có thể được thay đổi, biến đổi, sử dụng. Pháp sư không biết điện là gì. Không biết điện, ông ấy định biến đổi, ông ấy nghĩ tới biến đổi! Những loại nhà tiên trí đó chỉ là giả - ảo vọng.

Đạo đức cũng giống như pháp thuật. Nó liên tục nói về con người hoàn hảo, và không biết con người là gì - con người thực. Người hoàn hảo vẫn còn như mơ. Nó được dùng chỉ để kết án con người thực. Con người chưa bao giờ đạt tới nó.

Mật tông là khoa học. Mật tông nói đầu tiên biết thực tại là gì, con người là gì, và không tạo ra giá trị và không tạo ra các lí tưởng ngay bây giờ: trước hết biết cái gì hiện hữu. Đừng nghĩ về "nên"; chỉ nghĩ về "là." Và một khi cái "là" được biết, thế thì bạn thay đổi nó. Thế thì bạn có bí mật.

Chẳng hạn, mật tông nói đừng cố đi ngược lại dục, vì nếu bạn đi ngược lại dục và cố tạo ra trạng thái brahmacharya - vô dục, thuần khiết, điều đó là không thể được. Nó chỉ là pháp thuật. Không biết năng lượng dục là gì, không biết dục được tạo thành từ cái gì, không đi sâu vào trong thực tại của nó, các bí mật của nó, bạn có thể tạo ra lí tưởng về brahmacharya. Thế thì bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ đơn giản đè nén. Và người đang đè nén dục là có tính dục nhiều hơn người đang mê đắm trong nó vì qua mê đắm năng lượng được xả ra. Qua đè nén nó có đó, liên tục chuyển vào trong hệ thống của bạn.

Người kìm nén dục bắt đầu thấy dục ở mọi nơi. Mọi thứ trở thành có tính dục. Không phải là mọi thứ đều có tính dục, nhưng bây giờ người đó phóng chiếu. Bây giờ người đó phóng chiếu! Năng lượng ẩn kín riêng của người đó bây giờ được phóng chiếu. Mọi nơi người đó nhìn người đó sẽ thấy dục, và bởi vì người đó đang kết án bản thân mình, người đó sẽ bắt đầu kết án mọi người. Bạn không thể tìm ra một nhà đạo đức mà không kết án một cách bạo hành. Người đó kết án mọi người; với người đó mọi người là sai. Thế thì người đó cảm thấy thoải mái, bản ngã của người đó được đáp ứng. Tại sao mọi người sai? Vì người đó thấy ở mọi nơi cùng điều người đó đang đè nén. Tâm trí riêng của người đó sẽ trở nên ngày một nhiều tính dục hơn, và người đó sẽ ngày càng sợ hơn. Cái brahmacharya này là suy đồi, nó là phi tự nhiên.

Một phẩm chất khác, kiểu brahmacharya khác, xảy ra cho người đi theo mật tông, nhưng chính quá trình này là đối lập đối xứng, toàn bộ. Mật tông ban đầu dạy cách chuyển vào trong dục, cách biết nó, cách cảm nó, cách đi tới khả năng sâu nhất được ẩn trong nó, tới cực đỉnh, cách tìm ra cái đẹp bản chất, hạnh phúc bản chất cái được ẩn ở đó.

Một khi bạn biết bí mật đó bạn có thể siêu việt trên nó vì thực sự, trong cực thích dục sâu sắc cái cho bạn phúc lạc không phải là dục, nó là cái gì đó khác. Dục chỉ là một tình huống. Cái gì đó khác đang cho bạn sự khoái trá, cực lạc. Cái gì đó khác đó có thể được chia thành ba yếu tố. Nhưng khi tôi nói về những yếu tố đó, đừng nghĩ rằng bạn có thể hiểu chúng chỉ từ lời của tôi. Chúng phải trở thành một phần của kinh nghiệm của bạn. Như khái niệm chúng là vô dụng.

Vì ba yếu tố cơ bản trong dục bạn đi tới khoảnh khắc phúc lạc. Ba yếu tố đó là, thứ nhất, vô thời gian: bạn siêu việt trên thời gian hoàn toàn. Không có thời gian. Bạn quên thời gian hoàn toàn; thời gian dừng lại cho bạn. Không phải là thời gian dừng lại, nó dừng lại cho bạn thôi; bạn không ở trong nó. Không có quá khứ, không có tương lai. Trong chính khoảnh khắc này, ở đây và bây giờ, toàn thể sự tồn tại được tập trung lại. Khoảnh khắc này trở thành khoảnh khắc thực duy nhất. Nếu bạn có thể làm cho khoảnh khắc này thành khoảnh khắc thực duy nhất mà không có dục, thế thì không có nhu cầu dục. Qua thiền nó xảy ra.

Thứ hai, trong dục lần đầu tiên bạn đánh mất bản ngã của bạn, bạn trở thành vô ngã. Cho nên những người rất bản ngã, tất cả họ bao giờ cũng chống lại dục, vì trong dục họ phải đánh mất bản ngã của họ. Bạn không hiện hữu, mà cũng không có người kia. Bạn và người yêu của bạn cả hai đều mất đi trong cái gì đó khác. Một thực tại mới mở ra, một đơn vị mới đi vào sự tồn tại trong đó hai người cũ bị mất đi - mất đi hoàn toàn. Bản ngã sợ. Bạn không còn đó. Nếu không có dục bạn có thể đi tới khoảnh khắc mà bạn không hiện hữu, thế thì không có nhu cầu về nó.

Và thứ ba, trong dục bạn là tự nhiên lần đầu tiên. Cái không thực bị mất đi, các bộ mặt, các mẽ ngoài bị mất đi; xã hội, văn hoá, văn minh, bị mất đi. Bạn là một phần của tự nhiên. Như cây hiện hữu, như con vật hiện hữu, như sao hiện hữu, bạn là một phần của tự nhiên. Bạn ở trong cái gì đó lớn lao hơn - càn khôn, Đạo. Bạn nổi trong nó. Bạn thậm chí không thể bơi được trong nó; bạn không hiện hữu. Bạn chỉ nổi - bị mang đi bởi dòng chảy.

Ba điều này cho bạn cực lạc. Dục chỉ là tình huống trong đó nó xảy ra một cách tự nhiên. Một khi bạn biết và một khi bạn có thể cảm thấy những yếu tố này, bạn có thể tạo ra những yếu tố này một cách độc lập với dục. Mọi cách thiền về bản chất là kinh nghiệm về dục mà không có dục, nhưng bạn phải trải qua nó. Nó phải là một phần của kinh nghiệm của bạn, không chỉ là như các khái niệm, ý tưởng, ý nghĩ.

Mật tông không dành cho dục, mật tông dành cho siêu việt. Nhưng bạn có thể siêu việt chỉ qua kinh nghiệm - kinh nghiệm có tính tồn tại - không qua ý thức hệ. Chỉ qua mật tông mà brahmacharya xảy ra. Điều này có vẻ ngược đời, nhưng nó không ngược đời. Chỉ qua tri thức mà siêu việt xảy ra. Dốt nát không thể giúp bạn hướng tới siêu việt; nó chỉ có thể giúp bạn hướng tới đạo đức giả.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập